Chương 339: Hung mãnh! Xích Cổ Hỏa Thiềm (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,003 lượt đọc

Chương 339: Hung mãnh! Xích Cổ Hỏa Thiềm (1)

Nhưng khi nói những lời này, Vương Lạc Thu rất lớn tiếng, nên Vương Thủ Triết đã nghe thấy tất cả.

Lúc này, hắn tức giận trừng mắt nhìn nàng, nói chính muội ngày thường cũng học theo ta đấy thôi.

Một Ngũ muội muội, một Lục muội muội, đều là mấy kẻ đèn đã cạn dầu* hết.

*Đèn đã cạn dầu: Ý chỉ những người khôn khéo, giỏi giang, trí tuệ. Nhưng phần lớn được dùng để châm biếm ngầm, ám chỉ người nào đó thông minh nhưng rất tính toán, gian xảo, khó đối phó, chuyên hãm hại người khác, không bao giờ để mình chịu thiệt.

Có điều Lạc Tĩnh đang ở chỗ thí luyện, Vương Thủ Triết bèn dời sự chú ý sang bên ấy.

Chỉ thấy lại có một hình nộm yêu ma mới xuất hiện, đánh về phía Vương Lạc Tĩnh cùng khí thế lạnh lẽo.

Vẻ mặt Vương Lạc Tĩnh vẫn thờ ơ như trước, sau đó đặt cái rương trên lưng xuống. Cũng không dây dưa với nó nữa, hai chân điểm nhẹ một cái như hóa thành bướm bay ngang ra ngoài, chiếc váy phất phới trên không trung, tư thế trông rất đẹp mắt.

Chẳng biết từ khi nào, nàng đã cầm trong tay một cây Trùng Địch, dùng một tay đặt ngang nó trên đôi môi ngọc rồi nhẹ nhàng thổi, tấu lên một đoạn có tần số cực cao, khiến lỗ tai người nghe được âm thanh cực kỳ chói tai vang lên.

Trong chiếc rương nàng đặt dưới đất phát ra tiếng “vù vù”, một đám Tử Tinh Linh Phong lũ lượt bay ra ngoài.

Bọn chúng con nào con đấy đều chỉ to gần bằng viên mứt táo, trên thân còn phát ra ánh sáng màu tím, có thể thấy rõ ràng từng chiếc châm trên phần đuôi của chúng.

Một tổ gồm hai đến ba trăm con Tử Tinh Linh Phong, bao phủ xung quanh hình nộm Yêu Ma như đám mây đen che khuất mặt trời.

Đây là Tử Tinh Linh Phong đạt đến nhị giai, có khoảng khách chênh lệch cực lớn so với hình dáng của Hổ Đầu Linh Phong.

Hơn nữa trong bầy ong Tử Tinh Linh Phong, có một con Tử Tinh Linh Phong Hoàng với hình thể đặc biệt, to bằng nắm tay. Bầy ong có Phong Hoàng chỉ huy, sẽ có sức chiến đấu không thể so sánh nổi.

Cả một bầy ong như thế, sức mạnh tổng thể đã đạt đến nhị giai đỉnh phong.

Cho dù là người ở Luyện Khí cảnh đỉnh phong, khi gặp phải cũng tuyệt đối không dám chống chọi, chắc chắn sẽ chọn đi đường vòng.

Hình nộm Yêu Ma ấy, mặc dù gọi là hình nộm, nhưng chung quy lại vẫn là dùng huyết nhục yêu ma luyện chế mà thành, cấu tạo cơ thể của nó không khác biệt nhiều so với yêu ma hoang dại.

Bầy ong quấn lấy nó, những chiếc gai trên đuôi chứa đầy kịch độc không ngừng đâm lên người nó.

Phương thức chiến đấu của hình nộm Yêu Ma không am hiểu lắm trong việc cắn nuốt bầy ong, chỉ có thể mạnh mẽ vung hai móng vuốt, miễn cưỡng giết giết một vài con Tử Tinh Linh Phong.

Mặc dù dường như khả năng kháng độc tố của hình nộm Yêu Ma rất mạnh, nhưng nó vẫn không ngăn nổi một bầy ong với số lượng đông đảo, đã có một ít độc tố đang không ngừng tích tụ.

Tốc độ của nó càng ngày càng chậm, trong lúc chiến đấu với Linh Trùng sư, một khi tốc độ chậm lại, gần như chính là tình thế diệt vong.

Vương Lạc Tĩnh chiếm được ưu thế, bình tĩnh thi triển thân pháp, kiên quyết không cận chiến cùng hình nộm Yêu Ma.

Cuối cùng, sau khi trả giá bằng cái chết của hơn mười con Tử Tinh Linh Phong, ngay cả váy áo của nàng hình nộm Yêu Ma còn chưa chạm vào được, nó đã ngã rầm xuống đất, chẳng thể bò dậy nổi nữa.

Trận chiến này phân thắng bại quá dễ dàng khiến đám người trố mắt nhìn nhau. Thật không hổ là Linh Trùng sư, sức chiến đấu này đúng là đáng sợ.

Hơn nữa Linh Trùng sư khi chiến đấu gần như không gặp phải nguy hiểm gì, căn bản còn không cần cận chiến với kẻ địch.

Chỉ cần kéo dài khoảng cách để Linh Trùng giết địch là xong.

Phương thức chiến đấu đặc sắc như vậy, đương nhiên đã khiến đám người hâm mộ ghen tị không thôi. Đồng thời, mọi người vừa chúc mừng Vương Lạc Tĩnh giành được thắng lợi, vừa nghị luận ầm ĩ.

Nho Hồng lão tổ cau mày nói: “Linh Trùng sư là một nghề kép hiếm hoi giữa sinh hoạt và chiến đấu, trên cả đất Trường Ninh vệ cũng chẳng có mấy người.”

“Các ngươi đừng có suy nghĩ lung tung, huống hồ gì sức chiến đầu của Linh Trùng sư đều được tích lũy qua từng ngày, hiển nhiên phải khác biệt so với các Huyền Võ giả khác rồi.”

Nho Hồng lão tổ nói rất có đạo lý.

Rõ ràng, để có thể bồi dưỡng được Tử Tinh Linh Phong đỉnh cấp cũng không dễ dàng gì, chết đi mấy chục con, đã đủ khiến Vương Lạc Tĩnh đau lòng một hồi.

Song, phần thưởng cuối cùng lại cực kỳ hậu hĩnh.

Khí Linh nói: “Chúc mừng ngươi đã thông qua thí luyện, ngươi tên là gì?”

“Vương Lạc Tĩnh.”

“Tốt lắm, Vương Lạc Tĩnh. Ngươi đã vượt qua cửa thứ nhất, có thể nhận được giải thưởng an ủi, với điều kiện tiên quyết là phải tiếp nhận thân phận một dân binh thuộc Thần Vũ vương triều.”

Đương nhiên, Vương Lạc Tĩnh sẽ không từ chối.

Rất nhanh, nàng đã nhận được một viên Thiên Linh đan cùng với một tấm lệnh bài dân bình.

Sau đó nàng ngoan ngoãn nghiêm túc nghỉ ngơi, khôi phục huyền khí, đợi sau khi cả huyền khí và tinh thần đều hồi phục lại, nàng mới bắt đầu trận chiến thứ hai.

Nhưng trong trận chiến thứ hai, hai hình nộm Yêu Ma hợp lực lại, tình thế đã khác trước.

Bọn chúng có thể thực hiện các cú đánh gọng kìm cả hai phía trước sau, và cả chiến thuật bao vây.

Lúc bấy giờ, chúng ép Vương Lạc Tĩnh vào tình thế cực kỳ nguy hiểm. Hết lần này tới lần khác rong ruổi trong mối hiểm nguy khiến nàng không thể ổn định lại tinh thần, mà điều động Linh Phong được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right