Chương 353: Lão bà! Bá đạo vô song (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 353: Lão bà! Bá đạo vô song (1)

Vẫn hệt như lúc trước, hắn tiếp tục rất chân chó mà giúp nàng bóp vai, đấm lưng: “Nương tử có mệt lắm không? Nghỉ ngơi một chút trước đã. Rồi uống một ly nước băng tuyết giải khát nhé.”

Tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì, nương tử nhà mình cũng không có bất kỳ thay đổi nào.

Nhưng dưới sự u ám đó, hắn lại vô cùng lo lắng. Chú ý nhất cử nhất động cùng với những biến hóa vi diệu của nương tử mọi lúc mọi nơi. Để một khi may mắn phát hiện có gì đó không ổn, thì có thể bỏ chạy ngay lập tức.

Khi tay hắn chạm lên bờ vai thơm mềm của nàng, hắn có thể cảm nhận rõ cơ thể mềm mại của nàng bỗng nhiên cứng đờ, có dấu hiệu tránh né theo bản năng.

Luồng sát khí vô hình kia bỗng trở nên nồng đậm hơn rất nhiều.

Nhưng cuối cùng nàng cũng không tránh né nữa, mà thay vào đó là rất mất tự nhiên, mặc cho Vương Thủ Triết tùy ý xoa bên này nắn bên kia, cơ thể mềm mại khẽ run lên, dường như đang rất cố gắng kiềm chế cảm xúc gì đó.

Bỗng nhiên!

Trong lòng Vương Thủ Triết buông lỏng, một số suy nghĩ đã được nghiệm chứng.

Nhớ lại chuyện xảy ra sau ngày hôm đó, Vương Thủ Triết đã tìm cách lẻn vào Liễu thị, đồng thời cùng nhạc phụ, nhạc mẫu, cậu em vợ và cô em vợ họp lại để bàn bạc chuyện này.

Thế rồi nhạc phụ Liễu Cao Vọng đã đưa ra đề nghị “đúng trọng tâm”: “Thủ Triết à, tình trạng của Nhược Lam tương đối đặc biệt, ngươi phải khoan dung nhiều một chút, mọi thứ nhường nàng nhiều một chút.”

Trừ điều này ra, cũng không còn ý kiến gì mang tính xây dựng nữa.

Hơn nữa bọn họ nhất trí cho rằng, có thể trong cơ thể Liễu Nhược Lam có hai linh hồn.

Điều này khiến Vương Thủ Triết dở khóc dở cười, dưới vẻ ngoài dịu dàng và hào phóng của nương tử nhà mình, giống như khắc trong xương cốt lại mang theo chút dữ tợn của con cọp con.

Có điều, chung quy lại Vương Thủ Triết vẫn là một người xuyên việt.

So với bọn họ mà nói, nhìn chung là có nhiều hơn chút kiến thức, hắn nghi ngờ lão bà của mình khả năng cao có hai nhân cách. Bình thường nhân cách khác của nàng không thế nào xuất hiện được, trừ khi bị kích thích đến phát bực.

Tâm lý học hiện đại đã tiến hành nghiên cứu và phân tích chuyên sâu về tính cách kép hoặc là đa nhân cách, đều có khả năng xảy ra đủ loại tình huống.

Tình huống này của nương tử quả thật cũng không phải đặc biệt hiếm thấy.

Cũng chẳng trách đám cậu em vợ, cô em vợ kia của Liễu thị, thậm chí cả nhạc phụ và nhạc mẫu, đều cực kỳ nghe lời Liễu Nhược Lam, chưa bao giờ dám đắc tội nàng.

Sau đó, Vương Thủ Triết cũng đã âm thầm thăm dò về nương tử mà không để lại dấu vết gì, mới phát hiện nàng bị gián đoạn ký ức về một đêm ấy khi chuyện đó xảy ra.

Cũng vì suy đoán như vậy, khi một nhân cách khác xuất hiện. Chính bản thân nương tử nàng cũng không biết, là vô ý thức.

Nhưng mà Vương Thủ Triết vẫn mãi không có cách nào để tiến hành cuộc kiểm tra khác được.

Đó chính là, liệu một nhân cách khác có biết chuyện xảy ra giữa Vương Thủ Triết hắn với Liễu Nhược Lam hay không? Nàng có biết nàng đã là nương tử của Vương Thủ Triết hay không.

Cũng khó trách vì sao không thể kiểm tra.

Dẫu gì cũng không ai làm nàng phát bực một lần để đến mức tính mạng bản thân gặp phải nguy hiểm đúng chứ?

Nếu hôm nay nhân cách khác kia đã xuất hiện, đương nhiên Vương Thủ Triết sẽ nhân cơ hội này thăm dò một phen. Dù sao thì sau này cũng phải sống lâu dài với nương tử, không biết nhân cách khác của nàng rốt cuộc có võ thuật như thế nào? Thời gian này trôi qua giống như một trận địa lôi, nơm nớp lo sợ.

Phản ứng như thế của Liễu Nhược Lam, hiển nhiên đã khiến Vương Thủ Triết âm thầm vui mừng.

Vậy có thể thấy rằng nhân cách tiềm ẩn này ít nhất cũng có nhận thức nhất định.

Nàng có nhận thức tương đối rõ ràng về thân phận của mình, trong đó cũng xác định rõ mối quan hệ giữa mình và Vương Thủ Triết. Bởi vậy mặc cho nội tâm luôn kháng cự tiếp xúc với hắn, nhưng cuối cùng nàng vẫn nhịn xuống.

Suy cho cùng, đây là những việc Vương Thủ Triết thường xuyên làm cho nàng, xoa xoa chỗ này bóp bóp chỗ kia.

Không bao lâu sau, cơ thể mềm mại của nàng mới từ từ thả lỏng, hiển nhiên nàng đã dần dần thích ứng với hành động không tính là quá mức của Vương Thủ Triết.

Tất nhiên, đoán chừng là phải hạn chế tại những động tác “không tính là quá mức”.

Nếu hắn dám cả gan vượt ranh giới, e rằng hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Một lát sau.

“Liễu Nhược Lam” ngoái đầu lại, dùng giọng lạnh lùng nói: “Vương Thủ Triết, nghe nói chàng phải chờ ta chết, rồi cưới tân nương tử? Còn chuẩn bị dung túng tân nương tử, đánh bé con của ta?”

Ngay cả bé con của mình cũng biết?

Vương Thủ Triết không hề kinh sợ, ngược lại còn thấy mừng, điều này chứng tỏ nàng có nhận thức vô cùng vô cùng rõ ràng đối với thân phận của bản thân.

Vậy đã nói rõ, nhân cách này của nàng có rất nhiều điểm chung ký ức với nương tử.

Vương Thủ Triết thầm nghĩ, thế này dễ làm hơn nhiều.

Lúc này, hắn nghiêm mặt, kêu oan nói: “Trời đất chứng giám, oan uổng quá nương tử ơi. Tấm lòng của Vương Thủ Triết ta Đối với nương tử, mênh mông vô biên như Lục An sơn mạch đó, liên miên bất tuyệt như nước hồ An Giang kia.”

“Hôn hôn nương tử bảo bối tốt, chính nàng thử nhớ lại chút mà xem, nàng với ta phu thê ân ân ái ái như vậy, chính là tấm gương vừa sáng vừa mẫu mực của cả gia tộc. Sao vi phu lại làm ra chuyện không bằng cấm thú như thế được?”