Chương 354: Lão bà! Bá đạo vô song (2)
Quả nhiên, “Liễu Nhược Lam” nhíu mày, cẩn thận nghĩ nghĩ, giống như đúng là vậy.
Phu quân Vương Thủ Triết đưa nàng đi đánh phó bản, còn đi theo làm tùy tùng không ngừng hầu hạ.
“Vậy vì sao Nhược Lôi lại nói như thế?” “Liễu Nhược Lam” lo nghĩ không thôi:
“Chẳng lẽ…”
“Ai~~ Nương tử à, thật không dám giấu diếm. Vi phu có vẻ ngoài anh tuấn tiêu sái, tài hoa hơn người như vậy, lại dịu dàng tinh tế, còn rất biết kiếm tiền. Đám oanh oanh yến yến bị động hấp dẫn một chút ấy mà, mặc dù ta cảm thấy hơi bực bội, nhưng cũng chẳng biết làm sao.”
“Có tiểu cô nương ngầm sinh ghen ghét, tình cảm giữa phu thê đôi ta, chỉ có vậy, đương nhiên không thể bình thường hơn.” Vương Thủ Triết bất đắc dĩ cảm khái nói:
“Loại chuyện này rốt cuộc vẫn phải trách vi phu, ai bảo vi phu quá mức ưu tú.”
“Không được!” Liễu Nhược Lôi vốn đang xem kịch vui, lúc này trong lòng lập tức “lộp bộp” vài tiếng, thầm nghĩ không ổn. Tỷ phu thế này là gặp lửa bỏ tay người, bắt đầu hạ tử thủ với nàng đây mà.
“Ngươi nói là?” Lông mày của “Liễu Nhược Lam” nhíu lại, lạnh lùng nhìn về phía Nhược Lôi.
“Tỷ, không có chuyện đó đâu! Tỷ tuyệt đối đừng tin tưởng tỷ phu.” Mắt thấy lửa đã bén đến trên đầu mình, nàng lập tức có chút luống cuống.
“Nương tử! Dù sao cũng là muội muội nhà mình, chớ có xúc động.” Vương Thủ Triết “ra sức” an ủi hết mình:
“Giữa tỷ muội với nhau, nào có bậc thềm gì chắn ngang không qua được. Ngàn vạn lần đừng hành động theo cảm tính!”
Sau đó.
“Liễu Nhược Lam” lôi kéo Liễu Nhược Lôi, chạy vào bên trong một cái kẽ hở nham thạch vắng vẻ, bên đó đều là nơi Vương Thủ Triết dùng để trị liệu cho bọn họ.
“Tỷ, ta sai rồi. Ta không có bất kỳ ý đồ bất lương nào đối với tỷ phu đâu. Vừa rồi ta chỉ muốn khuyến khích ngươi một chút, để ngươi thuận lợi đánh thắng con hình nộm Yêu Ma kia thôi.”
“Được rồi, được rồi, ta sai rồi!” Sau đó, bên trong truyền ra từng hồi tiếng thét chói tai của Liễu Nhược Lôi.
Vương Thủ Triết hô: “Nương tử, chúng ta đều là người một nhà, nàng đánh nhẹ chút. Nhược Lôi nàng ấy độc thân nhiều năm như vậy, đang ở độ tuổi tâm tư bay loạn, nên mới có mấy suy nghĩ không nên có, là phản ứng bình thường thôi. Nàng đánh hai cái, là đủ ý răn đe rồi.”
Đây là ngoài mặt thì ra vẻ giúp đỡ nói tốt, thực ra lại là đổ một bình dầu lên lửa nóng.
“Tỷ phu, ta nhớ kỹ ngươi rồi, ngươi chờ đó cho ta.”
“Không, tỷ ơi. Ta không nhớ kỹ hắn, không nhớ kỹ nữa rồi mà vẫn không được sao?”
“Tỷ tỷ, đánh nhẹ chút, ta sai rồi, sai thật rồi.”
Nghe thấy tiếng kêu này làm Vương Thủ Triết mừng thầm không thôi. Nhược Lôi ơi Nhược Lôi, ai bảo ngươi đốt một mồi lửa lên đầu ta? Ngươi thật sự coi tỷ phu là kẻ ăn chay à?”
Nếu đống lửa này đã là do ngươi đốt, vậy thì phiền ngươi tự đi mà dập. Nói thế nào cũng là muội muội ruột thịt, không đánh chết ngươi được.
Huống hồ gì, từ góc nhìn vừa này hắn đã hiểu rõ, “nương tử” khi đang chiến với con hình nộm Yêu Ma kia, đã phát tiết ra rồi, cảm xúc đã sớm ổn định hơn nhiều.
Hai nén nhang sau!
Nương tử Liễu Nhược Lam ở chỗ bí mất, lo lắng hô: “Muội muội, Nhược Lôi, Nhược Lôi, muội làm sao rồi? Sao bộ dáng lại thế này? Phu quân, phu quân mau tới đây, muội muội ta bị thương, mau mau giúp nàng ấy trị liệu một phen.”
Sau đó Vương Thủ Triết liền tất ta tất tưởi chạy vào: “Nương tử chớ sợ, vi phu tới đây.”
Thế rồi mới tạm thời mở nơi ẩn núp ra.
Nơi ấy truyền ra tiếng kêu khiếp sợ của Vương Thủ Triết: “Ôi Nhược Lôi, sao ngươi lại thê thảm như thế, đến đây ta đến rồi đây, để tỷ phụ giúp ngươi trị liệu trị liệu.”
“Vương Thủ Triết, ta nhớ kỹ ngươi rồi. Hu hu~~~~” Liễu Nhược Lôi lại khóc lên.
Trải qua nửa canh giờ sau, ba người mới đi ra.
Sau đó Liễu Nhược Lôi nhào vào trong lòng Huyên Phù lão tổ: “Tổ cô nãi nãi. Chúng ta mau mau về Học Cung đi, nhất định ta phải tu luyện thật tốt.”
Toàn bộ người trên sân đấu nhìn Huyên Phù lão tổ bằng vẻ kinh dị không thôi, rõ ràng bà ấy quanh năm ở trong Học Cung, thậm chí vẫn không biết tuyệt đại thiên kiêu nhà mình, nắm giữ đến “hai linh hồn”?
Tốt lắm!
Tình huống lập tức trở nên phức tạp hơn.
Huyên Phù lão tổ càng thêm đau đầu, bà ấy vất vả lắm mới nhặt được một linh chủng Tiên Thiên Đạo thai. Len lén bối dưỡng được một tuyệt đại thiên kiêu, sao lại gặp nhiều trắc trở thế này?
Cũng may việc này đã qua.
Trở về phải gặng hỏi rõ ràng mấy bọn tiểu tử Liễu Cao Vọng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
“Nương tử, vừa rồi nàng đã qua cửa thứ tư, mau hỏi Khí Linh xem phần thưởng là gì đi.” Vương Thủ Triết nhân cơ hội ra lời đề nghị.
Liễu Nhược Lam thì khiếp sợ không thôi: “Cái gì? Ta qua cửa thứ tư á, ta nhớ rõ ràng mình… Hình như không đánh lại nó mà, chẳng thể nhớ nổi…”
“Là do nương tử có vận khí tốt, trong lúc cuối cùng hình nộm Yêu Ma trước mắt ấy, đầu óc nó tự xảy ra vấn đề, cứ như vậy cả con ngã rầm xuống trên lôi đài, như vậy đương nhiên nương tử đã trở thành người chiến thắng.” Miệng Vương Thủ Triết tuôn đầy lời nói dối.
Nhưng mà dưới tình huống này, cũng không ai đến vạch trần hắn.
“Thì ra là thế, xem ra phúc khí của chúng ta cũng không tệ lắm.” Gương mặt Liễu Nhược Lam đầy vẻ vui mừng, nói.
“Đó là phúc khí của nương tử nhà chúng ta, từ trước đến nay đều không tệ.” Vương Thủ Triết cười híp mắt tiếp lời.
“Tinh binh Liễu Nhược Lam đại nhân, ngươi là có hay không chuẩn bị nhận lấy ban thưởng?” Khí Linh nhìn mặt mà nói chuyện nói.