Chương 356: Linh chủng Thị Huyết Đằng Mạn của Thủ Triết (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,332 lượt đọc

Chương 356: Linh chủng Thị Huyết Đằng Mạn của Thủ Triết (1)

Nguyên Thủy Linh Châu!

Khí Linh vừa dứt lời, hư ảnh một viên linh châu màu xanh nước biển đã xuất hiện trước mặt Liễu Nhược Lam.

Không còn nghi ngờ gì nữa, trong số những phần thưởng giới thiệu từ đầu đến giờ thì viên Nguyên Thủy Linh Châu này đích thực là thứ phù hợp nhất với Liễu Nhược Lam.

Nhưng dù sao vẫn còn một thứ cuối cùng chưa nhìn thấy nên cứ dứt khoát xem hết đã rồi hẵng quyết định. Liễu Nhược Lam lại nói, cái tiếp theo cái tiếp theo.

Nàng sợ không nhịn được lấy luôn cái này nên không dám nhìn nhiều.

Khí Linh còn nói thêm: “Vậy chỉ còn lại một cái cuối cùng này. Nhưng nó không thích hợp với đại nhân, vật này là linh chủng Thị Huyết Đằng Mạn, tương đối thích hợp để người có huyết mạch Mộc hệ sử dụng. Một khi khi huyết tế sau đó trồng trọt thành công, là sẽ có thể thu được một gốc Thị Huyết Đằng Mạn! Theo sự trưởng thành của nó, tiềm lực tương lai không thể đo lường nổi. Nhưng đồng thời, nếu muốn nuôi dưỡng Thị Huyết Đằng cũng không phải chuyện dễ dàng, cần phải tiêu hao rất nhiều tài nguyên.”

“Vậy lấy cái này đi.” Liễu Nhược Lam quyết định không hề do dự.

“Đại nhân thật sự muốn lấy linh chủng dây leo Thị Huyết Đằng ư?” Khí Linh liên tục xác nhận lại.

“Nhược Lam, nàng vẫn nên chọn linh châu Nguyên Thủy thì hơn.” Vương Thủ Triết vội vàng nói:

“Dây leo Thị Huyết Đằng cái gì, vi phu sẽ tự giành lấy.”

“Ta chỉ muốn linh chủng dây leo Thị Huyết Đằng thôi.” Liễu Nhược Lam hạ lệnh:

“Dù sao đây cũng là tứ ta nhặt được từ cửa ải cuối cùng.”

Nàng hết sức rõ ràng, mình có thể đánh thắng cửa ải cuối cùng là nhờ vào vận may. Mặc dù phu quân không tầm thường, nhưng nếu muốn chiến thắng một cái Linh Đài kính trong giai đoạn Luyện Khí cảnh đỉnh phong, chỉ sợ tỉ lệ cực thấp.

“Như ngươi mong muốn, tinh binh Liễu Nhược Lam đại nhân.” Khí Linh đương nhiên sẽ không nghe theo Vương Thủ Triết, nó rất rõ ràng Liễu Nhược Lam mới là người nắm giữ bảo vật.

Sau một hồi không gian chấn động.

Có một hạt giống lớn chừng nắm đấm xuất hiện trước mặt Liễu Nhược Lam, nó phát ra một chút ánh sáng màu xanh.

Hạt giống tròn mẩy như thể ẩn chứa một luồng sinh lực tràn đầy.

Vì cuộc kiểm tra mà Vương Thủ Triết đã từng trồng khá nhiều các thực vật loại dây leo, nhưng không có loại nào là linh chủng mà đều là loại phổ thông chỗ nào cũng thấy.

Mà hạt linh chủng dây leo Thị Huyết Đằng này lại khiến hắn cảm thấy rất siêu phàm.

Xuất hiện cùng lúc với linh chủng còn có một viên tinh thạch nho nhỏ trắng như ngọc.

Khí Linh bổ sung thêm: “Liễu Nhược Lam đại nhân, trong viên ngọc giản cấp thấp này có chứa một chút yếu tố để trồng dây leo Thị Huyết Đằng. Ngoài ra dây leo Thị Huyết Đằng trời sinh có tính hung tàn, là linh thực mang tính tấn công cực mạnh. Tốt nhất là chờ đến khi đại nhân đến Linh Đài cảnh rồi hẵng tiến hành huyết tế nuôi dưỡng.”

“Cám ơn ngươi, Khí Linh, làm tốt lắm.” Tâm trạng Liễu Nhược Lam khá tốt, khen ngợi Khí Linh một câu.

“Đa tạ lời khen của ngài, Liễu Nhược Lam đại nhân.”

Thực ra Khí Linh cũng sợ tinh binh đại nhân làm loạn, bình thường tinh binh đến loại cấp bậc này đều được coi là thiên kiêu.

Phàm là thiên kiêu thì ít nhiều gì tính tình cũng khá kiêu ngạo. Nhỡ không may họ nổi nóng thì chuyện xử lý Khí Linh cũng có thể xảy ra. Giống như vị vừa nãy… Chính là kiểu tính tình không tốt.

Sau đó Liễu Nhược Lam thật sự rất vui, nhận lấy cả ngọc giản cấp thấp và linh chủng dây leo Thị Huyết rồi ngoan ngoãn giao cho Vương Thủ Triết: “Phu quân, có chàng bảo vệ ta là được rồi.”

Hắn thấy rõ dáng vẻ ngoan ngoãn khéo léo giống như một tiểu nữ nhân lòng tràn đầy ỷ lại vào phu quân của Liễu Nhược Lam.

Vương Thủ Triết thấy ấm áp và cảm động vô cùng, trong lòng cũng cảm thán.

“Đây là đại phụ Vương thị, người đã đặt toàn bộ sinh lực lên người mình và đôi nhi nữ.”

“Lão bà tốt như vậy biết tìm ở đâu đây? Nếu như không đột nhiên biến thân đánh ta nữa thì lại càng tốt hơn.”

“Nhược Lam nàng yên tâm, Vương Thủ Triết ta chắc chắn sẽ bảo vệ nàng một đời một kiếp, cộng thêm cả kiếp sau kiếp sau nữa.” Vương Thủ Triết chân thành tha thiết hứa hẹn.

“Phu quân, chàng thật tốt.”

“Nương tử mới thật tốt.”

Liễu Nhược Lôi ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này bèn bĩu môi, đây là đang rải cơm chó, ngược đãi cẩu độc thân.

Không ở lại Trường Ninh vệ được nữa rồi, vẫn nên sớm quay về Học Cung thì hơn.

“Nương tử, nàng sang bên cạnh nghỉ một lát đi.” Vì lần kiểm tra này mà Vương Thủ Triết đã chuẩn bị hồi lâu.

Sau đó Liễu Nhược Lam ngoan ngoãn trở lại xem chiến.

Vương Thủ Triết đứng giữa Thí Luyện đài, hít sâu một hơi rồi nói: “Khí Linh, ta muốn bắt đầu thí luyện.”

“Như ngươi mong muốn, bình dân.”

Sau đó một con hình nộm Yêu Ma từ từ xuất hiện.

Lần đầu tiên đám người nhìn thấy hình nộm Yêu Ma, cảm giác cực kỳ hùng mạnh. Nhưng sau khi hình nộm Yêu Ma Linh Đài cảnh xuất hiện, mới phát giác thấy hình nộm Yêu Ma Luyện Khí cảnh đỉnh phong này giống như cũng chẳng là gì, dáng vẻ trông rất gầy gò yếu ớt.

Nhưng trên thực tế, nó cao hơn hai mét, nặng hơn ba trăm cân.

Hình nộm Yêu Ma kia vừa mới xuất hiện, không nói hai lời đã đánh về phía Vương Thủ Triết.

Ngay cả kiếm bên hông Vương Thủ Triết cũng không thèm rút ra, mà chỉ vung tay rắc xuống một đống hạt giống.

Mỗi một hạt giống ấy đều dựa vào huyền khí màu xanh, nhìn qua hệt như từng vệt từng vệt linh quang.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right