Chương 357: Linh chủng Thị Huyết Đằng Mạn của Thủ Triết (2)
Hạt giống rơi xuống mặt đất lại bỗng nhiên sinh trưởng không ngừng, nhanh chóng cao vút lên, biến thành từng nhánh từng nhánh dây leo. Sợi rễ của những dây leo đó cũng luồn qua từ khe hở bên trong gạch đá dày nặng trên đài thí luyện, đâm sâu xuống nền đất
Những dây leo này đều là mầm giống do Vương Thủ Triết không ngừng cải tiến mà thành, không thể nào so sánh tương đồng với linh chủng dây leo Thị Huyết Đằng được.
Nhưng mà điểm đặc sắc lớn nhất của nó, chính là sự bền bỉ vô cùng, sinh trưởng cấp tốc, hơn nữa năng lượng cần dùng cũng không nhiều.
Vương Thủ Triết thi triển Liễu Nhứ thân pháp, lơ lửng trên không, vây quanh đám dây leo tránh né khỏi sự đuổi bắt từ hình nộm Yêu Ma. Cảm giác ấy giống như là Kinh Kha giết Tần, Tần Vương lại nhiễu trụ mà đi.
Loại chiến thuật này vô cùng đơn giản, đời trước khi hắn chơi game cũng thường xuyên sử dụng, chính là nhiễu tháp đó.
Theo sự lớn lên nhanh chóng của dây leo, nơi đây rất nhanh đã biến thành trời đất cả một mảnh thực vật, càng làm trở ngại hành động của hình nộm Yêu Ma.
Dường như hình nộm Yêu Ma có chút tức giận, duỗi móng vuốt sắc nhọn dày đặc ra khua múa.
“Xoạt xoạt xoạt!”
Mỗi một móng vuốt chém đến, không ít dây leo liền bị nó chặt đứt.
Không phải là linh chủng dây leo, cho dù có mười phần tráng kiện cứng cỏi, thế này chúng cũng khó mà địch nổi vuốt nhọt lướt ngang, thi nhau đứt gãy.
Nhưng mà hình nộm Yêu Ma kia lại không để ý đến một chuyện. Chính là năng lực tái sinh đáng sợ cùng với số lượng đông đảo của dây leo.
Nó chỉ khựng lại tại chỗ một lát. Sau đó hai chân đã bất tri bất giác bị vài gốc dây leo quấn chặt. Bọn chúng nhanh chóng trưởng thành, không ngừng leo trèo, vươn mình về phía trước quấn quanh thành vòng.
Như thể muốn quấn hình nộm Yêu Ma kia thành một cái bánh chưng buộc từ dây leo.
Hình nộm Yêu Ma vội vàng bay nhanh, vung múa vuốt nhọn, tiêu diệt dây leo trên hai chân mình.
Dây leo liên tục bị nó chặt đứt, đồng thời lôi xé chúng thành từng đoạn từng đoạn. Nhưng không ngờ, càng có nhiều dây leo không ngừng lớn lên rồi quấn quanh, từ trên chân, trên đùi, thậm chí là trên tay nó, cứ thể chăm chỉ không ngừng quấn lấy.
Động tác của hình nộm Yêu Ma càng ngày càng chậm chạp, càng ngày càng trì trệ. Không bao lâu sau, móng vuốt nó rốt cuộc cũng bất động, không vung vẩy nữa.
Bị sống sờ sờ mà vây trong đại trận dây leo.
Mà cùng lúc đó.
Dây leo vẫn không ngừng sinh trưởng như trước, bọn chúng hấp thu dinh dưỡng trong đại địa chất, gạch đất cứng rắn trên nền sân đấu đều bị chúng dùng sợi rễ từ từ cạy mở, để lộ ra mặt đất trần trụi.
Bọn chúng càng ngày càng cường tráng mạnh mẽ, tựa như từng con mãng xà, không ngừng quấn quanh đè ép.
Sức mạnh của thực vật đã được hiển lộ rõ ràng đầy đủ ngay tại thời khắc này.
Trong lúc vô ý, xương cốt của hình nộm Yêu Ma kia phát ra từng tiếng “lốp bốp” nổ vang. Ma huyết đen ngòm không ngừng thấm trào ra từ tai mũi, cổ họng nó.
Lúc bấy giờ, ngay cả khí lực giãy dụa nó cũng chẳng còn. Vậy mà cứ thế bị mấy chục gốc dây leo như cự mạng quấn thân, sống sờ sờ giảo sát mà chết.
Tất cả mọi người đề hít vào ngụm khí lạnh.
Phương thức chiến đấu của Vương Thủ Triết chẳng những quỷ dị, mà còn vô cùng mạnh mẽ và kinh khủng.
Nhất là Huyên Phù lão tổ, nàng ở trong Học Cung, đã gặp qua không ít người có huyết mạch Mộc hệ. Đại đa số bọn họ đều tụ tập ở môn hạ Trường Xuân thượng nhân.
Nghiên cứu ra được thực vật cũng là kỳ quặc lắm rồi, nhưng mà phần lớn bọn họ không am hiểu chiến đấu, mà chỉ thích nghiên cứu thực vật mà thôi.
Dùng thực vật loại dây leo, bày ra chiến trận để chiến đấu, đương nhiên cũng không hiếm lạ.
Nhưng mà dây leo của Vương Thủ Triết vậy mà có tốc độ sinh trưởng nhanh đến thế, sức mạnh giảo sát đáng sợ đến vậy, cái này thì bà ấy chưa từng thấy bao giờ.
Hơn nữa đến lúc này rồi mà ngay cả kiếm Vương Thủ Triết cũng không cần rút ra.
Chẳng lẽ Thủ Triết cũng có thể qua cửa thứ tư? Đám người chờ đợi, lại cảm thấy có chút khó tin.
“Chúc mừng ngươi, giành được thắng lợi.” Khí Linh nói.
“Phu quân uy vũ, phu quân khí phách.” Lần này đến phiên Liễu Nhược Lam ra sân rắc cơm chó. Nàng tiến lên không ngừng giúp Vương Thủ Triết lau mồ hôi, đấm lưng, quạt gió, dáng vẻ ngoan ngoãn khéo léo hệt như thị nữ.
Vương Thủ Triết vừa hưởng thụ sự săn sóc của lão bà, vừa trao đổi thu hồi Thiên Linh đan với Khí Linh.
Không bao lâu lại bắt đầu cửa ải tiếp theo.
Lần này có hai hình nộm Yêu Ma, nhưng Vương Thủ Triết lại phát hiện Khí Linh không ngăn cản hắn nữa, trận đầu khi gieo những dây leo kia xuống, trên chiến trường cũng có tác dụng.
Hiển nhiên, đây cũng là một lần kiểm tra nho nhỏ cho Vương Thủ Triết.
Kiểm tra xem nếu ở cửa đầu tiên trồng dây leo, vậy phải chăng ở cửa thứ hai vẫn còn hữu dụng như cũ?
Kể từ đó, Vương Thủ Triết tâm tình bay giương lên.
Đã như thế, tâm trạng của Vương Thủ Triết lại bừng bừng phấn chấn.
Hắn cùng muội muội, các chất nữ và lão bà, cứ như vậy mênh mông từng cửa từng cửa khác biệt.
Hắn càng suy tính đến nhiều vấn đề.
Nếu Khí Linh đã chấp nhận phương thức chiến đấu này, Vương Thủ Triết đương nhiên sẽ không khách khí.
Hắn bắt đầu đi vòng quanh sân, thi triển thân pháp đấu với hai con hình nộm Yêu Ma kia, chơi trò đuổi bắt.