Chương 358: Linh chủng Thị Huyết Đằng Mạn của Thủ Triết (3)
Cùng lúc đó, gieo xuống từng hạt từng hạt mầm giống. Những hạt giống ấy không ngừng vươn lên lan tràn, gần như đã lan ra đến một phần ba sân thí luyện.
Hắn vẫn không gấp gáp muốn giảo sát hai hình nộm Yêu Ma này như trước. Mà là không nhanh không chậm mở rộng diện tích gieo trồng.
“Khí Linh, khi chiến đấu ta có thể dùng thuốc, hoặc ăn gì đó không?” Vương Thủ Triết bình tĩnh hỏi.
“Dưới tình huống có điều kiện bản thân cho phép, có thể sử dụng thuốc chữa thương hoặc linh đan bổ sung huyền khí, cũng có thể ăn gì đó.”
“Nhưng không thể dùng loại đan dược làm kích thích, hoặc kích động nâng cao sức chiến đấu.”
Ha ha, ta hiểu.
Quyết tâm trong lòng Vương Thủ Triết lại trỗi dậy lần nữa.
Sau đó, dây leo liên miên mọc thành từng chùm, thời gian dần qua cuốn lấy hai con hình nộm Yêu Ma kia.
Mà lúc này, huyền khí của Vương Thủ Triết cũng đá đến đáy cốc.
Bởi vậy hắn không gấp gáp giảo sát hai con hình nộm Yêu Ma kia, mà quấn quanh chúng nhằm khống chế chúng lại, sau đó lấy ra vài thứ từ trong nhẫn trữ vật, bắt đầu ăn ăn uống uống.
Không sai, nhẫn trữ vật này hắn đã mua hai cái. Hai vợ chồng, mỗi người một cái. Hắn còn có kế hoạch muốn trong vòng mấy năm, tất cả lão thổ cũng sở hữu một cái.
Dây leo quấn quanh đan xen biến thành hình cái bàn.
Hắn không nóng không vội móc ra chút Linh nhục, Linh ngư, còn có một bộ lò than nho nhỏ, đồ uống trà các loại.
Thế rồi hắn bắt đầu ăn canh suông như ở chốn không người, bổ sung phần lớn khí huyết đã tiêu hao trước đó. Đồng thời hắn còn uống Vân Vụ linh trà, dùng để tẩm bổ tinh thần của bản thân.
Bọn người Mãng lão tổ, Nho Hồng lão tổ chỉ có thể đưa mắt nhìn nhau, loại phương thức chiến đấu này của Thủ Triết cũng quá quái dị. Hơn nữa dường như hắn còn không theo một khuôn mẫu nào cả, dạng chiến thuật gì cũng có thể nghĩ ra.
Còn Vương Ly Từ nhìn mà nuốt nước miếng, vội vàng nói: “Khí Linh, Khí Linh, ta có thể lên đó ăn hỗ trợ không?”
“Chú ý thân phận của ngươi, chiến binh.” Khí Linh trả lời.
“Cái đó, Liễu Nhược Lam có thể lên ăn cùng không?” Vương Thủ Triết lại khảo sát hỏi.
“Nếu như tinh binh Liễu Nhược Lam đại nhân đồng ý, nàng ấy có thể lên ăn, nhưng không thể trợ giúp ngươi chiến đấu.”
Thân phận tinh binh này quả nhiên có sự khác biệt, Vương Thủ Triết âm thầm cân nhắc.
…
Như vậy Vương Thủ Triết bèn bảo nương tử đi lên sân thí luyện cùng ăn ăn uống uống với mình.
Có Liễu Nhược Lam ở bên, bữa cơm này Vương Thủ Triết ăn cực kỳ thơm ngọt.
Sau khi trà đủ cơm no.
Vương Thủ Triết bèn bắt đầu thao tác lạ lùng vòng thứ hai.
Trước tiên hắn ngồi xếp bằng, bắt đầu tiêu hóa khí huyết chuyển hóa thành huyền khí. Mãi cho đến khi tinh lực và khí huyết đều được hồi phục đầy đủ.
Lúc này hắn mới bắt đầu ra tay gieo dây leo. Sau nửa canh giờ, rất nhiều nơi trên sân thí luyện đều bị hắn trồng dây leo xuống, khắp nơi đều là một mảng xanh um tươi tốt, như thể một vườn hoa ngập sắc xanh lục.
Trừ cái đó ra, Vương Thủ Triết còn trồng một loại cỏ. Dịch của loại cỏ này một khi chảy vào máu sẽ gây chết người ngay lập tức, dù đối với cường giả Luyện Khí cảnh thì cũng có lực sát thương không nhỏ.
Đương nhiên đối với cường giả Linh Đài cảnh, trừ phi rót vào liều lượng cao, ăn mòn trong thời gian dài mới có thể thành công. Nếu không chỉ từng ấy mà muốn giết Linh Đài cảnh thì độ khó không hề nhỏ.
Đừng hỏi tại sao Vương Thủ Triết lại biết.
Lúc Nguyên Thủy Linh Quy kể lại việc này trong nhà Tiêu Hàn lão tổ, trên mặt toàn là những giọt nước mắt chua xót.
Mãi đến khi huyền khí của hắn tiêu hao gần hết lần nữa.
Vương Thủ Triết lại bắt đầu ăn uống dùng thuốc, ngồi xuống bổ sung nguyên khí.
Lòng vòng như vậy lặp đi lặp lại chừng mười lần.
Lúc này toàn bộ sân thí luyện đã không còn nhìn thấy chút gạch nham thạch nào lộ ra nữa, mà thời gian cũng trôi qua ròng rã hai ngày.
Ngay từ đầu, chư vị lão tổ và đám tiểu bối còn thấy say sưa hấp dẫn, nghị luận soi mói đại trận thực vật của Vương Thủ Triết một phen.
Mà nương tử Liễu Nhược Lam còn thỉnh thoảng đi lên ăn uống với Vương Thủ Triết, nói vài câu phu quân vất vả rồi.
Xem đến phần sau, tất cả mọi người đều về đi ngủ.
Liễu Nhược Lam cũng không còn tinh thần nữa, chủ yếu là thấy quá buồn tẻ, tại sao phu quân có thể kiên nhẫn như vậy? Cuối cùng nàng thực sự nhịn không nổi bèn đi về đánh một giấc.
Kiểu phương thức chiến đấu này quả thực chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy.
Chỉ có Vương Thủ Nặc là được giao cho ở lại trực, chờ đợi kết quả cuộc chiến.
Cũng may Khí Linh không phải là vật sống thật sự. Chỉ cần Vương Thủ Triết không vi phạm nội quy không thoát khỏi cuộc chiến, vẫn tiếp tục ở trong trận đấu thì nàng sẽ không quản.
Mãi đến ngày thứ ba, hai hình nộm Yêu Ma đã bị dây leo quấn quanh ước chừng ba ngày mới được nghênh đón vận mệnh cuối cùng của bọn chúng.
Sau khi Vương Thủ Triết bố trí đại trận xong xuôi, linh thức khẽ động, dây leo sinh trưởng um tùm quấn quanh bọn chúng tạo thành trận xoắn giết.
Sau đó bọn nó chết một cách uất ức như vậy, âm thầm với cảm giác giải thoát mãnh liệt.
“Chúc mừng ngươi, dân binh Vương Thủ Triết đã thông qua cửa ải thí luyện thứ hai.” Khí Linh không hề chịu ảnh hưởng, tiếp tục bừng bừng sức sống nói:
“Ngươi sẽ nhận Dịch Cải Thiện Huyết Mạch Sơ Cấp, và được trao tặng danh hiệu Dân binh tinh nhuệ.”