Chương 359: Thắng lợi! Tràn đầy thu hoạch (1)
Vương Thủ Nặc được giao nhiệm vụ canh ở bên cạnh sân thí luyện rốt cuộc phấn chấn tinh thần nói: “Mọi người mau đến xem đi, Thủ Triết qua cửa thứ hai rồi.”
Trong giọng nói của hắn lộ ra sự kích động khó có thể diễn tả bằng lời. Cũng khó trách, bất cứ ai phải nhìn một trận đấu mấy ngày mấy đêm, lại không hề có kết quả gì đều sẽ phản ứng như thế.
Sau đó các lão tổ và đám tiểu bối đều dồn dập chạy tới từ lều vải bên ngoài sân thí luyện.
Trận này thắng quá khó khăn, Vương Thủ Triết đánh ròng rã hơn ba ngày.
Ngay cả khi Liễu Nhược Lam tiến lên chúc mừng cho phải phép cũng nói một cách đầy uể oải, qua loa: “Phu quân uy vũ, phu quân khí khách…”
Vương Thủ Triết lại thấy không sao cả, chỉ cần có thể thắng thì dù có kéo dài lâu hơn hắn cũng bằng lòng. Hắn nhận lấy Dịch Cải Thiện Huyết Mạch Sơ Cấp rồi đưa cho Vương Lạc Tĩnh. Bình dịch cải thiện này sẽ hỗ trợ rất nhiều cho Lạc Tĩnh.
Sau đó Vương Thủ Triết vô cùng tự tin mà nhìn đại trận dây leo kịch độc mà hắn đã bố trí tỉ mỉ.
Đây là một trong những chiến thuật hắn đã dự liệu từ sớm.
Cũng may huyết mạch hiện giờ của hắn đã thức tỉnh đến nhị trọng. Tốc độ sinh trưởng của dây leo, cỏ độc và tốc độ bày trận đã vượt xa mong đợi của hắn.
Như vậy mới có thể trong hơn ba ngày hoàn thành trận pháp này.
Nếu không thì theo suy đoán ban đầu của hắn chí ít thời gian phải mất đến bảy tám ngày.
Đây cũng là lí do tại sao hắn lựa chọn xuất chiến cuối cùng, nếu không đám đệ đệ muội muội và lão bà có khi sẽ bóp chết hắn.
Sau đó mọi người nhao nhao chúc mừng Vương Thủ Triết.
Lung Yên lão tổ lại giao cho Vương Thủ Nặc đứng canh, nói là đợi lát nữa Thủ Triết thắng tiếp thì gọi bọn họ. Với phương thức tác chiến của Thủ Triết, nếu như quan sát cuộc đấu ở bên cạnh thì có trời mới biết phải đến ngày tháng năm nào mới có kết quả.
Thời gian đấy còn không bằng đi ngủ một giấc, tu luyện một chút.
Thấy dáng vẻ buồn bực ngán ngẩm của mọi người, Vương Thủ Triết cũng rất bất đắc dĩ hô:
“Đại trận dây leo của ta đã bố trí xong rồi, còn đi làm gì nữa?”
Ngay sau đó, Vương Thủ Triết nói: “Khí Linh, mở cửa thứ ba.”
“Như ngươi mong muốn, Dân binh tinh nhuệ Vương Thủ Triết.”
Khí Linh vừa mới dứt lời.
Giữa đài thí luyện xuất hiện ba con hình nộm Yêu Ma khí thế hung hăng.
Nhưng không đợi bọn chúng có bất kỳ động tác nào, dây leo xung quanh đã vươn ra quấn lấy chúng nó.
Sau đó thì không có sau đó nữa.
Lần này Vương Thủ Triết trực tiếp rút kiếm, dễ dàng chém đứt đầu bọn nó.
Thời gian cả trận chiến cũng chỉ kéo dài tầm mười hơi thở.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không phải chứ? Đại trận dây leo này lại lợi hại như thế ư!!!
Mọi người còn chưa hoàn hồn lại thì Vương Thủ Triết đã thắng cửa ải thứ ba.
Kỳ thật kể ra cũng đơn giản.
Lúc một cường giả cùng cấp bậc bị trói đến mức không thể động đậy được thì gặt đầu nó là chuyện dễ dàng cỡ nào chứ?
Huống chi đại trận dây leo của Vương Thủ Triết còn được chuẩn bị cho ba con hình nộm Yêu Ma cỏn con này.
“Chúc mừng ngươi, Dân binh tinh nhuệ Vương Thủ Triết đã thông qua cửa ải thí luyện thứ ba. Thu hoạch được một vũ khí tiêu chuẩn, đồng thời trao tặng ngươi danh hiệu Chiến binh.” Khí Linh nói:
“Theo phán đoán, vũ khí ngươi sử dụng là kiểu trường kiếm, có phải ngươi sẽ chọn vũ khí tiêu chuẩn loại trường kiếm không?”
“Đương nhiên không phải, ta muốn chọn vũ khí tiêu chuẩn loại phòng ngự.” Vương Thủ Triết đáp:
“Khí Linh. Ta có thể chọn hình dạng đại khái trong số những vũ khí loại phòng ngự đúng không?”
Hắn là người thừa kế của gia tộc, Trụ Hiên kiếm trừ hắn ra không thể thuộc về ai khác, sao hắn lại chọn một linh khí dạng kiếm nữa chứ?
Chọn linh khí phòng ngự mới là sách lược tốt nhất.
“Như ngươi mong muốn, chiến binh Vương Thủ Triết.” Khí Linh thay đổi cách xưng hô rất nhanh: “Ngươi có thể lựa chọn loại phòng ngự bằng năng lượng, loại phòng ngự nửa năng lượng nửa vật lý, hoặc loại thuần phòng ngự vật lý. Cũng có thể lựa chọn các loại như chiến giáp, tấm chắn, đồ trang sức.”
Quả nhiên thân phận khác nhau sẽ có chế độ không giống nhau, đãi ngộ của dân binh không thể nào so sánh được với đãi ngộ của chiến binh.
Vương Thủ Triết hơi cân nhắc nói: “Ta muốn lá chắn và loại phòng ngự nửa năng lượng nửa vật lý.”
Cho đến giờ, hắn vẫn nhớ không quên năm đó Lung Yên lão tổ đã bán đi món linh khí 【Quy Lân bảo thuẫn】, chưa bao giờ quên.
Điều đáng nói là, khoảng thời gian ngắn trước hắn đã viết cho Chung Hưng Vượng một bức thư, xin ông ấy đứng ra dùng giá cả tốt nhất chuộc Quy Lân Bảo Thuẫn về.
Món linh khí đó, nói thế nào cũng là do sư tôn Lung Yên lão tổ trao tặng, có ý nghĩa rất lớn đối với lão tổ.
“Như ngươi mong muốn, chiến binh Vương Thủ Triết.”
Sau đó không gian trước mặt Vương Thủ Triết chấn động một hồi, một lá chắn ước chừng to bằng chiếc chậu rửa mặt nho nhỏ hiện ra trước mặt hắn.
Toàn thân nó hiện lên màu đồng xanh vừa dày vừa nặng mang phong cách cổ xưa, hoa văn được khắc bên trên là rất nhiều phù văn khó hiểu huyền ảo, tản ra tia sáng sống động, nhìn qua không chỉ cực kỳ tinh xảo, mà còn vững chắc vô cùng.
Rất rõ ràng, đây cũng là một món linh khí thượng phẩm.