Chương 366: Huyết mạch tam trọng và nội tình gia tộc thay đổi đáng kể (2)
“Không làm loạn, không làm loạn đâu.” Vương Thủ Triết vỗ ngực khẳng định.
“Vậy thì để ta thử xem nhé.” Liễu Nhược Lam cuối cùng cũng đỏ bừng mặt đáp ứng.
Sau đó.
Lung Yên lão tổ, người đang canh giữ Vương Thủ Triết ở bên ngoài, đã lặng lẽ rời đi.
Mà lúc đó, bà ấy cũng kéo cả Huyên Phù lão tổ đi kiểm tra tình tình, bảo là lúc Thủ Triết thăng cấp đã bị thương nhẹ, Nhược Lam đang ở đó giúp trị thương.
Cuối cùng đã khiến cho Huyên Phù lão tổ kinh ngạc nghi ngờ không rõ, đang thăng cấp Linh Đài êm đẹp thế mà sao lại bị thương được?
Chẳng lẽ là Linh Đài đả thương ư?
Đây chính là chuyện lớn đó, không được, nàng phải đến kiểm tra xem.
Kết quả đã bị Lung Yên lão tổ mạnh mẽ kéo đi.
Sau một lúc, trong động bế quan của Vương Thủ Triết, tiếng kêu thảm thiết của hắn truyền ra: “Nhược Lam, sao đôi mắt của nàng lại biến sắc vậy?”
“Ngươi đã nói sẽ không làm loạn.”
“Ta không làm loạn mà, thực lực của ta tăng lên quá nhanh, không kiểm soát tốc độ của tay được.”
“Hừ! Đi chết đi!”
“Ta sai rồi……”
Sau đó, âm thanh giao tranh ác liệt truyền ra.
“Rầm rầm rầm!”
Dưới sự dao động mãnh liệt của nguồn năng lượng, dường như cả ngọn núi đều đang rung lắc.
Trong lúc đó còn xen lẫn một tiếng kêu quỷ dị tàn ác.
“Xảy ra chuyện rồi.” Khoé mắt Huyên phù lão tổ cả kinh, chuẩn bị đi tìm hiểu ngọn nguồn.
Kết quả lại bị Lung Yên lão tổ giữ chặt: “Đừng có can thiệp vào chuyện của bọn trẻ quá.”
Đồng thời, trong lòng bà ấy đầy không ngừng cảm khái, thế đạo thật là thay đổi quá nhanh, bọn trẻ kia quá sành chơi.
Ánh mắt Huyên Phù lão tổ không ngừng hoài nghi. m thanh và tình hình kia dường như quá kinh người, không đi thì có ổn không?
“Hay là, đợi cho đến khi Thủ Triết xin tha thì đi xem xem?” Lung Yên lão tổ không chắc nói.
“À… Hình như hắn đang cầu xin.” Huyên Phù lão tổ yếu ớt đáp.
“Vậy đợi khi hắn kêu cứu… Thì đi kiểm tra.”
“À… Hình như hắn cũng đã kêu cứu mạng rồi.”
Sau đó, hai vị lão tổ nhìn nhau rồi chạy vào.
Rồi sau đó, bọn họ lại chạy ra với tốc độ nhanh nhất.
Dưới lớp khăn che gương mặt xinh đẹp của mỗi người đều nóng lên, bọn trẻ bây giờ, thật không biết xấu hổ rồi.
……
Rốt cuộc đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì?
Trừ một số vị đương sự nói năng thận trọng ra, thì hiển nhiên là không còn ai biết được.
Hơn mười ngày sau.
Đại quân đội bắt đầu rút lui ra khỏi hẻm núi.
“Tam ca.” Vương Thủ Triết chắp tay với một người thanh niên trong đại trận dây leo hỏi thăm: “Năm đầu tiên này, đã nhờ Tam ca đóng giữ rồi. Tam ca ngươi cứ tranh thủ thời gian này bế quan tu luyện cho thật kỹ, phấn đấu bước lên Linh Đài cảnh càng sớm càng tốt.”
“Tứ đệ.” Vẻ mặt Vương Thủ Tín chua xót đáp lễ: “Thê nhi nhà Ngu huynh, phải làm phiền ngươi rồi.”
Hắn nằm mơ cũng không ngờ được, trải qua một trận thí luyện mà thôi, cuối cùng lại được giao nhiệm vụ trực ban ở đây một năm, thế sự đúng là bất thường.
Cũng may một năm nay, không chỉ điểm thành tích chói lọi, mà đại quân đội còn để lại cho hắn rất nhiều tài nguyên.
Nếu như hắn tu luyện ổn định, thì có thể có rất nhiều hình dạng tu vi tinh tiến hơn, chỉ là không tránh được sự khổ cực.
Sau khi Vương Thủ Triết sắp xếp công trình ẩn nấp của sân thí luyện, và chọn người canh giữ xong.
Sau đó, hắn cũng không còn rảnh nữa.
Hắn ỷ vào thế lực cường hoành và nhiều vị lão tổ. Đã đi khắp thí luyện rồi thu hoạch được rất nhiều, lại cầm rất nhiều thịt hung thú và các loại thiên tài địa bảo.
Cùng lúc đó.
Vương Thủ Triết, cũng bắt đầu âm thầm bồi dưỡng Thị Huyết dây leo.
Không bao lâu, sau khi hắn giảo sát hết vùng lân cận khu thí luyện xong.
Thì tham gia vào đội ngũ săn bắn thu đông của Tiêu Hàn lão tổ Vương thị dẫn đầu, một đường trở lại Bình An trấn.
Để nói tại sao đội ngũ săn bắn thu đông của Tiêu Hàn lão tổ lại xuất hiện ở chỗ này? Chuyện này đương nhiên là do Vương Thủ Triết đã sắp đặt ổn thoả từ lâu rồi, nơi thí luyện và săn bắn thu đông tiến hành cùng nhau thì hiển nhiên càng có lợi cho gia tộc hơn.
Sau khi trở về Bình An trấn.
Thịt nên chia thì phải chia.
Trong số ít thiên tài địa bảo thu được cũng được phân phát công bằng dựa trên sự đóng góp khác nhau của các gia tộc.
Do đó, hành trình thí luyện lần này xem như kết thúc viên mãn, tất cả các gia tộc đều gặt hái được thành quả, chứ không phải là một chuyến đi vô ích.
Chuyện ngoài ý muốn duy nhất đó là.
Huyên Phù lão tổ và tiểu di tử Liễu Nhược Lôi, kết thúc thí luyện rồi nhưng mà nàng lại không quay về Liễu thị, chỉ suốt ngày đóng cọc ăn nhờ ở đậu ở Vương thị. Nàng nói là đã tháng mười rồi, chờ đến hết năm, thì cùng nhau trở về Học Cung.
Đặc biệt là Huyên Phù lão tổ, người bảo rằng đã lâu rồi chưa cùng ăn tết với Lung Yên biểu tỷ, nên dĩ nhiên ở lại Vương thị.
Mà Vương Thủ Triết cũng bắt đầu ở lì trong nhà, yên tâm nghiên cứu thị huyết dây leo, tế luyện làm quen với Thủ Tâm linh thuẫn và Trụ Hiên kiếm của hắn.
Với một hồi tìm tòi thích ứng, vậy là hắn đã đạt đến huyết mạch tam trọng.
Lần này hắn vẫn bắt đầu thích ứng từ những hạt giống bình thường, rồi cuối cùng mới đạt đến mục tiêu là cải thiện linh loại.
Trừ việc này ra, suốt ngày hắn chỉ trêu đùa cặp nhân nữ đáng yêu thôi. Cuộc sống trôi qua cũng thật nhanh, chớp mắt đã hơn nửa tháng trôi qua.