Chương 367: Huyết mạch tam trọng và nội tình gia tộc thay đổi đáng kể (3)
Một ngày nọ.
Vương Thủ Triết đang đọc sách với hài tử, nghe người gác cổng bẩm báo, hắn báo là Chung Hưng Vượng, Thiên Nhân Chung thị đến chơi.
Đối với Chung lão ca Chung Hưng Vượng, Vương Thủ Triết vẫn luôn rất tôn trọng.
Suy cho cùng, hắn đã từng nhiều lần ra tay tương trợ khi gia tộc gặp nguy nan.
Tuy là hắn vẫn luôn không ngừng say đắm Lung Yên lão tổ, hơn thế nữa mỗi năm hắn đều sẽ nghĩ cách ở lại Vương thị ăn vạ một trận. Nhưng sau tất cả, cũng không thể xóa bỏ mọi sự giúp đỡ của hắn dành cho Vương thị được.
Do đó, Vương Thủ Triết đã đích thân ra ngoài tiếp đãi Chung Hưng Vượng, bao gồm trà thượng hạng xứng thượng hạng, phải có điểm tâm xứng điểm tâm, hắn không hề có sự thất lễ nào.
“Thủ triết lão đệ.” Chung Hưng Vượng uống Linh trà, miệng ăn điểm tâm, cười híp mắt kể: “May Ngu huynh không làm hổ thẹn, theo yêu cầu của ngươi, chuộc 【 Quy Lân bảo thuẫn 】của Lung Yên học tỷ về. Ngoài ra ba miếng 【 Cao giai Liễm Tức Bội 】ngươi nhờ ta tìm, cũng đã đến tay rồi đây.”
“Chung lão ca, Thủ Triết thật sự vô cùng cảm kích.” Vương Thủ Triết đứng dậy hành lễ, trịnh trọng thưa: “Lão ca, phần ân tình này, Thủ Triết ghi nhớ trong lòng. Nếu ngày nào đó lão ca sai khiến, Thủ Triết nhất định không khước từ.”
Chung Hưng Vượng cũng vội vàng đứng dậy đáp lễ trả lời: “Thủ Triết đa lễ, ngươi với ta chính là huynh đệ, sao cứ phải giữ lễ tiết như vậy làm gì cơ chứ.”
Sau một hồi khách khí.
Vương Thủ Triết hỏi rõ, giá cả chuộc chiếc Quy Lân bảo thuẫn kia là ba mươi hai ngàn càn kim. Cái giá này khá là hợp lý, hiển nhiên Chung Hưng Vượng đã bỏ ra không ít công sức rồi.
Mà miếng Cao giai Liễm Tức Bội, đều là một vạn một miếng.
Giá cả có thể coi là cực kỳ đắt, nhưng để gia tộc cất giấu mấy quân át chủ bài, chi bao nhiêu tiền thì cũng phải chi. Suy cho cùng, miếng Cao giai Liễm Tức Bội này có thể che chắn và che đậy luồng khí tức cường đại của tu sĩ Linh Đài cảnh.
Vả lại miếng Cao giai Liễm Tức Bội ấy, vốn đã không phải bảo vật rất phổ biến. Chung Hưng Vượng đã tốn rất nhiều công sức để có thể nghĩ mọi cách và phải đi đến chợ bán đồ cũ tìm mua.
Vậy nên một lần nữa,Vương Thủ Triết bỏ ra sáu vạn năm ngàn càn kim, trong đó bỏ thêm hai ngàn càn kim, dùng để trả tiền thù lao cho Chung Hưng Vượng vì đã vất vả.
Kể từ đó, tài chính của Vương thị trở nên khá căng thẳng. Cũng may bây giờ có nhiều nguồn lợi nhuận, nên cũng không sợ không có dòng tiền.
Huống chi mấy thứ càn kim này, nếu không biến nó thành thực lực, thì nhiều tiền hơn nữa cũng có lợi ích gì?
Mặc dù lần này Vương Thủ Triết đã dùng một khoản tiền khá lớn, nhưng chúng đều được sử dụng để nâng cao thực lực và nội tình gia tộc.
Về khoản hai ngàn tiền thù lao kia, Chung Hưng Vượng vẫn cứ nhiều lần từ chối.
Chỉ có điều từ trước đến nay Vương Thủ Triết làm việc thì một là một, hai là hai, sẽ không bao giờ mang tình cảm cá nhân vào.
Sau một hồi dây dưa, Chung Hưng Vượng miễn cưỡng nhận lấy số càn kim, thở dài xúc động chia sẻ: “Thủ Triết lão đệ, ngươi là người mà ta thấy chú ý làm việc nhất trong số tất cả các gia chủ đấy. Vương thị có được sự thịnh vượng như hôm nay, chắc chắn không thể không liên quan đến ngươi được.”
“Lão ca quá khen, quá khen!” Vương Thủ Triết khiêm tốn đáp.
“Đúng rồi, cái đó… Học tỷ… Gần đây sức khỏe tỷ ấy rất tốt nhỉ? Đã lâu rồi Ngu huynh chưa đến thỉnh an vấn an nàng.” Cái gì Chung Hưng Vượng cũng nói rất tốt, đây chính là ba câu không rời khỏi nghề cũ, còn chưa đứng đắn được mấy câu, đã đẩy đề tài về đến chuyện của Lung Yên lão tổ.
“Khụ khụ.” Vương Thủ Triết ho khan hai tiếng, lại nghiêm khắc nhắc nhở lần nữa: “Chung lão ca, có một câu thật lòng nhắc nhở ngài. Lung Yên lão tổ nhà ta, chí tại Thiên Nhân chi lộ, chỉ sợ…”
“Ta hiểu, ta hiểu. Ta chỉ có cảm xúc ngưỡng mộ dành cho Lung Yên học tỷ thôi, không hề có ý nghĩ xấu xa hơn. Học tỷ phải đi theo Thiên Nhân chi lộ của nàng, đó lại là chuyện hết sức hiển nhiên, Chung Hưng Vượng ta chỉ cần tiếp tục âm thầm ủng hộ phía sau là được rồi.” Chung Hưng Vượng liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý, sau đó chuyển sang chủ đề khác: “Được rồi, nay ta đi đường cũng rất mệt, nên đi nghỉ ngơi đây, Thủ Triết lão đệ ngươi cũng không cần tiếp đãi nữa đâu.”
Sau đó, Chung Hưng Vượng đã quen đường, lập tức đi thẳng đến khách phòng của hắn.
Không có biện pháp, hàng năm hắn đều muốn đến đây ở một thời gian, viện này còn phải để lại cho hắn. Cũng may năm đó, lúc Trụ Hiên lão tổ xây dựng chủ trạch, người đã tính toán đầy đủ đến sự hưng thịnh của con cháu sau này, xây dựng rất nhiều sân bãi.
Nếu không thì thật sự không chịu nổi, từng đám từng đám người một đến ăn nhờ ở đậu.
Sau đó hắn cầm Quy Lân bảo thuẫn.
Đầu tiên, Vương Thủ Triết đi đến Lung Yên Cư, chuẩn bị một kinh hỉ cho lão tổ.
Tình cờ gặp Huyên Phù lão tổ cũng đang bái phỏng ở Lung Yên Cư, hai vị lão tổ đang uống Linh trà ở đình viện, hình như đang bàn chuyện gì đó.
Chuyện này cũng không có gì lạ.
Sau khi Huyên Phù lão tổ ở lại Vương thị, sẽ thường xuyên đến bái phỏng Lung Yên lão tổ.
“Thủ Triết đến thật đúng lúc, ta và biểu tỷ đang bàn về ngươi đấy.” Dường như tâm tình Huyên Phù lão tổ khá tốt: “Ngồi xuống cùng nhau nói chuyện nào.”
Tuy bây giờ Vương Thủ Triết cũng đã đạt tới Linh Đài cảnh, nhưng hai vị này đều là cấp bậc lão tổ tông, hiển nhiên sẽ không mất đi vai vế và chuẩn mực, lập tức hành lễ thưa: “Lão tổ mời, Thủ Triết không dám từ chối.”