Chương 369: Lũng Tả Vương thị và Tử Phủ Học Cung (1)
Từ bỏ chức vị tộc trưởng?
Đùa à!
Thiên Nhân chi lộ, Tử Phủ chi lộ trong tương lai của Vương Thủ Triết hắn vẫn trông cậy vào thế lực gia tộc.
Làm ruộng mới là Vương đạo.
Có đủ tài lực vật lực mới có thể thay đổi vận mệnh.
Còn ngoại thành thí luyện chi địa mà lão tổ tông lưu lại, quả thực là chuyện vui ngoài mong đợi.
Nhưng cho dù không có thí luyện chi địa đó, Vương Thủ Triết cũng có đủ tự tin, dựa vào con đường làm ruộng cũng có thể không ngừng phát triển, nhiều nhất chính là chậm một chút mà thôi.
Đương nhiên, nếu có cơ hội kéo quan hệ trong Tử Phủ Học Cung, gia tăng một số nội tình hậu đài, cũng là một chuyện tốt.
“Ta đây quen tự do tản mạn rồi, làm học tử ngoại đạo đã mãn nguyện rồi. Đệ tử nòng cốt, đệ tử thân truyền gì đó đều rất mệt.” Vương Thủ Triết bất cần nói.
Huyên Phù lão tổ nhất thời không nói nên lời, đều là tiểu tử này tản mạn tự do khiến Nhược Lam nhà bà cũng lệch theo.
Mọi người đều chỉ vì tranh một danh ngạch đệ tử nòng cốt mà liều sống liều chết.
Nếu giành được thân phận đệ tử thân truyền, đó chính là bay lên trời cao, một bước lên mây.
Ở trong mắt hắn thì ngược lại, những thân phân đệ tử nòng cốt, đệ tử thân truyền này, tựa như đều không đáng nhắc.
“Ngoài ra còn có một chuyện.” Huyên Phù lão tổ nói, “Lung Yên biểu tỷ cũng từng nhắc với ta, Vương thị ít nhất phải có một người, tốt nhất là có thể gia nhập Tử Phủ Học Cung. Như vậy, tỷ ấy cố gắng phát triển trong Học Cung, dần trưởng thành, sau đó có thể trở thành ô dù của gia tộc.”
Vương Thủ Triết thoáng suy xét, đây chính là chuyện phần lớn thế gia đang làm hoặc là muốn làm.
Cho dù là Thiên Nhân thế gia cũng sẽ phái một tộc nhân ưu tú tiến vào phát triển trong Học Cung, nếu có thể trưởng thành đến trung tầng của Học Cung, hình thành ô dù tương hỗ nội ngoại với gia tộc, có thể đảm bảo gia tộc phát triển nhanh chóng và trường thịnh dài lâu.
Lấy ví dụ Huyên Phù lão tổ, sau khi bà ấy trở thành đệ tử nòng cốt trong Học Cung, vẫn luôn âm thầm dìu đỡ gia tộc, cũng bởi vậy mà chỉnh thể thực lực và nội tình của Sơn m Liễu thị đều đạt đến sự phát triển nhanh chóng trong vòng mười năm ngắn ngủi.
Thực ra, cho dù Huyên Phù lão tổ chưa từng nhắc tới điểm này, Vương Thủ Triết đã âm thầm suy xét chuyện này.
Nhưng bây giờ, trong lòng hắn vẫn hơi do dự.
Sau một thoáng trầm ngâm, Vương Thủ Triết nói: “Vậy chi bằng gọi mấy đứa nhóc đó đến đây, hỏi xem ý tứ của bản thân các nàng.”
Sau đó, Vương Thủ Triết liền phái người thông truyền, gọi những người khá ưu tú trong gia tộc như Vương Lạc Thu, Vương Lạc Tĩnh cùng với Vương Ly Từ đến.
Nhân lúc chờ đợi, Vương Thủ Triết trả Quy Lân bảo thuẫn cho Lung Yên lão tổ.
Khi Lung Yên lão tổ nhận lấy Quy Lân bảo thuẫn, thần tình có hơi phức tạp không rõ ràng, cảm khái vạn ngàn. Nhớ khi đó, Băng Lan thượng nhân ban thưởng bảo vật này cho bà đã tràn đầy hi vọng về tương lai của bà.
Sau đó, gia tộc gặp đại nạn, bà kéo lê tàn khu trấn thủ gia tộc năm mươi năm. Đến cuối cùng, không thể không bán Quy Lân bảo thuẫn đi.
Giữa mọi thứ đã trải qua, lúc này nhớ lại vẫn chua xót không thôi.
Thế nhưng Thủ Triết lại lặng lẽ chuộc vật này về cho bà…
Nếu không phải bà tâm trí kiên định, lúc này đã bật khóc rồi.
May mà chẳng mấy chốc, Vương Lạc Thu, Vương Lạc Tĩnh, Vương Ly Từ, ba người các nàng lần lượt đến đây. Nhất là Vương Ly Từ, dĩ nhiên là theo thói quen ôm lão tổ làm nũng.
Như vậy đã làm giảm bớt không ít vẻ ưu sầu và cảm khái của Lung Yên lão tổ.
Sau đó, Vương Thủ Triết nói với ba người các nàng về ý tứ của các lão tổ.
Vương Ly Từ phát biểu ý kiến trước, nàng trừng to đôi mắt, trên gương mặt phúng phính tràn ngập khao khát nói: “Tứ thúc, Tứ thúc, trong Học Cung có đồ ăn ngon không?”
“Đó là đương nhiên.” Vương Thủ Triết chuẩn xác nói, “Tử Phục Học Cung là đơn vị giàu nhất Lũng Tả quận chúng ta, bên trong đồ ngon nào cũng có.”
“Vậy Tứ thúc, Tứ thúc. Rốt cuộc có đồ ngon gì?” Vương Ly Từ mở to đôi mắt, bắt đầu thèm nhỏ dãi.
:Cụ thể có bao nhiêu đồ ăn ngon, Tứ thúc cũng không biết.” Vương Thủ Triết tỏ vẻ ngưỡng mộ nói, “Đều trách Tứ thúc nhà ngươi tầm nhìn quá hạn hẹp, có rất nhiều đồ ngon mà Tứ thúc chưa từng nghe nói đến, cũng không tưởng tượng ra được.”
“Lợi hại như vậy!”
Vương Ly Từ bị dọa kĩnh hãi.
Hóa ra Tử Phủ Học Cung lợi hại như vậy, bên trong rất nhiều đồ ngon, ngay cả Tứ thúc cũng chưa từng nghe nói đến.
Nơi đó quá tuyệt, quả thực chính là thánh địa nhân gian.
“Tứ thúc, ta nguyện ý đến Tử Phủ Học Cung.” Vương Ly Từ sáng bừng hai mắt, lớn tiếng nói, “Ta đồng ý trở thành cái gì đó, ô dù gì đó của gia tộc.”
Ô dù gì đó thì không cần.
Vương Thủ Triết thầm nghĩ, chỉ cần ngươi đến Tử Phủ Học Cung học tập, không, ăn cơm, đó chính là sự giúp ích lớn nhất với gia tộc.
Ài…Ai bảo ngươi ăn khỏe vậy, cứ thế này, gia tộc thật sự nuôi không nổi ngươi mất.
Trong lòng nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng Vương Thủ Triết lại nói: “Ly Từ à, vậy chúng ta cứ vui vẻ quyết định như vậy. Sau này, ngươi ở Tử Phủ Học Cung nhất định phải chăm chỉ học hành, ngày ngày tiến lên, tranh quang cho gia tộc.”
“Tứ thúc người yên tâm.” Vương Ly Từ tỏ ra nghiêm túc, vô ngực bốp bốp nói, “Sau khi ta đến Học Cung, nhất định sẽ chăm chỉ học hành, giành thể diện cho Tứ thúc và gia tộc.”