Chương 370: Lũng Tả Vương thị và Tử Phủ Học Cung (2)
Lúc này, Vương Ly Từ đã bày ra dáng vẻ không thể chờ đợi muốn đến Học Cung, hận không thể lập tức mọc cánh bay đi.
Huyên Phù lão tổ ở bên cạnh nhìn thấy, hơi lo sợ.
Đối với hai đứa cháu gái này, nói chính xác thì giống như không có vấn đề gì nhưng bà luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng nghĩ không ra là không đúng chỗ nào.
Có điều vẫn phải nói lại.
Huyết mạch thiên bẩm của Vương Ly Từ này thật sự cường đại, đến Tử Phủ Học Cung, e rằng đệ tử thân truyền của vị thương nhân nào cũng chạy không thoát.
Như vậy thật sự xem như là một bước lên mây, tương lai tiền đồ không có hạn định.
Hai vị cô nương còn lại vẫn âm thầm cân nhắc, không vội vàng bày tỏ thái độ.
Đừng thấy Vương Lạc Thu có dáng vẻ non nớt, nhưng ý chí của đứa trẻ này vô cùng kiên định, nàng muốn đi con đường gì thật rõ ràng. Nếu để nàng vào Học Cung, pahir có thứ thu hút nàng mới được.
Còn Vương Lạc Tĩnh, vậy thì càng không cần nói nữa.
Đứa trẻ này tâm tư tinh tế, rất nhiều suy nghĩ. Rất nhiều lúc, ngay cả Vương Thủ Triết cũng không biết rốt cuộc nàng đang nghĩ gì trong lòng?
Chỉ thấy Vương Lạc Tĩnh thoáng trầm ngâm nói: “Huyên Phù lão tổ, người luôn nói Học Cung tốt bao nhiêu nhưng năm đó, khi Vương thị chúng ta gặp phải đại nạn, cũng không thấy Học Cung giúp đỡ gì gia tộc chúng ta, cũng không thấy các học tỷ học đệ đó tới giúp đỡ.”
“Ngược lại là Lung Yên lão tổ tông của chúng ta còn phải từ bỏ thân phận đệ tử nòng cốt mới có thể quay về gia tộc trấn thủ.”
“Nếu như vậy, ta không muốn gia nhập Học Cung. Ta sợ đến chừng đó, Tứ ca ca gặp phải nguy hiểm gì, Học Cung không cho ta trở về.”
Vương Lạc Tĩnh không nhanh không chậm nói, hiển nhiên thứ mà nàng để tâm nhất chính là Tứ ca ca của nàng.
“Đứa trẻ này, sợ rằng ngươi đã có hiểu lầm gì với Học Cung rồi.” Huyên Phù lão tổ giải thích, “Đầu tiên tất nhiên Học Cung không tán thành các đệ tử tham dự vào tranh đấu gia tộc suốt ngày. Dù sao ước nguyện ban đầu khi thành lập Học Cung là dốc sức bồi dưỡng đệ tử, lấy phát triển và che chở vận mệnh của cả nhân loại làm chính.”
“Nếu mỗi đệ tử đều suốt ngày đặt tâm tư vào tranh đấu giữa các gia tộc, vậy cả Lũng Tả quận há chẳng phải loạn lên sao.”
“Dù sao một số gia tộc cường đại đều có tộc nhân huyết mạch của mình ở trong Học Cung. Nếu những tộc nhân này kéo bè kết phái lẫn nhau, tích cực tham gia vào trong tranh đấu gia tộc, vậy Học Cung còn duy trì thế nào? Do vậy, điều kiêng kỵ nhất ở Học Cung chính là học sinh tham dự vào trong tranh đấu gia tộc, nhất là tham dự vào tranh đấu của gia tộc khác.”
“Thứ hai, Học Cung không cấm các đệ tử giúp đỡ gia tộc. Ví dụ ta, mấy năm nay đã mang đến cho Liễu thị lợi ích lớn. Nếu gia tộc của đệ tử gặp phải nguy cơ, hoặc là đãi ngộ không công bằng, đương nhiên có thể mời sư trưởng tiến hành điều đình ở giữa.”
“Chỉ là đại nạn của Vương thị năm xưa xảy ra quá đột ngột. Mà Lung Yên biểu tỷ lại nóng lòng báo thù, vốn không thương lượng kỹ càng chuyện này với sư trưởng đã vội vàng trở về xử lý, còn bởi vậy mà bị thương nặng, luôn lưu lại trong gia tộc không quay về Học Cung báo danh.”
Lúc này, Lung Yên lão tổ nhàn nhạt nói: “Năm xưa thương lượng thì thế nào, chuyện này còn có đường điều đình sao?”
Cũng phải, chuyện năm đó vốn không có đường điều đình.
Tất nhiên là cục diện ngươi không chết thì ta chết.
Hơn nữa, đối phương đã làm kín đáo và chu toàn, sau đó ngay cả điều tra cũng khó điều tra.
“Nếu đã nói đến phần này.” Vương Thủ Triết cũng trầm ngâm không nói, chuyện này nói ra cực kỳ kỳ quặc, dựa theo hắn tính toán và điều tra từ trước tới nay, sau lưng Lưu Triệu hai thị rất có khả năng còn có kẻ giật giây trong tối. Mà người bị hoài nghi lớn nhất chính là hai Thiên Nhân thế gia ở Trường Ninh vệ.
“Chỉ là có một điểm, ta vẫn luôn không hiểu. Tại sao cuối cùng Thiên Nhân thế gia đó không đuổi cùng giết tận? Không tiếp tục ra tay đối phó chúng ta?”
Nếu dựa theo cách làm của Vương Thủ Triết, nếu đã làm chuyện xấu thì sẽ không chỉ làm một nửa rồi vứt đó.
“Về chuyện này, ta cũng biết sơ.” Lung Yên lão tổ nói, “Khi đó, sau khi tộc ta xuất hiện đại nạn, Trụ Bác lão tổ cũng từng bôn ba xuống phía Nam. Phỏng chừng là việc bôn ba và chống lưng của ông ấy khiến kẻ giật dây phía sau sinh ra nhiều kiêng kỵ. Mà lúc đó, gia tộc chúng ta cũng đã sa sút, không đuổi cùng giết tận nữa mà là tùy ý sai khiến Lưu Triệu hai thị từ từ chèn ép.”
Trụ Bác lão tổ?
Vương Thủ Triết từng nghe nói đến người này, ông ấy là tộc huynh của Trụ Hiên lão tổ, đích mạch của Lũng Tả Vương thị. Nghe nói, bây giờ Trụ Bác lão tổ đã là Thiên Nhân cảnh.
Chỉ là không ngờ, chuyện lúc đó lại còn có ẩn tình như vậy?
Quan hệ hiện tại của Lũng Tả Vương thị và Bình An Vương thị đã cực kỳ yếu, đã nhiều năm chưa từng trao đổi thư từ.
Cũng chính là vài năm trước, khi ngày tháng đã êm đẹp, Lung Yên lão tổ mới nhắc đến chuyện này với Vương Thủ Triết, nói là Bình An Vương thị, thực ra năm đó cũng nhận không ít ân tình của Lũng Tả Vương thị.
Khi gia tộc khó khăn nhất, trước tết mỗi năm, gia tộc đều sẽ nhận được một số tài nguyên do Lũng Tả Vương thị gửi tới.
Có Linh mễ, Tiểu Bồi Nguyên đan, Linh nhục,… Tuy số lượng không nhiều nhưng tổng cộng cũng một trăm hai trăm càn kim.
Nhưng đây dù sao cũng là một phần ân tình giúp người khi gặp nạn, hơn nữa còn kéo dài suốt hơn hai mươi năm.