Chương 371: Thiên bẩm vô địch! Thủ Triết tam trọng huyết mạch chân chính cường đại (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,899 lượt đọc

Chương 371: Thiên bẩm vô địch! Thủ Triết tam trọng huyết mạch chân chính cường đại (1)

“Năm đó, Lũng Tả Vương thị cũng chẳng dễ dàng gì.” Lung Yên lão tổ nói, “Khi đó, bọn họ chính trực Thiên Nhân giao thế, tài nguyên vốn túng thiếu. Gia tộc không có được tài nguyên bồi dưỡng Thiên Nhân cảnh thứ hai, bằng không năm đó Trụ Hiên lão tổ cũng sẽ không tách ra tự mình phát triển.”

Những tài nguyên này vẫn là Trụ Bác lão tổ nghĩ cách dư ra.

“Không đúng lắm.” Vương Thủ Triết nhíu mày nói, “Ta nhớ năm xưa, Trụ Bác lão tổ chẳng qua là Linh Đài cảnh hậu kỳ. Mà Lũng Tả Vương thị vốn ở trong thế suy bại, Thiên Nhân giao thế đều chưa chắc có thể hoàn thành, e rằng kẻ giật dây phía sau sẽ không nể mặt.”

Lung Yên lão tổ khẽ giật mình, cảm thấy Vương Thủ Triết nói rất có lý.

Nhưng năm đó sau khi Trụ Bác lão tổ bôn ba ở Trường Ninh vệ, Vương thị mới không gặp phải đả kích mang tính hủy diệt, chuyện này thì giải thích thế nào?

Quả nhiên là nghĩ cỡ nào cũng không hiểu.

Lung Yên lão tổ nghĩ một lúc rồi nói: “Bình An Vương thị chúng ta đã nhận được sự chiếu cố của Lũng Tả Vương thị từ khi tách ra. Dù sao thì gia tộc có nhiều công pháp tu luyện như thế, đều là mang ra từ Lũng Tả Vương thị, đây đã là một loại ân tình.”

“Mà sau khi Bình An Vương thị chúng ta gặp nạn, Lũng Tả Vương thị cũng đã đứng ra tỏ thái độ, gạt ra một số tài nguyên cho chúng ta.”

“Thủ Triết, chuyến này ngươi đến Học Cung vốn phải trải qua quận thành. Vừa hay nhân cơ hội này thay ta thăm viếng Trụ Bác lão tổ một chút, một là cảm ơn ân tình nhiều năm của ông ấy, hai là hỏi thăm chuyện năm đó.”

“Lão tổ muốn ta làm chuyện này, dĩ nhiên là không có vấn đề.” Vương Thủ Triết ngẫm nghĩ, lại chắp tay nói, “Nhưng năm sau đến Học Cung, tốt nhất là lão tổ đi cùng với ta. Băng Lan thượng nhân có ơn chăm sóc với lão tổ, cho dù lão tổ có được nhập môn tường lại hay không, suy cho cùng cần chấm dứt chuyện này, hơn nữa tất nhiên là do người đích thân ra mặt.”

“Đây?” Lung Yên lão tổ hơi lúng túng.

Đã sáu mươi năm rồi mà chuyện này vẫn là một phần cốt yếu trong lòng bà, luôn không dám đối mặt chính diện với nó, hơi có tâm lý trốn tránh.

Nhưng Thủ Triết nói đúng, cho dù thế nào thì bà cũng phải đích thân ra mặt chấm dứt, cho dù bởi vì sẽ nhận phải sự trách phạt của sư tôn, ngược lại sẽ khiến lòng bà được giải thoát.

Sau khi nghĩ kỹ, cuối cùng, Lung Yên lão tổ hạ quyết tâm nói: “Được, ta sẽ cùng Thủ Triết đi một chuyến đến Học Cung, gặp mặt sư tôn xin bà trách phạt.”

Vương Thủ Triết thấy Lung Yên lão tổ đã đồng ý, lúc này mới thở phào.

Có thể nhìn ra Băng Lan thượng nhân là người cực kỳ niệm tình xưa, nếu Lung Yên lão tổ không đi thì rõ ràng muốn ôm đùi lớn của bà là lời nói viển vông.

Hơn nữa Vương Thủ Triết hoài nghi sâu sắc, dựa vào thực lực của Lũng Tả Vương thị năm đó, ngay cả hoàn thành Thiên Nhân giao thế cũng rất tốn sức, e rằng không đủ để giải quyết chuyện này.

Có lẽ có Băng Lan thượng nhân ở phía sau âm thầm vận tác không chừng?

Đây chẳng phải là chuyện không có khả năng.

Dù sao thì Huyên Phù lão tổ cũng nói rồi. Mấy chục năm nay, Băng Lan thượng nhân đã liên tục nhắc đến Lung Yên lão tổ. Xem trọng như vậy, năm đó hoàn toàn không quản không hỏi cũng không hợp lẽ thường.

Đương nhiên ở đây đoán bừa cũng không có ý nghĩa, đợi năm sau đến Lũng Tả quận và Tử Phủ Học Cung sẽ biết tất cả thôi.

Sau khi Vương Thủ Triết nghị định chuyện này liền quay người nói với hai nha đầu Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh: “Hai muội suy nghĩ như thế nào?”

Vương Lạc Thu cân nhắc một lúc rồi nói: “Huyên Phù lão tổ đã từng nói Học Cung sẽ không ngăn cản đệ tử qua lại với gia tộc. Có điều là không cho phép đệ tử quay về trấn thủ lâu dài mà thôi. Nếu như vậy, ta cũng không có cố kỵ.”

“Dù sao ta cũng chưa từng nghĩ muốn kế thừa Vương thị gia tộc, Tứ ca tiếp tục gánh vác gia tộc là được rồi, huynh ấy còn quản rất tốt.”

Có lẽ Vương Lạc Thu hơi non nớt nhưng tình cảm nàng dành cho gia tộc cực kỳ sâu đậm. Tuy có lý tưởng nhưng lại không muốn hoàn toàn thoát khai gia tộc.

Chỉ là nửa câu sau đó khiến Vương Thủ Triết toát mồ hôi lạnh, nàng nói giống như ngươi muốn kế thừa gia tộc liền có phần của ngươi, cảm ơn ngươi tiếp tục để ta làm trụ cột, cũng cảm ơn ngươi khen ta lo liệu rất tốt.

“Ngoài ra, chỉ cần Học Cung có thể khiến ta mở rộng kiến thức, đạp lên vũ đài lớn hơn, ta đồng ý đi thử. Tốt nhất là ngày nào cũng có cơ hội đánh nhau.” Vương Lạc Thu lóe ra vẻ hưng phấn và mong chờ trong ánh mắt.

Cực kỳ rõ ràng, Vương Lạc Thu rất hiếu kỳ về Tử Phủ Học Cung. Dù sao thì tên tuổi của Tử Phủ Học Cung quá lớn, tất cả mọi người đều vinh dự bước vào Học Cung.

Nhưng Vương Lạc Tĩnh lại nói: “Tứ ca ca, dù sao cũng phải đến đầu xuân năm sau mới đến Học Cung. Đến lúc đó, ta đi theo xem thử, nếu cảm thấy không tệ, lại có thể bàn điều kiện, ta cũng không ngại thử.”

Quả nhiên tâm tư của tiểu nha đầu này rất lớn, còn chưa vào Học Cung đã nghĩ đến bàn điều kiện với Học Cung rồi.

Có điều Vương Thủ Triết lại tán đồng cách làm này của nàng, suy nghĩ sâu xa mà chín chắn, tính toán xong mới làm chứ không phải là dựa vào sự kích động và sở thích mà làm việc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right