Chương 381: Than khóc! Ông trời thật không công bằng (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,231 lượt đọc

Chương 381: Than khóc! Ông trời thật không công bằng (1)

Lũng Tả Vương thị? Chữ lót còn là Thủ!

Vẻ mặt nữ tử hơi nghi ngờ, nhưng vẫn rất nghiêm túc và lịch sự nói: “Thì ra là Vương Thủ Ước công tử, ta tên Vương Lạc Đồng, bái kiến Vương công tử.”

“Nhược Đồng cô nương trác tuyệt bất phàm như vậy, e rằng chính là quý nữ đích mạch của Vương thị chăng?” Vương Thủ Ước có chút hoài nghi nói: “Dám hỏi Nhược Đồng cô nương, ngươi là đệ tử của Tử Phủ Học Cung sao? Là môn hạ của vị thượng nhân nào?”

Cũng khó trách hắn lại đoán như vậy.

Vị cô nương tên Vương Lạc Đồng này, cho dù là khí độ hay là tu vi cũng đều trác tuyệt mà bất phàm như thế.

Nếu là đệ tử của Học Cung, cần phải tranh một chút thân phận đệ tử cốt cán.

Cho dù là so với người nối nghiệp do Thiên Nhân thế gia chú tâm bồi dưỡng như hắn cũng không hề thua kém bao nhiêu.

Chắc chắn đang học trong Học Cung, chí ít cũng là đệ tử ưu tú.

“Tử Phủ Học Cung?” Vương Lục Đồng cười tự giễu nói: “Với trình độ của ta, đừng đến Học Cung làm mất mặt, miễn cưỡng nhờ vào lăn lộn trong gia tộc thôi. Hơn nữa, ta cũng chẳng phải đích mạch gì cả.”

“Cái gì?”

Đây làm sao có thể? Trên mặt Vương Thủ Ước tràn đầy vẻ kinh nghi bất định.

Nữ tử ưu tú như thế, vậy mà lại không phải do Học Cung bồi dưỡng ra sao?

Hơn nữa điều khoa trương nhất là, nàng lại không phải là đích mạch.

Cũng không phải là nói trong trực mạch không có nữ tử ưu tú.

Chỉ là tài nguyên của gia tộc có hạn. Trong cùng điều kiện như nhau, đều sẽ ưu tiên bồi dưỡng đích mạch, để gia tộc được truyền thừa tốt hơn.

Chỉ khi tài nguyên vô cùng dồi dào, hoặc là trong tình huống đích mạch thực sự không thể bồi dưỡng nổi thì mới tập trung bồi dưỡng tử đệ trực mạch, để hoàn thành việc giao thế Linh Đài của gia tộc, hoặc là giao thể Thiên Nhân.

Vương thị thế mà lại có nguồn lực tài chính và vật chất như vậy? Lại sẵn sáng bồi dưỡng cho một nữ tử trực mạch!

Chỉ sợ là thiên chất của cô nương này trác tuyệt bất phàm, Vương thị phải cứng rắn nặn ra một chút tài nguyên để bồi dưỡng. Cộng thêm thiên phú và nỗ lực của chính mình, mới khiến nàng có được thành tựu như vậy.

Thật đáng tiếc, thật đáng tiếc!

Nếu cô nương này có thể tiến vào Tử Phủ Học Cung, e là thành tựu sẽ còn vượt xa hơn thế.

Nữ tử tài sắc vẹn toàn như vậy, sinh ra ở Bình An Vương thị, thật sự là đã lãng phí tài năng thiên phú.

Nếu như đặt ở Lũng Tả Vương thị.

Cho dù thế nào thì lão tổ tông cũng sẽ nghĩ ra cách, gửi nàng đến Tử Phủ Học Cung.

Đồng thời nắm chặt nguồn tài nguyên để nuôi dưỡng, để nàng tranh đấu cho thân phận đệ tử cốt cán kia. Một khi trở thành đệ tử cốt cán, sẽ có thể hấp dẫn ô dù, vô cùng có lợi cho sự phát triển của gia tộc.

Lũng Tả Vương thị của bọn họ có một vị huynh trưởng trong tộc, đã gia nhập vào Tử Phủ Học Cung và trở thành một đệ tử cốt cán.

Vương Lạc Đồng bên này cũng cảm thấy hơi kinh ngạc. Vị khách của Lũng Tả Vương Thị này, quả thật có chút kỳ quái.

Sau vài câu chào hỏi, thì lại rơi vào dáng vẻ trầm tư.

Thỉnh thoảng lại cau mày, lắc đầu, thở dài rồi thêm những động tác khác, như thể đang cảm khái điều gì đó, biểu hiện lại rất sống động và kỳ lạ.

Có điều nàng cũng không để tâm lắm, đối đãi với Lũng Tả Vương thị vẫn giữ vẻ khách khí và lịch sự.

Nếu ngươi đã thích trầm tư vậy thì cứ trầm tư đi, nàng tiếp tục trò chuyện cùng đệ đệ và cháu trai của mình.

Có lẽ là lâu rồi không gặp, Vương Lạc Đồng và Vương Thủ Nghiệp trò chuyện vô cùng thân thiết.

Hai người nói về một số chuyện kỳ văn dị sự.

Đặc biệt là Vương Thủ Nghiệp, thuận tiện kể về một số chuyện thú vị xảy ra ở Trường Ninh Vệ cho Tứ tỷ tỷ nghe.

Nghe thấy Vương Lạc Đồng yêu kiều cười “khanh khách” không thôi, nói thẳng ra cũng có chút thú vị.

Tiểu bối Vương Tông Thịnh đứng bên cạnh phụ họa cũng cảm thấy khá thú vị. Bày tỏ hai năm nữa, hắn cũng muốn đi Trường Ninh Vệ rồi ở lại một chuyến, đến Ngư Đương của Bình An Vương thị do phụ thân Vương Thủ Nghĩa của hắn trấn giữ giúp đỡ một chút, nhân tiện bổ sung thêm một số kiến thức và kinh nghiệm.

Vương Thủ Ước bên kia cuối cùng cũng hồi thần lại.

Nghe thấy những thứ gọi là chuyện lý thú kia, chỉ cảm thấy bình thường không có gì mới lạ, trong lòng lại nảy sinh cảm giác ưu việt, hắn cũng lập tức tham gia vào bắt chuyện, trong cuộc trò chuyện đang nói về những chuyện kỳ văn dị sự liên quan đến Lũng Tả quận thành.

Mấy người Vương Lạc Đồng, ai cũng đều nghe đến nỗi tấm tắc kinh ngạc, cảm thấy vô cùng mới lạ và thú vị. Dù sao thì Lũng Tả quận thành cũng cách Trường Ninh Vệ quá xa, tin tức giữa các nơi cũng không được thông suốt.

Thì ra bên trong Lũng Tả quận thành, còn có nhiều điều thú vị như thế.

Thấy được dáng vẻ ba người họ đều trông rất thích thú. Vương Thủ Ước càng nói hăng hơn, hùng hồn nói: “Chư vị có điều không biết, bây giờ ở khu vực xung quanh Lũng Tả quận thành chúng ta đều đã bắt đầu trồng một loại hạt lúa mạch có tên là Vương thị số 7, hạt giống lúa mạch này có thể làm tăng sản lượng hàng năm lên 40-50%. Tổng lợi nhuận tăng thêm cũng vượt hơn 30% so với các năm trước.”

“Chỉ đáng tiếc là, hạt giống lúa mạch Vương thị số 7 rất khó tìm, cũng không thể lai tạo lần nữa. Lũng Tả Vương thị chúng ta cũng nhờ vào quan hệ bằng hữu mới lấy được mấy ngàn mẫu lúa mạch đấy.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right