Chương 382: Than khóc! Ông trời thật không công bằng (2)
“Cũng không biết là Vương thị nào đã làm ra những loại hạt lúa mạch này, thực sự đã làm cho lão tổ tông họ Vương chúng ta được nở mặt. Dựa vào những hạt lúa mạch đó, thế gia họ Vương kia chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”
Vương thị trong thiên hạ rất đông đảo, chỉ riêng khắp Lũng Tả quận thành, cả thảy lớn nhỏ sợ là không dưới mười mấy hai mươi nhà. Phóng tầm mắt ra toàn bộ Đại Càn quốc, gia tộc họ Vương lại càng là nhiều vô số kể.
Do vậy, trong một thời gian tất nhiên Vương Thủ Ước sẽ không nghĩ nghĩ đến chuyện Bình An Vương thị mới là chủ nhân thật sự của những hạt giống lúa mạch kia.
Loại lúa mạch Vương thị số 7.
Ba người Vương Thủ Nghiệp không khỏi đưa mặt nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Cùng lúc này. Vương Thủ Ước lại tiếp tục hào hứng nói: “Có điều, rất nhanh thôi chúng ta sẽ có được thêm loại lúa mạch Vương thị số 7, cùng với loại lúa giống Vương thị số 9. Đến lúc đó ta sẽ thương lượng với lão tổ tông một phen, chia cho Bình An Vương thị các ngươi một ít, vừa hay có thể tăng sản lượng nông trường của các ngươi.”
Qua đó cũng có thể thấy được, tuy rằng tên tiểu tử này nói năng không cấm kị gì cả, cảm giác ưu việt quá đậm, nhưng tâm địa cũng không xấu.
Nhất thời Vương Thủ Nghiệp trở nên khá lúng túng, không đành lòng để hắn ta nói thêm nữa, vội vàng chắp tay cười khan nói: “Thủ Ước huynh, cái này, cái đó. Huynh nhìn xem ruộng đồng xung quanh trước đã.”
Vương Thủ Ước quét mắt nhìn xung quanh, đều là những cánh đồng màu mỡ được quy hoạch gọn gàng. Vào mùa, loại được trồng hiển nhiên là lúa mạch mùa đông. Bây giờ đông qua xuân đến, những cây lúa mạch đã bung ra khỏi đất, khắp nơi đều có màu xanh non mơn mởn, trông vô cùng bắt mắt.
“Việc quy hoạch và cải tạo của Bình An trấn không tệ, rất chỉnh tề và hợp mỹ quan.” Vương Thủ Ước có gì nói nấy: “Có điều ta thấy lân cận đều có thôn trang, những thứ này hơn nửa đều là ruộng đất của thường dân nhỉ, có gì hay mà xem chứ?”
“Khụ khụ.” Sau khi Vương Thủ Nghiệp ho khan hai tiếng thì kiên nhẫn giải thích nói: “Thủ Ước huynh, toàn bộ những chỗ này đều là lúa mạch mùa đông Vương thị số 7.”
“Cái gì?” Nhất thời Vương Thủ Ước như bị sét đánh, hai mắt trợn lên đăm đăm, nhìn quanh tứ phía, lúng ta lúng túng nói: “Đây, nhiều ruộng tốt như vậy, tất cả đều trồng lúa mạch mùa đông Vương thị số 7?”
“Toàn bộ đều trồng.” Vương Thủ Nghiệp thấp giọng nói: “Tất cả thường dân của Bình An trấn đều gieo hạt lúa mạch Vương thị số 7, có khoảng tám chín vạn mẫu.”
“Cái này, đây làm sao có thể?” Vương Thủ Ước lui lại hai bước, như thể có chút không tin, sắc mặt đỏ bừng, biện hộ hết lần này đến lần khác: “Những thứ này, chẳng phải đều là đồng ruộng của thường dân sao? Sao lại có thể trồng loại lúa mạch Vương thị số 7 được?”
“Bình An Vương thị các người, cho dù thể kiếm được hạt giống tốt, ắt hẳn cũng chỉ dùng trong trạng trại của mình thôi? Làm sao lại có thể để cho thường dân được lợi!”
Mọi người tốt xấu gì cũng đều là thân thích, còn cùng có chữ lót là Thủ.
Vương Thủ Nghiệp không đành lòng để hắn bối rối nữa, nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Thủ Ước huynh, hạt giống lúa mạch Vương thị số 7. Huynh nghĩ lại xem, trọng điểm là– Vương thị.”
“Vương thị, Vương thị!” Toàn thân Vương Thủ Nghiệp run lên, cả mặt đầy vẻ khiếp sợ không thôi: “Đây, cái này! Hạt giống lúa mạch Vương thị số 7, vậy mà lại do Bình An Vương thị của các ngươi nuôi trồng ra?”
Hắn không nói nên lời.
Chẳng qua hắn chỉ muốn khoe khoang một chút về sự tiên tiến của Lũng Tả quận mà thôi, thỏa mãn cảm giác ưu việt trong nội tâm của hắn một chút mà thôi?
Thế đạo này rốt cuộc có chuyện gì thế, hắn sai rồi sao?
Ông trời ơi, ông phải giày vò Vương Thủ Ước như thế sao!
Chỉ thoáng sau, Vương Thủ Ước đỏ mặt nóng bừng lên, hận không thể đào một cái lỗ trên đất để chui xuống.
Vương Tiêu Chính cũng chấn kinh không kém, chạy đến giải vây nói: “Thật không ngờ đấy, thật sự không ngờ. Vận khí Bình An Vương thị của chúng ta cũng tốt như vậy, lại còn nuôi trồng được loại lúa mạch và lúa giống xuất sắc như thế, quả thực là có đại khí tượng quật khởi.”
Đám người Vương thị bản tính khiêm tốn, chút thành tích nhỏ như vậy không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới.
Thực ra bọn họ đều là tử đệ cốt cán của gia tộc. Tất nhiên cũng rất rõ ràng, loại lúa mạch Vương thị số bảy và loại lúa giống Vương thị số chín chẳng qua đều là giống phẩm mà gia tộc loại bỏ.
Trong trang trại cốt lõi được bảo vệ nghiêm ngặt.
Việc nuôi trồng những hạt lúa mạch và lúa giống thần bí mới là ngành công nghiệp cốt lõi đáng sợ thực sự.
Sản lượng và chất lượng của chúng rất cao, đến mức gia tộc không dám lấy danh Vương thị mà chỉ lén bán cho quận bên thông qua một số đường dây đặc thù.
Tất nhiên những lời này tuyệt đối không thể nói ra được. Đây chính là cơ mật cốt lõi cửa Vương thị, ngay cả quan hệ thông gia và đồng minh cũng không thể hiểu rõ được.
“Hai vị khách nhân, chúng ta vẫn nên lên xe ngựa thôi. Sau khi đến chủ trạch, Tứ ca sẽ tiếp đãi hai vị thật tốt.” Dù sao Vương Thủ Nghiệp cũng là tử đệ ưu tú của gia tộc, đương nhiên cũng không muốn làm khách nhân cảm thấy xấu hổ ngượng ngùng, vì thế đã chuyển chủ đề.