Chương 383: Than khóc! Ông trời thật không công bằng (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,304 lượt đọc

Chương 383: Than khóc! Ông trời thật không công bằng (3)

“Cũng được, cũng được.” Vương Tiêu Chính vội vàng đáp, nhanh chóng kéo Vương Thủ Ước chuẩn bị quay lại xe ngựa.

Nào ngờ, sau khi Vương Thủ Ước hồi thần lại, hắn kinh ngạc đồng thời cũng luôn cảm thấy khó chịu trong lòng.

Đang yên lành khoe khoang cảm giác ưu việt, vậy mà kết cục lại thê thảm như thế.

Dường như muốn cứu vãn chút thể diện.

Đầu hắn nhanh chóng xoay chuyển: “Các ngươi có biết xi măng thủy tinh không? Những thứ này đều là sản phẩm mới được chuyển từ nước ngoài đến. Đặc biệt là xi măng, dễ sử dụng hơn nhiều so với tro hàu. Lũng Tả quận chúng ta có rất nhiều Huyền Vũ thế gia đã bắt đầu sử dụng xi măng để xây dựng nền đất. Ngay cả nhà ta cũng đã xây một võ trường bằng xi măng. Mặt đất bằng phẳng như gương, dùng tốt hơn đá xanh biết bao nhiêu.”

Mặc dù giá xi măng rẻ hơn tro hàu, nhưng nếu dùng làm nền đất thì vẫn là việc cực kỳ xa hoa, cũng khó trách Vương Thủ Ước có chút kiêu ngạo.

“Cái này…” Vẻ mặt Vương Thủ Nghệ tràn đầy bất lực, vỗ trán nhỏ giọng nhắc nhở nói: “Thủ Ước huynh, huynh nhìn mặt đường chút đi.”

Mặt đường?

Vương Thủ Ước cúi đầu nhìn xuống, vẻ mặt biến đổi đột từ kinh ngạc rồi lại đến vẻ không thể tin nổi! Khuôn mặt cũng được xem là anh tuấn lại có hơi vặn vẹo, khóe miệng không ngừng run rẩy.

Làm sao có thể?

Đây, toàn bộ con đường đều được làm bằng xi măng?

Những giọt mồ hôi to chừng hạt đậu, không ngừng trượt xuống từ trán hắn.

Chẳng trách lúc trước ngồi trên xe ngựa, lại luôn có cảm giác mặt đường cực kỳ thông thuận và bằng phẳng, cảm giác còn trơn nhẵn hơn cả mặt đường lát đá xanh.

Lúc trước đầu óc lại không nghĩ đến phương diện này.

Dùng xi măng để đổ đất võ trường đã là một chuyện cực kỳ xa xỉ rồi, nhưng còn dùng để làm đường cái…

Vương thị này rốt cuộc giàu có đến độ nào thế?

Nội tâm Vương Thủ Ước không ngừng gào thét kêu than.

Điều quan trọng nhất là, kết quả của tất cả những chuyện khoe khoang vừa rồi của hắn đều biến thành trò cười, trên khuôn mặt bỏng rát như bị thiêu đốt.

Vương Tiêu Chính đứng xem bên cạnh cũng rất cạn lời.

Tuy rằng việc hạt lúa mạch lúa giống và đường xi măng của Vương thị lộ ra cũng khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

Nhưng hắn cũng đã sớm khuyên bảo Vương Thủ Ước, các tầng lớp hào cường đều không thể coi thường được, khi ra ngoài nhất định phải thận trọng từ lời nói đến việc làm.

Tên tiểu tử này lại chẳng bao giờ đặt trong lòng.

Thôi vậy, để hắn chịu thiệt một chút cũng tốt, giúp hắn trưởng thành hơn.

Trên đường đi sau đó, Vương Thủ Ước quả nhiên đã thận trọng hơn rất nhiều, gặp điều gì không hiểu, đều sẽ quan sát kỹ lưỡng rồi mới hỏi.

Vừa nhìn vừa đi suốt cả đoạn đường.

Liên tục lật đổ tam quan của Vương Tiêu Chính và Vương Thủ Ước.

Cái gì mà Châu Vi hào uyển, cái gì mà quảng trường thương mại, rồi lại nhìn thấy một con linh thú thủy sinh tam giai ngay bên hồ, đang chơi đùa với một đám trẻ con.

Tất cả mọi thứ đều khiến bọn họ cảm thấy, cực kì khó tin.

Con đường này, không dễ dàng gì mới đến được sau chủ trạch.

Hai vị khách đến từ Lũng Tả Vương thị này, đặc biệt là Vương Thủ Ước, đã hoàn toàn chìm vào chấn động. Hắn dường như đang cảm thấy chính mình mới là người thân thích nghèo ở quận thành kia, đến Bình An trấn để bám víu vào họ hàng giàu có.

Mà Vương Tiêu Chính, trong lòng cũng thấp thỏm không thôi.

Vốn chuẩn bị lễ vật trị giá hai ngàn càn kim, cho rằng thế là đủ rồi. Nhưng hiện giờ xem ra chỉ sợ là… Không lấy ra được, thế này phải làm sao đây?

Cùng lúc đó. Vương Thủ Triết đã nhận được tin tức từ sớm, sớm đã trở về từ trung tâm nghiên cứu phát minh. Cùng với Lung Yên lão tổ, Tiêu Hàn lão tổ cũng đều đã thông khí. Cuối cùng quyết định khách nhân của Lũng Tả sẽ do hai người Vương Thủ Triết và Tiêu Hàn lão tổ tiếp đãi.

Vương Thủ Triết tuân theo lễ nghi, đứng giữ bên ngoài của chính.

Vừa nhìn thấy hai vị khách nhân xuống xe ngựa, ông liền tươi cười tiến lên nghênh đón: “Tiêu Chính lão tổ và Thủ Ước hiền đệ đại giá quang lâm, Thủ Triết không đến tiếp đón từ xa, thứ tội thứ tội.”

Vương Lạc Đồng đã đi trước một bước và đã thông báo cho Vương Thủ Triết.

Hai người Lũng Tả Vương thị lập tức cùng nhau chuẩn bị tinh thần, nhìn về phía Vương Thủ Triết. Trên đường đi cũng đã nghe được không ít lời đồn về hắn, đủ loại thay đổi của Bình An trấn dường như đều bắt nguồn từ tay hắn.

Điều này khiến hai người Lũng Tả Vương thị, há lại có thể không tò mò về Vương Thủ Triết.

Cùng lúc Vương Thủ Triết đang đánh giá Vương Thủ Ước, Vương Thủ Ước tự nhiên cũng đánh giá Vương Thủ Triết.

Ánh mắt hai bên chạm nhau.

“Ấy?” Vương Thủ Triết âm thầm gật đầu, không hổ là Lũng Tả Vương thị, tên tiểu tử này vẫn có chỗ đáng xem xét.

Mới hai mươi mốt hai mươi hai tuổi nhỉ?

Vậy mà đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng bảy đỉnh phong, nếu đưa đến Tử Phủ Học Cung, hầu hết các đệ tử cốt cán đều không chạy nổi.

Chà, đứa trẻ này cũng xem như không tệ, không tệ, có tiềm năng phát triển.

Đồng thời, Vương Thủ Ước lại không thể nhìn thấu được thực lực tu vi của Vương Thủ Triết, có điều như vậy cũng hợp tình hợp lý, ông ta cũng lớn tuổi, tu vi cao một chút cũng là bình thường.

Nhưng trong lòng hắn cũng thầm nghĩ, Vương Thủ Triết này trông có vẻ, chắc là hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi chăng?

Vẻ ngoài lớn hơn hắn bốn năm tuổi, nếu suy đoán theo tiêu chuẩn của chính mình, có lẽ là Luyện Khí cảnh tầng tám cao giai đến tầng tám đỉnh phong thì khá hợp lý.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right