Chương 386: Ăn nói cẩn thận! Nhà ai mà chẳng có mấy người thân thích nghèo? (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,803 lượt đọc

Chương 386: Ăn nói cẩn thận! Nhà ai mà chẳng có mấy người thân thích nghèo? (2)

Chẳng trách, vừa nãy Vương Ly Từ kia lại lần bẩm, nói gì mà năm ngàn càn kim cũng không tính là gì. Theo cách ăn của Vương thị thế này, năm ngàn càn kim đúng thật chẳng tính là gì.

Dựa theo giá trị lễ vật mà bọn họ mang tặng, ước chừng cũng không ăn được hai bữa.

Nhất là cô nương tên Vương Ly Từ kia, không khoan nhượng mà ăn hết một nửa thức ăn, lại còn có dáng vẻ vẫn chưa vừa lòng.

Những điều này khiến Vương Thủ Ước hãi hùng khiếp vía, ban đầu hắn nghĩ rằng cô cháu gái này rất đáng yêu, dáng vẻ ngây thơ vô hại. Còn định nói hai câu khách sáo, nói ngày nào đó đến quận thành sẽ chiêu đãi nàng.

Kết quả cũng may là hắn nhanh chóng thu lại, nếu không có lấy toàn bộ tiền cấp dưỡng một năm của hắn ra, cũng còn lâu mới đủ một bữa cơm của cô nương này.

Lại khiến hắn phải lau mồ hôi lạnh lần nữa, trong lòng vui mừng không thôi.

Sau khi cơm no rượu say.

Vương Thủ Triết theo lễ của chủ nhà, tự nhiên lại mời bọn họ uống trà trò chuyện.

Rồi cứ như vậy, mấy ngày sau.

An Giang.

Một con thuyền chở hàng cỡ trung đang tiến về hướng Đông Hải.

Vương Thủ Ước của Lũng Tả Vương thị, cùng với trưởng lão Linh Đài cảnh Vương Tiêu Chính đang đứng ở đuôi thuyền.

Nhìn cửa bến đò Định Bồ càng lúc càng xa dần, hai người nhìn nhau một cái, trong lòng cảm khái vạn phần.

Chuyến đi Bình An Vương thị lần này, lúc đi thì tràn đầy tự tin từ cao nhìn xuống, rồi bị đả kích đến độ thương tích đầy mình, đến việc tiếp nhận quà tặng của Vương thị…

Quá trình này thật sự thăng trầm nhấp nhô, khiến bọn họ choáng váng.

Thậm chí ngay cả Trần thiếu chủ, Đạm Đài thiếu chủ mà bọn họ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo muốn đi kết giao cũng có không ít quan hệ với Vương thị.

Đặc biệt là Trần thiếu chủ kia, vậy mà lại có quan hệ thông gia với Vương thị, thành hôn với đích tỷ của Vương Thủ Triết là Vương Lạc Y.

Sau khi nghe thấy bọn họ muốn đi thăm hỏi Trần thiếu chủ, Vương Thủ Triết còn đích thân viết cho bọn họ một lá thư giới thiệu, nhờ Đông Cảng Trần thị chiếu cố bọn họ.

Đây thực sự là có lòng trồng hoa hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu liễu lại xanh.

Năm đó ân tình kia của Trụ Bác lão tổ với Vương thị, trong lòng mọi người đều ghi nhớ rất kĩ, quả thực là cho chút ân tình mà trả lại cả mùa xuân.

“Thủ Ước à.” Vương Tiêu Chính cảm khái nói: “Con phải học hỏi theo Thủ Triết tứ ca của con.”

“Tam gia gia, người yên tâm.” Vương Thủ Triết tự nhiên cũng không còn nửa điểm kiêu ngạo trong lòng, vẻ mặt thành khẩn nói: “Cái đùi lớn Thủ Triết tứ ca này, con nhất định sẽ ôm chặt lấy.”

“Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.”

Sau khi tiễn các vị khách Lũng Tả Vương thị.

Vương Thủ Triết cũng bắt đầu chuyến đi đến Học Cung đã được chuẩn bị từ lâu.

Lần đi này mười mấy chiếc xe ngựa tiến về phía Lũng Tả quận thành khá hoành tráng.

Xe ngựa không nhanh không chậm rong ruổi trên con đường bằng phẳng, tốc độ lại khá nhanh.

Đi qua con đường này, cần phải thông qua An Viễn vệ, hành lang Đông Sơn, Định Biên quan, Lang Tả vệ, Tân Thành vệ,… Thành quan và vệ thành chính, có không ít núi sông, tổng lộ trình là hơn ba ngàn dặm.

Mặc dù xe ngựa của Vương Thủ Triết sử dụng những con ngựa hạng nặng có sức bền rất khỏe của Bắc Địa, nhưng quãng đường tối đa đi được mỗi ngày cũng chỉ là một trăm năm mươi dặm.

Hơn nữa mỗi lần đi qua một số vệ thành đều phải dừng lại một chút, cảm nhận phong tục và con người địa phương, ăn một số món ngon ở địa phương, thuần túy như đang du ngoạn.

Vì vậy chuyến đi này đã đi mất một tháng.

Tốc độ chậm rãi như thế, khiến cho Huyên Phù lão tổ đi cùng ý kiến không nhỏ, không ít lần lầm bầm.

Vì vậy mỗi lần bà trở về Học Cung đều mang đồ gọn nhẹ, một chuyến đi mất chưa đến mười ngày.

Hắn thì hay rồi, đi hết cả một tháng mới vừa đến Lũng Tả quận. Hơn nữa cả đường đều mua mua mua, rõ là hào khí ngút trời.

Nhưng ai bảo chuyến đi này do Vương Thủ Triết sắp xếp chứ, bà có ý kiến hơn nữa cũng vô ích.

Ngược lại thỉnh thoảng đều bị Vương Thủ Triết kéo đi, nói về những đệ tử cốt cán, đệ tử thân truyền, các thượng nhân đứng đầu gì đó trong Học Cung.

Còn bị Vương Thủ Triết châm biếm, bà đã ở trong Học Cung mấy trăm năm rồi, vậy mà ngay cả mỗi vị thượng nhân, cùng với các lãnh đạo cấp trung cao tầng của Học Cung thích gì cũng không biết?

Tóm lại, cả đội xe không có gì bất ngờ đã đến nơi an toàn. Chầm chậm đã đến trước Lũng Tả quận thành.

Lũng Tả quận thành.

Đây là thành trì mà Vương Thủ Triết đã nghe tên vô số lần từ lúc xuyên qua đến nay.

Mặc dù hắn đã có hình dung nhất định về thành phố rộng lớn của thế giới huyền huyễn này, nhưng đến khi hắn tận mắt nhìn thấy thành trì to lớn mà hào hùng này thì vẫn bị làm cho chấn động sâu sắc.

Nó nằm rạp trên mặt đất, giống như một con quái thú khổng lồ không gì sánh bằng.

Bức tường thành này sợ là dày đến bốn năm trượng, cao hai ba mươi trượng, cho dù là hung thú ngũ giai đại danh lẫy lừng ở dưới tường thành này, đoán chừng có vẻ cũng chỉ như thứ đồ nhỏ bé.

Về phần xây dựng thành phố như vậy chắc chắn là có tác dụng của nó, có vẻ nó tuyệt đối không chỉ phòng ngự hung thú ngũ giai, mà thậm chí còn phòng ngự hung thú lục giai, thất giai!

Cũng khó trách, Trường Ninh vệ tầm thường, trong mắt người quận thành cũng chỉ là chỗ nông thôn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right