Chương 387: Ăn nói cẩn thận! Nhà ai mà chẳng có mấy người thân thích nghèo? (3)
Đứng xếp hàng để tiến vào cổng quận thành, có xe ngựa cũng có đủ loại xe kéo linh thú khác nhau. Ngựa hạng nặng của Bắc Địa chỉ là loại không tồi trong các loại thông thường mà thôi.
Nhưng còn lâu mới so được với linh thú.
Giống như Hỏa Đạp Bạch Vân của Vương Thủ Triết kia, chính là linh chủng tuấn mã trứ danh. Có điều Hỏa Đạp Bạch Vân thích hợp để cưỡi chứ không thích hợp để kéo xe.
Thích hợp để kéo xe là một loại linh chủng mã tên là Thanh Lân Trọng Mã, hoặc là một loại linh chủng ngưu tên là Bạch Tượng Linh Ngưu.
Loại trước kéo xe tốc độ tương đối nhanh, chịu tải cũng rất tốt. Còn loại sau là linh ngưu chuyên dùng để kéo hàng hóa nặng.
Mỗi loại đều có công dụng khác nhau.
Tất nhiên đây là hai loại linh chủng súc vật tương đối phổ biến, thế gia bình thường cũng có thể chơi được.
Còn có một số dị thú có hình thù kỳ lạ, thậm chí là cả linh thú tam giai và tứ giai, không phải là loại mà gia tộc bình thường có thể chơi được.
Hầu hết mọi người muốn vào quận thành đều phải xếp hàng.
Nhưng đám người Vương Thủ Triết, lại không cần phải xếp hàng.
Một là đã có Thiên Nhân thế gia đến đón.
Hai là, dù dựa vào lệnh bài đệ tử cốt cán Học Cung của Huyên Phù lão tổ cũng có thể thể đi vào từ con đường khách quý.
Đám người chỉ đợi trong thoáng chốc.
Cách đó không xa.
Có một nhóm người nhanh chóng đến chỗ đám người Vương Triết để nghênh đón.
Đi đầu là một nam tử trung niên, hắn mặc chiếc cẩm bào hỏa tơ tằm, trên đầu đội mão màu vàng tía, khuôn mặt trắng có râu, khí độ vô cùng trác tuyệt.
Hắn bước nhanh hơn, mạnh mẽ uy vũ đi tới, khuôn mặt lộ gió xuân nói: “Chư vị chính là nhóm người Bình An Vương thị? Ta là gia chủ đương đại của Lũng Tả Vương thị Vương Tiêu Duệ, đến đây để nghênh đón khách tha phương về nhà.”
Thái độ kia thực sự muốn tốt bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Vương Thủ Triết thấy vậy, không khỏi mỉm cười. Chỉ dựa vào lá thư kia của hắn, không thể khiến cho gia chủ Lũng Tả Vương thị đích thân xuất thành đón tiếp được.
Nhiều nhất cũng là phái một vị trưởng lão Linh Đài Cảnh đi mà thôi.
Lời giải thích duy nhất bây giờ là.
Lũng Tả Vương thị, chắc hẳn đã nhận được thư báo cáo của đám người Vương Tiêu Chính và Vương Thủ Ước, biết được bây giờ Bình An Vương thị phát triển rất tốt.
Trên thực tế, đây mới là hiệu quả mà ban Vương Thủ Triết muốn đạt được.
Miễn cho bởi vì ngươi xem thường ta, ta khinh khi ngươi mà sinh ra khó chịu không đáng có.
Xét cho cùng hai bên đều là thân tộc cùng huyết thống, nếu có cơ hội phối hợp, hỗ trợ lẫn nhau thì đương nhiên không phải là chuyện xấu.
Đây lại chẳng phải là thế giới trong những cuốn tiểu thuyết huyền huyễn mà kiếp trước hắn từng xem. Giữa thân tộc cả ngày tranh đấu ngược xuôi, động một chút là ngươi chết ta sống, đến chết cũng không qua lại với nhau.
Trường hợp như vậy ở Đại Càn quốc ngược lại rất hiếm thấy.
Đa số giữa các thân tộc đều sẽ hỗ trợ lẫn nhau, thường thấy nhất là cùng nhau chĩa mũi nhọn ra bên ngoài.
…
…
Ngay lập tức, Vương Thủ Triết cũng bước lên nghênh tiếp, chắp tay nói: “Ta chính là Vương Thủ Triết, tộc trưởng của Bình An Vương thị, bái kiến Tiêu Duệ tộc trưởng.”
Theo lý thuyết, Vương Tiêu Duệ này, là trưởng bối mang chữ lót “Tiêu”.
Nhưng lúc này, dù sao hai bên cũng gặp nhau với thân phận tộc trưởng, đương nhiên sẽ tuân thủ theo quy tắc giữa thế gia với thế gia. Huống hồ gì, quan hệ huyết thống giữa Tiêu Duệ tộc trưởng và hắn cũng tính là khá xa rồi.
Không giống với những cữu cữu ruột, hay ngoại tổ phụ.
Đương nhiên đôi bên phải chào hỏi một phen.
Sau đó Lung Yên lão tổ, Huyên Phù lão tổ, cùng vài vị trưởng lão Linh Đài cảnh bên đối phương, đều cùng chào hỏi lẫn nhau.
Đặc biệt là Lung Yên lão tổ, chính là nữ tử có chữ lót “Lung”, bối phận khá cao. Trong các trưởng lão có mặt tại đây, cũng là vì trưởng lão cùng thế hệ mang họ Vũ, có bối phận tương đương với Lung Yên lão tổ.
Vị trưởng lão đó tên là Vương Vũ Thần, Lũng Tả Vương thị đều gọi ông ấy là Vũ Thần lão tổ, hiện tại đã một trăm năm mươi mấy tuổi, lớn hơn khá nhiều so với Lung Yên lão tổ.
Dáng vẻ ông ấy già nua vô cùng, e là nhiều nhất cũng chỉ còn thọ một, hai chục năm nữa.
Tu sĩ Linh Đài cảnh, được hưởng hai trăm năm tuổi thọ, nhưng không phải ai đạt đến Linh Đài cảnh cũng sống tới hai trăm tuổi.
Điều này còn phải xem độ tuổi thăng cấp, cùng với việc có từng chịu tổn thương tiềm ẩn nào chưa lành hay không, thậm chí là huyết mạch hay là các yếu tố dưỡng sinh lâu dài, vân vân.
Phần lớn Linh Đài kính, cũng mới đến 170 – 180 đã nhắm mắt xuôi tay. Người có thể sống đến hai trăm, hoặc hơn hai trăm tuổi đều được xem như cực kỳ trường thọ.
Ông ấy vừa nhìn thấy Lung Yên lão tổ, cả người đã lập tức rung rẩy, trong ánh mắt kích động mang theo vẻ áy náy: “Lung Yên biểu muội, mới chớp mắt đã qua sáu mươi năm chúng ta không gặp nhau. Ôi… Là biểu ca có lỗi với muội, năm đó chẳng giúp được gì nhiều cho muội.”
Ông ấy thở dài một hơi thật sâu, hiển nhiên là đối với sự việc xảy ra từ sáu mươi năm trước vẫn luôn thổn thức không thôi.
“Vũ Thần biểu ca.” Ánh mắt Lung Yên lão tổ lạnh nhạt nói:
“Tất cả chuyện này đều là kiếp số, nhớ ngày đó Lũng Tả Vương thị đã trợ giúp rất nhiều cho chúng ta. Trước đây, Vũ Thần biểu ca cũng đi theo Trụ Bác lão tổ, cùng nhau vì chúng ta mà bôn ba, Lung Yên đã vô cùng cảm kích.”