Chương 389: Nội tình! Thế gia Vương thị không tuổi (2)
Tất cả mọi thứ trong Lũng Tả quận thành, đối với đại đa số người Vương thị mà nói, đều tràn ngập sự mới mẻ vô cùng.
Mà Vương Thủ Triết cưỡi con Hỏa Đạp Bạch Vân của hắn, sóng vai cưỡi ngựa với Vương Tiêu Duệ, không ngừng nghe Vương Tiêu Duệ thẳng thắn nói chuyện, giới thiệu đủ loại phong tục địa phương, cũng cảm thấy cực kỳ thú vị.
Nhưng thứ hắn lưu ý hơn cả là một số cơ hội làm ăn, chẳng hạn như phường vải, cửa hàng linh chủng các loại. Phàm là đồ vật có trong toàn bộ Lũng Tả quận, cơ bản đều có thể mua được ở trong quận thành này.
Đây là một trung tâm kinh tế, trung tâm thương mại, và cũng là trung tâm chính trị khổng Lồ. Ở những nơi xa xôi, rất khó gặp được tu sĩ Linh Đài cảnh, không dám nói có thể trông thấy ở mọi nơi trong Lũng Tả quận thành, nhưng qua một đoạn sẽ có thể thoáng gặp được một người.
Hơn nữa các cửa hàng ở đây còn nằm san sát nhau.
Chỉ riêng phường vải, đi một đường qua đã gặp được bốn năm cái. Nói không chừng tơ lụa bán ra trong một phường vải nào đó, cũng là nguyên liệu do Vương thị tằm trang sản xuất, được Trường Ninh Từ thị gia công.
Giữa đường lớn, xe ngựa đi với tốc độ không chậm.
Nhưng dù vậy, cũng chỉ mất gần một canh giờ mới tới chủ trạch Lũng Tả Vương thị.
Chủ trạch này khí thế rộng lớn, chiếm diện tích khổng lồ, lầu các cao nhất cũng cao cỡ mấy chục trượng, hơn nữa kiến trúc xung quanh nó cũng rất cao.
Dù là tổng bộ của thương hội, hay là Tử Phủ thế gia nào, ngay cả thủ phủ Lũng Tả quận, đều nằm cách đây không xa.
Bởi vậy một vùng này nằm trong khu vực trung tâm nhất ở Lũng Tả quận thành, nếu không có giấy thông hành đặc thù, bình dân thông thường đều không thể đi vào.
“Thủ Triết tộc trưởng, căn chủ trạch này của Vương thị chúng ta thế nào?” Sắc mặt Vương Tiêu Duệ tộc trưởng có chút kiêu ngạo.
“Không hổ là chủ trạch Thiên Niên thế gia.” Vương Thủ Triết cũng cảm khái không thôi nói:
“Ta đã sớm nghe nói qua về tòa lầu các kia, là Lăng Vân lâu danh tiếng lẫy lừng phải không? Ta nghe kể rằng Hồng Thiên lão tổ tông của chúng ta, hai trăm năm cuối cùng đều ở tại tại Lăng Vân lâu.”
Hồng Thiên lão tổ tông chính là tổ tiên của Lũng Tả Vương thị và Bình An Vương thị.
Mà Vương Thủ Triết liên tục nói hai từ chúng ta, cũng khiến Vương Tiêu Duệ bỗng cảm thấy thân thiết hơn rất nhiều, hắn xúc động nói:
“Lão tổ tông xây Lăng Vân lâu, có Lăng Vân tựa mình trên hư không, chỉ tiếc cho đến tận cuối cùng, lão tổ tông vẫn không bước ra một bước kia. Lâu này cũng là lời cảnh giác cho hậu nhân, chớ quên ý nghĩa của sự dũng mãnh vươn lên. Nhưng ngược lại những hậu nhân như chúng ta đã phụ lòng kỳ vọng của lão tổ tông. Vận mệnh gia tộc ngày một giảm sút, suýt nữa ngay cả Thiên Nhân gia thế cũng không hoàn thành được.”
Dứt lời, hắn lại cười nói: “Thủ Triết tộc trưởng, những lời kêu ca này chớ nên để trong lòng. Đi thôi, chúng ta cùng nhau về nhà.”
Nói rồi, dưới sự hướng dẫn của Vương Tiêu Duệ, đám người bước vào chủ trạch Vương thị.
Tại Vương Tiêu Duệ dẫn dắt dưới, đám người bước vào Vương thị chủ trạch.
Thật không hổ là Thiên Niên thế gia, mỗi ngọn cây cọng cỏ, mỗi viên ngói viên gạch, mỗi đình mỗi viện, đều tản ra cái gốc gác lịch sử nồng nặc, cổ xưa mà nặng nề. Nó chiếm diện tích cực lớn, qua sự giới thiệu từ Vương Tiêu Duệ, chỉ là viện tử mà đã có mấy trăm khu, trong đó còn có hai ba ngàn sương phòng tạp dịch các loại.
Chủ trạch Bình An Vương thị, lúc xây dựng đã hướng đến sự to lớn. Nhưng nếu so sánh với chủ trạch Lũng Tả, sợ là chỉ bằng khoảng một phần ba.
“Thủ Triết tộc trưởng, ta đã chuẩn bị xong mười mấy khu viện tử, tất cả mọi người là con cháu Vương thị cả, không cần khách khí. Đường dài nên sau khi lên đường, ai nấy đều mệt mỏi, đi nghỉ ngơi một hồi trước đã. Chờ đến khi chạng vạng tối, sẽ bày tiệc mời khách cho chư vị ở Nghênh Long các.” Vương Tiêu Duệ đã sắp xếp xong xuôi hết thảy từ sớm, đâu vào đấy nói:
“Chờ sáng sớm ngày mai, ta sẽ dẫn chư vị đi gặp Trụ Bác lão tổ một lần. Bố trí như vậy, Thủ Triết tộc trưởng có ý kiến gì khác không?”
“Tiêu Duệ tộc Trường An đã sắp xếp cực kì chu đáo cẩn thận rồi. Đã vậy, đành làm phiền Tiêu Duệ tộc trưởng.” Đến địa bàn của người ta, tất nhiên phải nghe người ta an bài. Vương Thủ Triết đương nhiên sẽ không tùy ý đi quá giới hạn.
Sau đó bèn vào ở một phen, rửa mặt, nghỉ ngơi, gột đi phong trần cả đường dài.
Khi đêm đến, lại có tộc nhân Vương thị tới, mời đám người Vương Thủ Triết, tất cả đến Nghênh Long các.
Nghênh Long các.
Đây là nơi Lũng Tả Vương thị chiêu đãi khách quý.
Lần này bọn hắn cũng thiết đãi hàng đầu đủ loại mỹ vị trân hào, nhiều vô số kể. Rất nhiều món ngay cả Vương Thủ Triết cũng chưa từng thấy qua, một vài đồ ăn còn chưa được nghe danh bao giờ.
Linh tửu Linh trà, cũng đều được cung cấp thoải mái.
Vô cùng rõ ràng, một vị nào có tiếng là người tham ăn, đã sớm truyền đến tai Lũng Tả Vương thị.
Bọn hắn dứt khoát lấy nguyên một con Linh Giác Ly Ngưu, làm một bữa tiệc toàn thịt trâu, trong đó một nửa đều là cho Vương Ly Từ.
Bữa cơm này, Vương Ly Từ ăn thấy rất hài lòng, hô to quá đã.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng sau khi nhìn thấy Vương Ly Từ chén hết nửa con Linh Giác Ly Ngưu, còn ăn nguyên một thùng cơm Tử Ngọc Tinh, họ vẫn bị chấn động không nhẹ.
Quả thực khẩu vị nha đầu này quá tốt.
Bình An Vương thị nuôi lớn nàng thật không dễ dàng.