Chương 390: Nội tình! Thế gia Vương thị không tuổi (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,894 lượt đọc

Chương 390: Nội tình! Thế gia Vương thị không tuổi (3)

Có điều Vương thị cũng đồng thời dâng lên danh mục quà tặng, đều là một số Linh mễ Linh nhục thượng hạng, trong đó có không ít các loại Linh nhục quý giá như tam giai Linh nhục. Danh mục quà tặng này không nhẹ, cộng lại đã vượt quá một vạn càn kim.

Ngược lại đã làm Vương Tiêu Duệ không ngừng từ chối tới tới lui lui, cuối cùng mới miễn cưỡng nhận lấy.

Sau đó một đám nhân vật quan trọng gồm mấy trưởng lão chính, gia chủ Vương Tiêu Duệ, cùng Vương Thủ Triết, bắt đầu uống trà nói chuyện phiếm, tâm sự mấy chuyện vớ vẩn.

Vương Tiêu Duệ thân là tộc trưởng Thiên Nhân thế gia, cũng là người có kiến thức rộng rãi lại vô cùng khôn khéo bèn thuận miệng kể mấy kỳ văn dị sự ở Lũng Tả quận, khiến đám người cảm thấy có chút thú vị, tựa như bản thân đã lạc vào kỳ cảnh.

Ba chén trà sau.

Biểu tình Vương Tiêu Duệ thoáng nét nghiêm túc, hơi chắp tay với Vương Thủ Triết rồi nói: “Thủ Triết tộc trưởng đã chăm sóc cho tôn nhi Thủ Ước của ta, Thủ Ước đã bẩm báo từng điều trong phong thư, hắn có liên lạc với Đông Cảng Trần thị và Đạm Đài thiếu chủ, đồng thời còn được chiêu đãi nhiệt tình, vì gia tộc lấy được số lượng lớn hàng ngoại. Ta xin đại diện cho Lũng Tả Vương thị, bày tỏ lòng cảm tạ vạn phần với Thủ Triết tộc trưởng.”

“Tiêu Duệ tộc trưởng quá đa lễ rồi.” Vương Thủ Triết cười đáp lễ:

“Vừa nãy tộc trưởng còn nói, chúng ta nhất mạch liên chi*, chính là người một nhà. Việc nhỏ thế này, không đáng nói đến.”

*Nhất mạch liên chi: Chỉ mối quan hệ thân thiết giữa anh chị em ruột.

Những thứ được gọi là “hàng ngoại”, vốn là Vương Thủ Triết kết hợp với mấy nhà rồi tự mình sản xuất, bán cho ai mà chẳng phải là bán?

Nếu Lũng Tả Vương thị đã có nhu cầu ấy, tất nhiên có thể ưu tiên cung cấp. Có điều, hắn sẽ không để lộ ra chuyện mình mới là ông chủ lớn bí mật phía sau bức màn.

“Trong mắt Thủ Triết tộc trưởng đó là việc nhỏ, nhưng lại rất có ích lợi đối với Lũng Tả Vương thị.” Vương Tiêu Duệ bùi ngùi không thôi nói:

“Có điểm Thủ Triết tộc trưởng không biết, bên trong Lũng Tả quận thành cạnh tranh kịch liệt, chuyện gì cũng đều không tiện làm.”

“Tất cả mọi người là người một nhà. Thực không dám giấu giếm, chúng ta dựa vào một số cửa hàng và mấy nông trang còn lại mà lão tổ tông để lại, mới miễn cưỡng duy trì số lượng trong cục diện trước mắt này. Bây giờ buôn bán hàng ngoại, mới có thể xoa dịu hoàn cảnh tài vụ khốn khó của bọn ta. Thủ Triết tộc trưởng, còn có một chuyện…” Vương Tiêu Duệ trong lúc nói chuyện, có chút khó xử.

“Tộc trưởng muốn nói đến giống lúa số chín của Vương thị à?” Vương Thủ Triết cười nói:

“Chỉ là ta đã có chuẩn bị, sau đó sẽ có Tiền thị thương hội vận đến, tộc trưởng chỉ cần đi nhận về là được. Nhóm lúa giống này ước chừng có một vạn gánh, số lượng ấy dùng trong năm vạn mẫu lương điền, không biết có đủ hay không.”

Cả tinh thần Vương Tiêu Duệ đều chấn động, lúc này mới lên tiếng: “Đủ, rất đủ. Chúng ta có lương điền, nhưng chỉ mới là ba vạn mẫu. Thủ Triết tộc trưởng, nghe nói giống lúa số chín của Vương thị, giá mỗi gánh khoảng chừng trên dưói mười tám đại đồng. Vậy tính cả phí chuyên chở, quy ra thành hai ngàn càn kim, còn xin tộc trưởng nhận lấy, chớ khước từ.”

Vương Thủ Triết từ chối hai lần, đành tiếp nhận.

Danh mục quà tặng là danh mục quà tặng, làm ăn là làm ăn.

Nếu Vương Tiêu Duệ cũng là người hiểu chuyện, phân chia ranh giới hết sức rõ ràng, Vương Thủ Triết cũng không sợ sẽ hợp tác với hắn.

Nói rồi hắn nhìn quanh bốn phía một hồi, nghiêm mặt nói: “Tiêu Duệ tộc trưởng, nêu mọi người đã là người một nhà, vậy thứ cho ta nói thẳng. Lũng Tả Vương thị chúng ta rõ ràng có búp bê Đại Kim, sao không lợi dụng triệt để?”

Đôi mắt Vương Tiêu Duệ lập tức sáng lên nói:

“Chỉ trong thời gian ngắn, Thủ Triết tộc trưởng đã có thể giúp Bình An Vương thị phát triển, chắc chắn sẽ có mắt nhìn hơn người. Còn xin Thủ Triết dạy ta!”

Đối với lời thỉnh giáo của Vương Tiêu Duệ, Vương Thủ Triết không làm bộ làm tịch nữa, mà nghiêm nghị hỏi: “Chủ trạch Lũng Tả Vương thị của chúng ta, tổng cộng có mấy trăm viện tử, còn có mấy ngàn sương phòng, hàng năm phí bảo trì cũng không hề thấp.”

Vừa nhắc tới việc này, Vương Tiêu Duệ tỏ vẻ khổ sở đầy mặt nói: “Thủ Triết đệ cũng là tộc trưởng, đương nhiên sẽ hiểu rõ nỗi khó khăn trong đó. Căn chủ trạch này của chúng ta cho dù tiết kiệm phí bảo trì hàng năm, cũng phải mất một, hai ngàn càn kim mới đủ.”

“Nếu cứ cách mười mấy, hai mươi năm tu sửa một lần, không có một hai vạn càn kim thì chống đỡ sao nổi?”

Phí bảo trì này thật ra cao hơn nhiều so Bình An Vương thị. Có điều đây cũng là điều bình thường, đây là quận thành, đương nhiên cái gì cũng đắt hơn một chút.

“Thay vì để trống rồi còn phải bảo trì như vậy, sao không cải tạo đại bộ phận chủ trạch trở thành tửu lâu, nhằm kinh doanh với bên ngoài?” Vương Thủ Triết nhắc nhở

“Tửu lâu?” Vương Tiêu Duệ biến sắc, vội vàng lắc đầu phản đối:

“Tuyệt đối không thể, tuyệt đối không thể! Đây chính là chủ trạch mà lão tổ tông truyền lại cho gia tộc. Nếu như công khai kinh doanh ra bên ngoài, không phải sẽ khiến lão tổ tông xấu mặt sao?”

“Ta cũng chỉ đưa ra đề nghị thôi.” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói:

“Nghe ta phân tích một phen đã, rồi Tiêu Dệ tộc trưởng hẵng quyết định.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right