Chương 391: Ôm đùi! Mục tiêu Băng Lan thượng nhân (1)
“Chủ trạch Lũng Tả Vương thị của chúng ta, chỗ tối cao trung tâm thương nghiệp, trung tâm chính trị, chung quanh cũng đều là đỉnh cấp thế gia. Bởi vì cái gọi là hào môn san sát, là toàn bộ Lũng Tả quận thành đáng tiền nhất chi địa.”
“Từ trước đến nay, Lũng Tả quận thành luôn là tấc đất tấc vàng, ngay cả một gian phòng bình thường trong khách sạn sợ là phải thu đến mười cái, tám cái đại đồng mỗi ngày ấy chứ?”
“Phòng xép ở viện lạc bình thường, không có chút càn kim nào đều rất khó thuê được. Nếu là loại viện lạc xa hoa cao cấp, ở một đêm dù có tốn ha, ba càn kim cũng chẳng có gì lạ.”
“Bây giờ, nhiều nhất Lũng Tả Vương thị chúng ta cũng chỉ cần dùng một trăm căn viện tử. Các viện tử còn lại thì xây một bức tường rào, mở cửa hông rồi dốc lòng kinh doanh một phen. Đặc biệt nhắm vào khách hàng cấp cao. Ví dụ như những tu sĩ Linh Đài cảnh đến quận thành làm việc, để bọn hắn cảm thấy có thân phận, lúc đàm luận với người ta, còn có thể có một nơi nghỉ chân cao cấp.”
“Nếu dùng hai trăm viện lạc cao cấp mà cổ kính ấy, chỉ cần tỷ lệ vào ở đạt đến năm, sáu phần mười, mỗi ngày sẽ thu vào bốn trăm càn kim, qua một năm đã được mười vạn càn kim.”
“Ngoài ra, một số phòng khách, đình viện vừa dày vừa nặng bên trong còn có thể xây thành tửu lâu cao cấp. Đương nhiên nhắm vào các khách hàng là những tu sĩ Linh Đài cảnh và Thiên Nhân cảnh. Còn phải sớm hẹn trước từ sớm, nếu không hẹn trước thì thứ lỗi không tiếp đãi. Một đống chi phí ăn uống thế này, kiếm lời mấy vạn càn kim cũng không khó đúng không?”
Nghe thấy những lời này, Vương Tiêu Duệ trợn tròn mắt lên.
Như vậy cộng lại chẳng phải là đến mười mấy vạn ư? Tuy nói trong đó vẫn có không ít phí chi tiêu, nói vậy chẳng phải ít nhất cũng kiếm lời mấy trăn ngàn sao?
Thân là Thiên Nhân thế gia nhưng bây giờ cộng tất cả lợi nhuận từ sản nghiệp của Lũng Tả Vương thị lại, một năm cũng chưa chắc có con số này.
Hơn nữa Thiên Nhân thế gia có chi tiêu cực lớn, Thiên Nhân lão tổ cùng các vị lão tổ Linh Đài cảnh thì cần phụng dưỡng, còn các vị tiểu bối lại cần bồi dưỡng. Bây giờ hàng năm Lũng Tả Vương thị, tiết kiệm được bảy, tám ngàn càn kim đã không tệ rồi.
Số tiền kia còn không thể sử dụng tùy ý, phải bắt đầu tích lũy để chuẩn bị cho Thiên Nhân giao thế sau này.
Vương Tiêu Duệ đã cực kỳ động lòng, nhưng vẫn còn một vài lo nghĩ và cố kỵ như trước. Hắn nói: “Thủ Triết à, dù sao Lũng Tả Vương thị chúng ta cũng là thế gia ngàn năm. Kinh doanh chủ trạch như thế, truyền ra ngoài, e rằng sẽ bị chê cười.”
Vương Thủ Triết biết hắn có gánh nặng vinh quang tổ tiên, không chịu mất mặt, lúc này bèn tiếp tục nói: “Còn thừa mấy ngàn sương phòng đó, cũng không thể xem nhẹ được đâu. Nếu như cho những thương nhân hoặc là tán tu có tiền kia thuê lại, muốn yêu cầu người ta phục vụ, lại phải có mặt mũi nghỉ lại khách sạn, cho dù một ngày tốn mười lăm đại đồng, khá chắc cũng có bán ra.”
“Nếu có thể kinh doanh đến tỷ lệ vào ở đạt năm phần mười, cộng lại sợ rằng sẽ thu được đến mấy vạn càn kim.
Đương nhiên chủ yếu nhất là, phải đánh bóng thương hiệu thế gia ngàn năm, tuyên truyền tổ tiên xuất thân từ danh hào Tử Phủ cảnh, nếu không giá trị sẽ không được đến con số này.
Hơn một năm thu về hơn trăm ngàn lợi nhuận.
Đủ để cho tuyệt đại đa số thiên nhân thế gia thấy mà đỏ cả mắt. Phần lớn thế gia bọn họ đều không có điều kiện này! Nếu được như vậy, chắc chắn họ sẽ làm.
Ngoài ra còn có Lăng Vân lâu, cũng có thể mở cửa cho người ngoài vào. Đây chính là nơi Tử Phủ lão tổ tông cảm ngộ Thiên Đạo khi về già, ở nơi ấy, nói không chừng một ngày nào đó còn có thể cảm ngộ được vết tích mà lão tổ tông lưu lại đấy?”
Nán lại một đêm ở đây, ít nhất cũng cần hai trăm càn kim, muốn đàm phán giá thấp hơn thì cũng không cần đàm luận gì nữa, quá sỉ nhục Tử Phủ lão tổ.”
Liên tiếp nói những điềunày khiến Vương Tiêu Duệ động lòng không thôi, thứ duy nhất không thể bỏ được chính là mặt mũi gia đình ngàn năm.
“Dưới cái nhìn của ta, nếu một thế gia ngàn năm vẫn tiếp tục nghèo mãi, đó mới gọi là mất mặt. Đợi đến khi tích góp đủ tiền rồi sẽ thoải mái hoàn thành Thiên Nhân giao thế, thậm chí có thể tiến thêm một bước trở về thời lão tổ tông đỉnh phong, đây mới gọi là có mặt mũi. Lão tổ tông trên trời có linh, cũng sẽ cảm thấy vui mừng.”
Chẳng những Vương Tiêu Duệ, ngay cả các trưởng lão tinh anh ngồi một bên cũng đều hít thở dồn dập, trong mắt tràn đầy vẻ chờ mong.
Vương Thủ Triết hết sức quen thuộc với ánh mắt này. Nói trắng ra thì chính là hai chữ: “Sợ nghèo”!
Những trưởng bối ấy của Bình An Vương thị, cũng từng có ánh mắt như vậy.
Thấy vậy Vương Thủ Triết bèn ngừng chuyện, để bọn họ tự suy tính.
Bây giờ hai gia tộc đang dần dần tăng cường quan hệ và giao hảo, nếu Lũng Tả Vương thị có thể trở nên hùng mạnh hơn nữa, vậy đương nhiên đây là chuyện không gì tốt bằng.
Nếu như thật sự có thể cẩn thận kinh doanh, hai, ba chục vạn thì không dám nói, nhưng mà ít nhất mấy trăm ngàn cũng có thể kiếm ra được. Kinh tế của Lũng Tả Vương thị như vậy, đương nhân cần phải có cải thiện vượt bậc.
Đến nước này, Vương Tiêu Duệ đã hoàn toàn động tâm.
Hơn nữa nếu hắn không đồng ý, hầu hết những trưởng lão Linh Đài cảnh kia, sẽ không bỏ qua cho hắn.