Chương 392: Ôm đùi! Mục tiêu Băng Lan thượng nhân (2)
Dù sao trong gia tộc những năm gần đây, phần lớn tài nguyên đều cung cấp cho đích mạch. Chỉ có đích mạch mới hoàn thành được Thiên Nhân giao thế, rất nhiều tài nguyên mới dần dần ưu tiên cho trực mạch.
Đích mạch các ngươi thì được ăn no, mà trực mạch bọn ta và cả rất nhiều hài tử ưu tú, suốt ngày phải chịu khổ sở đắng cay.
Sao có thể buông bỏ không làm cơ hội kiếm tiền lớn đến vậy?
“Quả nhiên Thủ Triết chính là Thần Tài đồng tử, thoáng cái đã chỉ cho chúng ta một con đường tiền tài rộng lớn.” Cuối cùng Vương Tiêu Duệ cũng hạ quyết tâm.
Sau đó, Vương Tiêu Duệ bắt đầu thực sự xin chỉ giáo từ Vương Thủ Triết.
Mà Vương Thủ Triết cũng thuận miệng nói hết ch Vương Tiêu Duệ nghe những triết lý kinh doanh tửu điếm mắc tiền mà mình hiểu được sơ sơ từ đời trước ấy.
Vương Tiêu Duệ nghe mà liên tục gật đầu, bừng tỉnh đại ngộ, như thể đã được khai sáng một thế giới mới. Hai mắt hắn sáng ngời, nói: “Tất nhiên phải lấy một cái tên nghe đã thấy rất lợi hại rồi. Không thì gọi là Tử Phủ Cung đi?”
Chậc… Chỉ kém Tử Phủ Học Cung đúng một chữ.
Tiêu Duệ tộc trưởng, huynh mặt dày mở ra thế giới mới này khá nhanh nhỉ?
Quả nhiên, một khi người ta không thèm đếm xỉa đến mặt mũi nữa, thế giới nội tâm đều sẽ sáng tỏ thông suốt.
Có điều như thế cũng tốt, cọ xát với danh tiếng của Tử Phủ Học Cung một chút. Người trên thế giới này, đều cực kỳ nhạy cảm và kính sợ đối với hai chữ Tử Phủ.
Cứ như vậy, Vương Thủ Triết bị dtd lôi kéo hàn huyên suốt cả ngày, cho đến quá nửa đêm mới thả hắn về ngủ.
Ngày hôm sau.
Sau khi dùng bữa sáng, Vương Thủ Triết dẫn theo một đoàn người đến thăm Trụ Bác lão tổ.
Trụ Bác lão tổ ở trong Lăng Vân lâu dưới Vọng Thiên các, ngụ ý là ngước nhìn tổ tiên, giờ giờ phút phút thúc giục để bản thân tiến bộ.
Thân hình ông ấy cao lớn, quần áo trên người giản dị không chút tô điểm.
Bởi vì khi tấn thăng Thiên Nhân cảnh, tuổi tác ông đã khá lớn, nên bây giờ trông bề ngoài ông ấy chính là một lão giả khí vũ hiên ngang.
Mặc dù Vương Thủ Triết đã là tu sĩ Linh Đài cảnh, nhưng khi nhìn về phía Trụ Bác lão tổ, vẫn có cảm giác lão nhân gia người sâu không lường được, hệt như đại dương mênh mông, tựa như núi cao vời vời.
Tu sĩ Thiên Nhân cảnh, được hưởng thọ 400 năm.
Đã sớm thoát khỏi thể xác phàm tục có sự khác biệt rất lớn so với ngời bình thường. Mỗi nhất cử nhất động, đều dường như ẩn chứa sức mạnh đáng sợ vô tận.
Ánh mắt Trụ Bác lão tổ rơi xuống người Lung Yên lão tổ đầu tiên.
Trong đôi mắt sâu thẳm của ông ấy, lộ ra một nét đau lòng, càng nhiều hơn chính là vui mừng.
“Vương Lung Yên bái kiến Trụ Bác lão tổ.” Lung Yên lão tổ dẫn đầu đi lên hành lễ nói.
Sau đó mấy người Vương Thủ Triết cũng đều nhao nhao tiến đến bái kiến.
Chào hỏi và hàn huyên một hồi.
Trụ Bác lão tổ, cũng nói chuyện cùng từng tiểu bối một. Không có bất kỳ thái độ cao cao tại thượng gì, mà bình dị gần gũi đến vậy.
Trước mọi vấn đề trong việc tu luyện họ xin chỉ giáo, ông ấy đều kiên nhẫn trả lời từng cái.
Hai canh giờ sau.
Trụ Bác lão tổ tặng một số lễ vật nhỏ cho mỗi vị tiểu bối. Sau đó chỉ giữ lại bọn người Vương Thủ Triết, Huyên Phù lão tổ, Lung Yên lão tổ, cùng với Vương Tiêu Duệ chủ nhà Lũng Tả ở trong phòng.
Những người này ngồi cùng một đường, bầu không khí lập tức trở nên ngưng trọng.
Hiển nhiên đã đến lúc nói chuyện đứng đắn.
Lung Yên lão tổ liếc mắt ra hiệu cho Vương Thủ Triết.
Vương Thủ Triết hiểu ý, lập tức tiến lên chắp tay nói: “Trụ Bác lão tổ, Thủ Triết có một việc muốn thỉnh giáo.”
“Năm đó, khi lão tổ bôn ba nâng đỡ Bình An Vương thị chúng ta, có phát hiện ra rốt cuộc là ai ở sau lưng ngầm hạ độc thủ với Vương thị ta hay không?”
Sắc mặt Trụ Bác lão tổ trở nên vô cùng ngưng trọng nặng nề: “Dựa vào phỏng đoán và suy đoán của ta, đằng sau chuyện ấy phần nhiều có dấu vết của Thiên Nhân thế gia. Nhưng rốt cuộc là ai thì chỉ sợ khó mà nói ra được. Dù sao chúng ta cũng không có chứng cứ.”
Huyên Phù lão tổ cũng cau mày tiếp lời: “Khi Thủ Triết tiêu diệt Lưu Triệu Lưỡng thị, sao không nghĩ đến việc bắt người sống tra hỏi khẩu cung một chút?”
“Huyên Phù lão tổ, năm ấy Lưu Triệu Lưỡng thị hân ta đến thấu xương, nếu lấy khẩu cung chỉ e là khó mà phân biệt thật giả, trái lại còn làm rối loạn phán đoán của ta.” Vương Thủ Triết giải thích nói:
“Lão tổ không biết cũng không sao. Chuyện này ta đã bày bố nhiều năm, không bao lâu nữa bọn họ sẽ lộ đuôi chuột thôi. Đến lúc đó, ai mới là con độc xà kia sẽ rõ mồn một.”
Vẻ mặt Trụ Bác lão tổ trịnh trọng nói: “Bây giờ hai bên có thể bình an vô sự, đều vì bọn hắn đã ẩn núp kỹ càng. Một khi đối phương phát hiện mình bị bại lộ, liệu có liều lĩnh ra tay độc ác hay không? Thủ Triết, ta phải nhắc nhớ ngươi một câu. Thiên Nhân thế gia, cũng không phải dễ dàng đối phó đến vậy.”
“Nhất là Trường Ninh vệ. Mấy trăm năm gần đây nơi ấy mở rộng khu vực, Hoàng Phủ thị và Lôi thị đều có người đứng sau của riêng mình, chỉ sợ chúng ta không có sức đối đầu.”
“Về chuyện này, Thủ Triết đã sớm có cân nhắc.” Vương Thủ Triết nghiêm túc nói:
“Trụ Bác lão tổ, ngài yên tâm. Nếu không hoàn toàn nắm chắc, Thủ Triết sẽ không tùy tiện ra tay.”