Chương 393: Ôm đùi! Mục tiêu Băng Lan thượng nhân (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,446 lượt đọc

Chương 393: Ôm đùi! Mục tiêu Băng Lan thượng nhân (3)

Thực ra, Vương Thủ Triết nào chỉ là sẽ không tùy tiện ra tay. Nếu như cho hắn một cơ hội để có thể vĩnh viễn kéo dài, hắn tình nguyện tiếp tục lén lút phát triển, cho đến khi có thể nhẹ nhõm quét ngang Thiên Nhân thế gia mới ra tay được.

Nhưng sự đời nào đơn giản như vậy?

Dù cho Vương Thủ Triết có làm đủ loại biện pháp, sắp đặt, không ngừng cất giấu át chủ bài, đồng thời kéo màn che chắn. Nhưng chỉ cần Vương thị còn đang phát triển, sớm muộn gì cũng có một ngày, hắc thủ sau màn dần dà sẽ không thể kìm nén được nữa.

Cứ bị động chờ đợi đối phương, chẳng biết lúc nào chúng sẽ âm thầm hạ thủ. Còn không bằng ném mồi nhử ra ngoài, khiến đối phương chủ động mắc câu mà bại lộ, như vậy mới có thể nắm quyền chủ động trong tay.

Bây giờ liên minh Vương thị đã không thể coi thường. Điều hắn lo lắng nhất trên thực tế chính là cái gọi là kẻ giật dây phía sau Thiên Nhân thế gia.

Người đứng sau Hoàng Phủ thị và Lôi thị, đương nhiên Vương Thủ Triết đã điều tra rõ ràng.

Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu nhất vì sao lần này hắn phải lên Bắc, đến Học Cung một chuyến. Đó chính là lí do Vương Thủ Triết muốn ôm đùi, tìm người đứng sau.

Nếu như một thế lực muốn thật sự phát triển mà không có kẻ phía sau đáng tin tưởng, thì cũng giống như tấm bèo trôi nổi chẳng nơi nương tựa.

“Trụ Bác lão tổ, ta còn có một vấn đề nữa.” Vương Thủ Triết nghiêm túc nói:

“Thứ cho Thủ Triết vô lễ, lúc trước Lũng Tả Vương thị chúng ta nằm trong Thiên Nhân giao thế. Chỉ bằng uy danh của Lũng Tả Vương thị, e là không đủ để khiến đối phương kinh sợ, đúng chứ?”

Trụ Bác lão tổ gật đầu đáp: “Không sai, trước đó ta chỉ mới là Linh Đài cảnh hậu kỳ, đương nhiên không đủ tư cách để chạy tới Trường Ninh vệ thu xếp mọi việc. Bởi vậy ta mới đến Học Cung một chuyến trước, rồi dựa vào quan hệ, khốn khổ cầu kiến Băng Lan thượng nhân. Mặc dù cuối cùng không thể nhìn thấy Băng Lan thượng nhân, nhưng lại nhận được một tấm thủ dụ từ bà ấy!”

“Chính là dựa vào thủ dụ ấy, ta cùng với Vũ Thần bôn ba trong Trường Ninh vệ, mới làm lắng chuyện này lại. Nhưng mà, bọn ta lại nghĩ việc nhúng tay vào chuyện ở Bình An trấn thì tuyệt đối không được. Thủ phủ Trường Ninh vệ sẽ không cho phép bọn ta tùy ý chen vào chuyện của chỗ bề trên.”

Quả nhiên!

Vương Thủ Triết âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đúng như suy đoán của hắn, Băng Lan thượng nhân không phải không để tâm đến chuyện của Lung Yên lão tổ.

Đã vậy, kế hoạch ôm đùi lại thêm mấy phần thuận lợi.

“Việc này…” Cơ thể mềm mại của Lung Yên lão tổ khẽ run lên, có chút kích động:

“Sư tôn, sư tôn bà ấy vậy mà lại nhúng tay vào chuyện này vì ta. Bà ấy, bà ấy… Trụ Bác lão tổ, vì sao trước kia ngài không nói chuyện này cho ta biết?”

“Cái đó…” Trụ Bác lão tổ bất đắc dĩ giải thích:

“Đây là ý của Băng Lan thượng nhân, ta cũng không dám làm trái.”

Ngược lại, Vương Thủ Triết hiểu rõ lí do trong đó, bèn an ủi:

“Lão tổ tông, đây là vì Băng Lan thượng thân thương cảm cho ngài. Bà ấy sợ sau khi ngài biết chuyện này rồi, sẽ không tránh khỏi tình thế khó xử, lại càng thêm khiến trong lòng ngài ngập tràn sầu lo và áy náy.”

Hắn vừa dứt lời, Lung Yên lão tổ đã không nén nổi lại thổn thức không nguôi.

Sau đó đám người nói đến chuyện hai nhà tăng cường liên lạc, liên quan đến sự phát triển trong tương lai một chút.

Điều này cũng là việc cần làm, dù sao hài nhà đều cùng một lão tổ tông. Bây giờ mỗi nhà đều thoát khỏi cảnh khốn cùng, hiển nhiên tương lai phải hợp tác đồng mưu với nhau.

Bây giờ mặc dù Lũng Tả Vương thị không đứng đầu Thiên Nhân thế gia, nhưng cũng là một gia tộc lâu năm với nội tình thâm sâu. Đối với Bình An Vương thị đương nhiên cũng là điểm rất có lợi.

Bận rộn một phen, ước chừng sang đến ngày thứ hai, Vương Thủ Triết mới được nhàn rỗi.

Sau đó Vương Thủ Triết lại bị Vương Ly Từ bắt được, đi thực hiện lời hắn đã hứa ngay lúc đó.

Bên trong Lũng Tả quận thành, chỉ cần Vương Ly Từ muốn ăn cái gì thì sẽ ăn cái đấy.

Nhìn thấy dáng vẻ Vương Ly Từ hưng phấn như vậy, sáng cả mắt lên, hắn hơi suy nghĩ một hồi.

Vương Thủ Triết vẫn quyết định trước tiên sẽ dẫn Vương Ly Từ đến thị trường đổ thạch ở quận thành kiếm tiền lời khổng lồ, ăn nhiều như vậy mới đủ sức mạnh xông pha.

Trên đường đi tới đây, mỗi thị trường đổ thạch ở vệ thành, đều là hạng mục tạm thời của Vương Thủ Triết. Sau mỗi lần bòn rút, xem chừng thị trường kia qua nhiều năm cũng chẳng thể khôi phục được nguyên khí.

Mấy ông chủ của một số nơi đổ thạch lớn, đoán chừng sau này sẽ bị đánh cho tàn phế.

Thành thực mà nói, nếu không có những linh thạch kia, dựa vào chi hào của Vương Thủ Triết, trong lòng hắn tất nhiên đã giả dối ba phần trước.

Cũng may phá oa này lập tức phải đến Học Cung, mà Học Cung lại bao ăn bao ở đối với các đệ tử thần truyền và đệ tử cốt cán.

Vừa nghĩ đến đây, Vương Thủ Triết đã có một loại cảm giác nhẹ nhõm như thể được buông tảng đá nặng đè trên vai xuống.

Ngay khi đám người Vương Thủ Triết chuẩn bị ra ngoài dạo phố, thì một thanh niên chừng hơn ba mươi tuổi đến đây bái phỏng. Hắn cũng đã từng xuất hiện trong Tiếp Phong yến đêm hôm trước, tên là Vương Thủ Tâm.

Không sai.

Hắn đúng là cùng tên với Linh thuẫn của Vương Thủ Triết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right