Chương 394: Vương Thủ Triết! Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,764 lượt đọc

Chương 394: Vương Thủ Triết! Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy (1)

Lúc đó một đám tiểu bối của Vương thị còn dùng ánh mắt vô cùng kinh ngạc nhìn hắn. Bởi vì món Linh thuẫn thượng phẩm kia của Vương Thủ Triết cũng gọi là 【Thủ Tâm Linh thuẫn】.

Chuyện này cũng không có gì to tát, chỉ là trùng tên mà thôi.

Vấn đề là Linh thuẫn đó còn có một nhũ danh, gọi là ——【Oa Cái】. Ngay lúc ấy Vương Thủ Triết một câu thành sấm*, kết quả là nhũ danh【Oa Cái】 này đã bị các huynh đệ tỷ muội đem ra gọi.

*Một câu thành sấm: Lời nói đùa trở thành sự thật, hoặc lời tiên tri không may mắn.

Vì vậy, mỗi lúc nhìn thấy Vương Thủ Tâm, ánh mắt của họ đều có vi diệu khác thường.

Vương Thủ Tâm bị các đệ đệ muội muội nhìn mà trong lòng run rẩy. Kiểm tra xung quanh xem hình tượng của bản thân, hình như quần áo mặc hôm nay có vấn đề gì đâu nhỉ?

Hơn nữa kể từ buổi dạ tiệc ngày đó, các đệ đệ muội muội này đã không ngừng quăng ánh mắt kì lạ về phía hắn rồi.

Chẳng lẽ là ngưỡng mộ sùng bái hắn sao?

Kiềm chế những suy nghĩ lung tung mang theo chút vui vẻ trong lòng, tác phong của hắn vẫn nhanh nhẹn chắp tay với Vương Thủ Triết rồi nói: “Thủ Triết hiền đệ, Ngu huynh phụng mệnh tộc trưởng, đến dẫn đường cho chư vị, đưa các đệ đệ muội muội đi dạo một vòng quanh Lũng Tả quận. Hai ngày nữa sẽ dẫn mọi người đến Học Cung.”

Vị Vương Thủ Tâm này, cũng không phải tộc nhân bình thường, mà là người nổi bật trong thế hệ trẻ của Lũng Tả Vương thị.

Mười tám tuổi hắn đã tiến vào Học Cung.

Khoảng ba mươi tuổi, dưới sự ủng hộ của gia tộc và Học Cung mà đạt thành tựu tiến tới Linh Đài cảnh.

Bây giờ ba mươi lăm tuổi, hắn đã được Học Cung coi trọng, có tiềm lực sẽ được nhận làm đệ tử cốt cán. Đây chính là một vị tộc huynh nào đó trong Học Cung mà Vương Thủ Ước từng đề cập đến lúc trước.

Một khi hắn trưởng thành, sẽ có thể trở thành liên minh cùng với Lũng Tả Vương thị, giúp Lũng Tả Vương thị ngày càng phát triển không ngừng.

Nhân vật ưu tú như vậy, đương nhiên là do Lũng Tả Vương thị đã gọi về gần đây.

Mục đích của việc ấy là để trong lúc tiếp đãi đám người Vương Thủ Triết, thể hiện rõ ràng nội tình của Lũng Tả Vương thị một phen, miễn cho bị Bình An Vương thị coi thường.

“Đa tạ Thủ Tâm huynh tiếp đón.” Vương Thủ Triết cung kính đáp lễ.

Lũng Tả quận thành rất lớn. Có địa đầu xà là Vương Thủ Tâm đi cùng, đi đến đâu cũng thuận tiện, không cần phải đi lung tung.

Dưới sự đồng hành của Vương Thủ Tâm, đám người rất vui vẻ mà dạo chơi ở Lũng Tả quận thành.

Hơn nữa Vương Thủ Tâm lại là người thành thục chững chạc, cởi mở khéo ăn nói, khi du ngoạn các nơi đều thẳng thắn kể mấy điển cố và những chuyện lý thú bên trong, ngược lại đã khiến mọi người mở mang thêm không ít kiến thức.

Đại nha đầu Ly Từ thì nhìn chằm chằm vào những quầy hàng bày toàn món ngon, đi đến đâu cũng đều không quên nếm thử chút hương vị.

“Thủ Triết hiền đệ, vừa mới nghe đệ muội nói, muốn mua hai bộ quần áo phù hợp.” Mọi người đang đi dạo một vòng, Vương Thủ Tâm bèn chỉ vào một gian hàng may mặc cỡ lớn nói:

“Cửa hàng này chính là nơi có thợ may tốt nhất Lũng Tả quận, do Thiên Nhân thế gia Chu thị mở ra. Gia tộc Chu thị am hiểu trong việc may mặc nhất, trong tộc còn có mấy vị đại sư may vá.”

Vương Thủ Triết biết tộc Chu thị này.

Hôn phục của hắn đã được giao việc chỉnh sửa cho cửa hàng Tiên thị ở hiệu may Chu thị này.

Mặc dù giá cả đắt đỏ, nhưng những thứ đồ may mặc quả thực rất tốt.

Vương Thủ Triết hiểu ý của nương tử Liễu Nhược Lam, nàng thương các muội muội và chất nữ, nên nghĩ trước khi các nàng vào Học Cung, muốn giúp các nàng mua thêm một số bộ quần áo thượng hạng.

“Nương tử này, vậy nàng cùng hai vị muội muội đi dạo một vòng xem sao. Nàng cứ dựa vào quần áo của Ly Từ mà làm cho con bé là được.” Vương Thủ Triết nói:

“Vừa nãy chúng ta có đi ngang qua Đổ Thạch phường, nghe nói đó là nơi đổ thạch lớn nhất trong phạm vi Lũng Tả quận, ta dẫn Ly Từ đi chơi một chút.”

Liễu Nhược Lam đương nhiên biết ý định của phu quân, dịu dàng phóng khoáng nói: “Phu quân thích đi chơi thì cứ đi đi, nơi này cứ để ta lo liệu là được.”

“Vương Thủ Tâm khẽ nhíu mày, thấp giọng nhắc nhở: “Thủ Triết hiền đệ này. Bởi vì cái gọi là mười lần đánh cược, chín lần thua, trong đổ thạch phần lớn đều là thua. Chỉ có những tán tu kia, hoặc là mấy tay cờ bạc mới đánh liều chơi một phen thôi.”

Vương Thủ Triết thầm khen một tiếng.

Lũng Tả Vương thị không hổ là thế gia ngàn năm, cho dù đã xuống dốc, nhưng tổng thể gia giáo lại không hề tệ.

“Đa tạ Thủ Tâm huynh đã nhắc nhở, làm phiền huynh ở đây tiếp các nàng Như Lam.” Vương Thủ Triết cười cười nói:

“Ta cũng chỉ là dẫn Ly Từ theo, tùy tiện mua hai viên chơi đùa một chút mà thôi.”

Nếu đã như vậy, Vương Thủ Tâm đương nhiên sẽ nhận lời.

Sau đó, Vương Thủ Triết bèn đưa Vương Ly Từ đến căn lớn nhất Đổ Thạch phường kia. Hơn nửa canh giờ sau, hắn cùng với Vương Ly Từ đi ra khỏi Đổ Thạch phường.

Cả quá trình này, thúc chất nữ hai người đã sớm quen cửa quen đường.

Thật không hổ là Lũng tả quận thành, tài nguyên quả thực phong phú vô cùng.

Trên mặt Vương Thủ Triết tràn đầy vẻ tươi cười, hài lòng vỗ lên chiếc nhẫn trữ vật trên tay. Mặc dù những viên đá này còn chưa cắt ra, nhưng từ trước đến nay, đại nha đầu Ly Từ cũng chưa từng sẩy tay bao giờ.

Có thể nói đây chính là Hoàng Kim Đồng* của giới đổ thạch.

*Hoàng Kim Đồng: chỉ người có đôi mắt vàng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right