Chương 395: Vương Thủ Triết! Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy (2)
Quay lại cửa hàng may mặc.
Lại đợi khoảng chừng hơn một canh giờ sau, Liễu Nhược Lam mới hoàn thành xong nhiệm vụ mua sắm quần áo lần này.
Ngoại trừ hai bộ quần áo khoác ngoài thượng hạng, được dệt bằng tơ của Linh tằm mà nàng chuẩn bị cho mấy vị đến Học Cung và phu quân ra, nàng còn đặc biệt chọn thêm hai bộ cho Lung Yên lão tổ.
Từ đầu đến cuối tổng cộng mười mấy bộ quần áo từ tơ Linh tằm đắt tiền, khi tính tiền mắt nàng cũng không thèm chớp một cái, lập tức giúp nàng trở thành khách quý của cửa hàng may mặc Chu thị.
Phóng khoáng như vậy khiến Vương Thủ Tâm nhìn mà trong lòng rung rẩy.
Mọi người đều nói Bình An Vương thị có tiền, nhưng thế này cũng quá có tiền rồi đấy?
Lúc này Vương Ly Từ đã không thể chờ đợi được nữa: “Tứ thúc, tứ thúc, ta đói đến mức bụng xẹp lép rồi. Không phải người đã nói sẽ dẫn ta đến tửu lâu tốt nhất ăn uống sao?”
“Thủ Tâm huynh, ở Lũng Tả quận thành của chúng ta, tửu lâu tốt nhất là nhà nào?” Chuyện Vương Thủ Triết đã đồng ý, đương nhiên sẽ không nuốt lời.
Vương thủ tâm thoáng do dự nói: “Trong Lũng Tả quận thành, tửu lâu tốt nhất, không gì khác chính là tổng bộ của Bách Vị các.”
Nhưng mà tất cả các cơ sở của Bách Vị các trong thành đã thuộc vào loại tửu lâu đắt đỏ nhất, tổng bộ này lại càng có giá cả kinh người hơn. Chuyện này khiến vương thủ tâm có chút do dự khi nhắc đến.
Trước khi đi, gia chủ cũng đã nhét cho hắn mấy ngàn càn kim, dặn dò hắn phải chiêu đãi nhóm người Bình An Vương thị thật tốt.
Với mấy ngàn càn kim này, ăn mấy bữa trong Bách Vị các thì đủ. Nhưng không thể chịu nổi cô nương cực kỳ ham ăn trong đám tiểu bối Vương thị được. Mấy ngàn càn kim này có đủ ăn một bữa không vẫn là một vấn đề.
Điều này khiến hắn cảm thấy không khỏi có hơi hơi chột dạ.
Vừa nhắc tới Bách Vị các, hai mắt Vương Ly Từ lập tức tỏa sáng, trên khuôn mặt mập mạp tràn đầy vẻ hưng phấn: “Ta từng ăn ở Bách Vị các rồi, hương vị ngon cực kỳ, vậy ăn ở chỗ này đi, ăn ở chỗ này đi mà.”
Vì lúc trước đã từng hứa hẹn, nên Vương Thủ Triết đồng ý ngay: “Được, vậy chọn nhà này.”
Đồng thời hắn nhớ đến chín năm trước, một màn kia ở Bách Vị các Trường Ninh vệ. Lúc đó Ly Từ đại tiểu thư mới chỉ đến Luyện Khí cảnh, suýt chút nữa đã ăn hết tiền phụng dưỡng một năm của Tiền chưởng quỹ.
Có trời mới biết lần này nàng ăn thoải mái, sẽ phải tốn bao nhiêu tiền mới có thể trả nổi đây?
Cũng may, tuy rằng nha đầu này tham ăn, nhưng cũng rất biết kiếm lời. Vừa nãy ở Đổ Thạch phường thu được món hời kha khá, cũng đủ để nàng ăn mấy bữa, còn có chút giàu có.
Nghe thấy vương Thủ Triết nói như vậy.
Vương Thủ Tâm cũng đành cắn răng: “Được, vậy thì đến Bách Vị các.”
Lũng Tả Vương thị với tư cách là chủ nhà đương nhiên không muốn mất mặt, cùng lắm thì trở về tìm gia chủ thanh toán vậy.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn mới đủ sức mạnh.
Thật ra hắn vốn không ngờ rằng, Vương Thủ Triết căn bản không có ý muốn để hắn mời khách.
Cả đám người bước vào tổng bộ Bách Vị các dưới sự dẫn dắt của Vương Thủ Tâm.
Bách Vị Các đương nhiên tọa lạc ở khu vực đắc địa, lại khí thế rộng rãi, trang trí thì càng xa hoa vô cùng.
Nhóm thương nhân hành cước là tán tu bình thường, đều chỉ dám đứng nhìn từ xa xa, thậm chí còn không có can đảm đi vào ăn một món rẻ nhất.
Ở đây rõ rệt nhất chính là một chữ – 【Đắt】.
Vương Thủ Tâm có chút phấn khích, nhỏ giọng giới thiệu: “Nói đến Bách Vị các này, nơi đây đã có lịch sử mấy trăm năm, trước đây là sản nghiệp trụ cột của Tử Phủ thế gia Vũ Văn gia, phân bố rộng khắp Lũng Tả quận, lợi nhuận hàng năm thu về đều hết sức kinh người.”
“Nhưng từ hơn trăm năm trước, trong Vũ Văn thế gia, Tử Phủ luân phiên thất bại, mầm mống trong nhà Tử Phủ luôn kẹt ở Thiên Nhân Cảnh đỉnh phong mà không thể tiến thêm dù chỉ một tấc. Bọn họ lại không có khả năng chạy nước rút trong thời gian ngắn, vì thế miếng thịt béo bở này đã khiến những Tử Phủ thế gia kia thèm thuồng.”
“Thế nhưng Vũ Văn thế gia cũng đủ lợi hại, sau khi bỏ ra không ít tiền bạc, Thượng Quan gia thuộc Tử Phủ thế gia đã cưới về một vị đích nữ từ quốc đô. Chính là dựa vào vị đích nữ này, Bách Vị các mới có được chỗ đứng vững chắc một lần nữa. Mà vị phu nhân kia cũng rất am hiểu trong việc giao thiệp, chưa đến mười mấy năm, nàng ta giúp cho sản nghiệp của Bách Vị các lớn thêm vài phần.”
“Có điều nghe nói vị phu nhân kia có số khắc phu, vừa mới gả tới đây chưa đầy hai năm đã khắc chết trượng phu.”
Đây đều là kỳ văn dị sự, lưu truyền bát quái.
Nhưng đang ở trong Bách Vị các, Vương Thủ Tâm tự nhủ trong lòng rằng mỗi lời nói ra đều phải vô cùng chú ý cẩn thận.
Vương Thủ Triết cũng có hơi cảm khái, hóa ra ở Bách Vị các này còn có chuyện xưa như vậy. Lúc trước hắn chỉ coi đây là một tửu lâu xa hoa. Nhưng bây giờ xem ra, nếu không có thực lực hùng mạnh, cho dù sản nghiệp có tốt đến mấy cũng khó mà chống đỡ được.
Song, suy nghĩ một chút mới nghiệm ra quả đúng là vậy.
Nếu không có Tử Phủ thế gia hùng mạnh làm chỗ dựa, há có thể buôn bán lớn như vậy ở khắp ngóc ngách Lũng Tả quận?
Có đệ tử ưu tú của Tử Phủ Học Cung - Vương Thủ Tâm từ Thiên Nhân thế gia với uy tín lâu đời dẫn đường, đương nhiên sẽ lấy một trong những phòng riêng tốt nhất ở tổng bộ Bách Vị các.