Chương 396: Vương Thủ Triết! Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,581 lượt đọc

Chương 396: Vương Thủ Triết! Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy (3)

Phòng riêng này nằm ở lầu hai, được nối với nhau bằng hành lang gấp khúc. Qua những ô cửa sổ thủy tinh mới được lắp đặt trong phòng, có thể nhìn thấy sân khấu lớn ở giữa Bách Vị các.

Bách Vị các không chỉ giới hạn trong lĩnh vực ăn uống. Thỉnh thoảng cũng sẽ có một số buổi biểu diễn ca múa, những người được mời đến đều là đại nghệ thuật gia của các quận.

Nghe nói đây là do vị phu nhân kia kiến lập ra, cũng là một loại mánh khóe để thu hút người khác.

Nhưng rõ ràng, Vương Ly Từ căn bản chẳng có hứng thú gì đối với mấy màn trình diễn ca múa.

Vừa bước vào cửa phòng riêng, nàng đã cầm thực đơn đặc sắc lên xem. Bữa cơm này là do nàng phải liều mạng để đổi lấy, dù thế nào đi chăng nữa cũng phải ăn cho hồi vốn.

Đương nhiên những người khác cũng để mặc nàng gọi món, mấy bản lĩnh khác của Vương Ly Từ không lớn, nhưng về việc ăn uống thì không ai chuyên nghiệp bằng nàng.

Vương Thủ Tâm nhìn thấy mà hãi hùng khiếp vía, thầm tính toán xem liệu mấy ngàn càn kim trong túi mình có đủ để thanh toán hết hay không.

Đúng vào lúc này, bên ngoài Bách Vị các đang tiếp đón mấy vị khách quý.

Chưởng quỹ đích thân ra chào hỏi, một nữ tử xinh đẹp và đầy mê hoặc bước ra từ cỗ xe ngựa Thanh Lân Trọng Mã xa hoa.

Theo bên người nàng ta là hai vị nam tử trẻ tuổi.

Một người trong số bọn họ còn rất trẻ, ước chừng chỉ mới ngoài hai mươi, bên trên khuôn mặt sạch sẽ vẫn còn chưa rút hết nét ngây ngô.

Mà vị còn lại lại là thanh niên khí độ bất phàm, khoác trên người áo ngoài màu tím, đầu đội ngọc quan, lưng đeo bảo kiêm. Bề ngoài trông hắn chỉ mới hai lăm hai sáu tuổi, nhưng ánh mắt lại thâm thúy như một vực nước lạnh, khí tức trên người nội liễm không chút lỗ hổng, hiển nhiên là một tu sĩ Linh Đài cảnh trẻ tuổi nhưng rất mạnh mẽ.

Dưới sự nghênh đón của chưởng quỹ, nhóm ba người họ bước vào Bách Vị các, đi về phía phòng thuê trên lầu hai.

Nữ tử xinh đẹp kia dịu dàng nói với thanh niên áo tím:

“Trì công tử, sau này tiểu thúc nhà ta vào Tử Phủ Học Cung rồi, còn phải xin Trì công tử chiếu cố nhiều hơn.”

Thanh niên áo tím này tên là Trì Tuấn Kiệt. Mặc dù chỉ xuất thân từ một thế gia bát phẩm ở Lang Hữu vệ, nhưng hắn sở hữu thiên phú xuất chúng, sớm đã gia nhập Tử Phủ Học Cung để phát triển.

Bởi vì biểu hiện của hắn quá hơn người, nên bây giờ rất được Học Cung coi trọng, đã được đánh giá xem có nên đưa vào hàng ngũ đệ tử cốt cán hay không.

Một khi đã được ghi tên thành một trong những đệ tử cốt cán, việc phân chia và cung cấp tài nguyên sẽ khác, để hắn có cơ hội xông đến Thiên Nhân cảnh trong tương lai.

Một nhân vật như vậy, cho dù còn trẻ tuổi, cũng đã rất phi thường.

Tuy nhiên, sắc mặt của Trì Tuấn Kiệt lại nghiêm nghị, hắn nói với nữ tử xinh đẹp kia:

“Bích Liên phu nhân quá lời rồi, đây là nhiệm vụ của Tuấn Kiệt. Hơn nữa, Vũ Văn hiền đệ còn là Huyền Băng huyết mạch bậc Trung Phẩm Ất đẳng, thiên phú như vậy, không bao lâu nữa sẽ trở nên nổi bật trong Học Cung. Nói không chừng, tương lai ta còn phải nhờ vào Vũ Văn hiền đệ chiếu cố.”

Nữ tử này đã gây ấn tượng mạnh trong Đông Hải vệ Bách Bảo các, Vương Thủ Triết cũng đã từng cạnh tranh với Bích Liên phu nhân để giành lấy Tẩy Tủy đan.

Vừa nhắc đến Vũ Văn Kiến Nghiệp, gương mặt quyến rũ của Bích Liên phu nhân lộ ra vẻ cưng chiều:

“Tuy Kiến Nghiệp là tiểu thúc của ta, nhưng ca ca đệ ấy mất sớm, từ nhỏ đã thân với ta rồi. Đứa nhỏ này có thiên phú huyết mạch không tầm thường, chỉ là kinh nghiệm vẫn còn non nớt, cư xử còn quá mức ngại ngùng. Có Tuấn Kiệt trong Học Cung quan tâm đến, ta cũng an tâm hơn.”

Thế nhưng lời vừa dứt, sắc mặt nàng lạnh đi, trong lòng có chút bất mãn:

“Chỉ tiếc là tai không lấy được Tẩy Tủy đan, nếu không huyết mạch của Tuấn Kiệt sẽ có thể đột phá lên Trung Phẩm Thượng đẳng, danh liệt tiểu thiên kiêu, ngay cả thân truyền cũng có cơ hội tranh tài. Cái tên Tử Đằng chết tiệt kia…”

Sau đó, nàng ta đương nhiên tự tìm hiểu một phen. Biết được bao sương là do Đông Hải Vương Chi trọng tôn - Đạm Đài Hòa Ngọc đặt, cũng biết rằng tên Vương Tử Đằng kia dường như xuất thân từ một thế gia cường thịnh ở Lĩnh Bắc quận.

Nàng ta tức giận cũng không phải hoàn toàn do Tẩy Tủy đan bị cướp mất. Dù sao đó là một cuộc đấu giá công bằng, đương nhiên người trả giá cao hơn sẽ nhận được nó.

Sự tức giận và thù hận đến từ “lời mời nhiệt tình” có ý định kết giao của chính nàng ta.

“Vương Tử Đằng” kia nhẹ nhàng nói một câu.

“Ta không có duyên với ngươi!”

Quá coi thường nàng ta.

Lĩnh Bắc quận nằm ở chỗ xa xôi hẻo lánh, cho dù nàng ta cảm thấy bất mãn cũng không thể vươn tay tới được.

Chỉ có thể nghẹn khuất cho đến nay.

Bỗng nhiên! Ngay lúc này.

Trong một căn phòng riêng thượng đẳng cạnh hành lang, một giọng nói nhẹ nhàng và dễ nghe của nam tử phát ra:

“Vương Ly Từ, ngươi chọn xong chưa? Để Tứ thẩm gọi vài món mà nàng ấy yêu thích đi.”

“Không cần không cần, để Ly Từ chọn là được rồi.” Một thanh âm nữ tử dễ nghe nói:

“Con bé đã gọi rất nhiều món ta thích, nha đầu này đúng là tri kỷ, Tứ thẩm thương ngươi.”

“Cảm ơn Tứ thẩm, Tứ thẩm là tốt nhất.”

Đây là một cuộc trò chuyện rất bình thường.

Nhưng khi nó rơi vào tai Bích Liên phu nhân, cơ thể mềm mại của nàng ta run rẩy nặng nề, đôi mắt sáng rực lên.

Một sự tức giận và phấn khích không thể giải thích nổi hiện lên trong tâm trí nàng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right