Chương 397: Giật mình! Có người tặng bữa ăn miễn phí (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,478 lượt đọc

Chương 397: Giật mình! Có người tặng bữa ăn miễn phí (1)

“Vương Tử Đằng!!!”

Nàng đã từng mơ thấy giọng nói này rất nhiều lần, nó quá quen thuộc và “thân thương”.

Đúng là nỗ lực tìm kiếm bấy lâu không thấy, hôm nay tự dưng người lại xuất hiện.

Nàng ta thực sự muốn cười sảng khoái vài tiếng, ha ha ha, Vương Tử Đằng ơi, Vương Tử Đằng.

Ngươi vậy mà vẫn có thể rơi vào trong tay lão nương, xem lão nương ta thu thập ngươi như thế nào!

“Chưởng quỹ, ai đang ở trong phòng này thế?” Bích Liên phu nhân kiềm chế sự giận giữ trong lòng, giọng nói cũng bình tĩnh lại.

Đây là điểm lợi hại của nàng ta.

Trước khi chưa thăm dò rõ ràng, sẽ kiên quyết không đắc tội với người không nên đắc tội. Hơn nữa nàng ta giỏi nhất việc mạnh vì gạo, bạo vì tiền, thích kết bạn với các loại thanh niên anh tài.

Chưởng quỹ nhanh chóng gọi gã sai vặt phụ trách phòng riêng này đến, sau khi hỏi rõ ràng mới trả lời Bích Liên phu nhân rằng:

“Khởi bẩm phu nhân, người đặt phòng này là Lũng tả Vương thị Vương Thủ Tâm, là Thiên Nhân thế gia lâu đời rất có uy tín. Vương Thủ Tâm đồng thời cũng là đệ tử của Tử Phủ Học Cung, là người nổi bật trong các đệ tử cùng lứa, nghe nói còn tiềm lực cạnh tranh trở thành đệ tử cốt cán.”

“Vương Thủ Tâm này đang chiêu đãi khách quý, nghe nói đã gọi những món cực kỳ đắt đỏ.”

Thiên Nhân thế gia? Tiềm lực trở thành đệ tử cốt cán? Chiêu đãi khách quý?

Ngược lại đôi mắt của Bích Liên phu nhân có phần sáng lên, nhìn thoáng qua Trì Tuấn Kiệt ngồi bên nói:

“Trì công tử có biết Vương Thủ Tâm không?”

Vừa nghe thấy cái tên Vương Thủ Tâm, sắc mặt Trì Tuấn Kiệt trở nên nghiêm túc, có phần thù địch nói:

“Ta và Vương Thủ Tâm cùng ở trong môn hạ của Huyền Dao thượng nhân, tuổi tác và thiên tư không khác nhau là bao. Chỉ có điều, nghe nói hắn xuất thân từ Thiên Nhân thế gia, tài nguyên phụ cấp trong nhà hơn chút, thực lực thì hơi siêu hơn ta nửa bậc.”

Mặc dù ngôn từ có chút khó chịu với Vương Thủ Tâm, nhưng cũng là thành thật trả lời.

“Vậy thì, cũng là thiếu niên tuấn kiệt rồi.” Ánh mắt Bích Liên phu nhân khẽ động, song trong ánh mắt lại có phần hung dữ, hiển nhiên là nhớ đến chuyện không thoải mái.

Cân nhắc một chút, cảm thấy đối thủ này coi như có thể chọc nổi, lúc này nàng ta mới đẩy cửa bước vào, ánh mắt sáng rực nhìn lướt qua tất cả mọi người trong căn phòng.

Trong phòng có bốn nữ ba nam.

Đầu tiên đôi mắt nàng ta nhìn về phía bốn nữ tử.

Ồ?

Nhất thời, Bích Liên phu nhân hơi sững sờ.

Trong bốn nữ tử này, chỉ có ba người vẫn ăn mặc theo lối Vân Anh chưa gả, một người còn lại thì là phu nhân xinh đẹp, đều còn hết sức trẻ tuổi.

Dáng vẻ mỗi người đều chung linh dục tú, khí chất phi phàm, như loan tường phượng tập.

*Chung linh dục tú: là con người ưu tú được sinh ra trong môi trường tốt đẹp.

*Loan tường phượng tập: là hình ảnh ẩn dụ cho sự quy tụ của những tài năng xuất chúng.

Cũng khó trách, Bích Liên phu nhân căn bản cũng không nhận ra.

Thực tế mỗi người các nàng đều có tư chất huyết mạch Thượng Phẩm.

Huyết mạch càng lớn mạnh, lại càng đến gần với sự hoàn mỹ, hiển nhiên vẻ bề ngoài cũng sẽ có phần vượt trội.

Đương nhiên, cũng không phải nói người nào có bề ngoài xinh đẹp, đều có huyết mạch mạnh mẽ. Thực tế có rất nhiều người với dáng dấp đẹp mắt, nhưng chẳng qua chỉ là tô vàng nạm ngọc bên ngoài, bên trong thối rữa mục nát mà thôi.

Huyết mạch càng mạnh mẽ và thuần khiết, sẽ biến vẻ ngoài và khí chất càng trở nên tốt hơn.

Nhưng không thể chỉ nhìn qua dáng vẻ bên ngoài, mà đánh giá huyết mạch của một người có mạnh mẽ hay không.

Vừa nhìn thấy bốn nữ tử đẹp như kho báu này, tâm trạng vốn không mấy vui vẻ của Bích Liên phu nhân lập tức trở nên tồi tệ hơn nhiều.

Lại nhìn về phía ba nam tử kia.

Hai nam thanh niên, có phần chú trọng vào cách ăn mặc, tư thế oai hùng rạng rỡ lại có phong thái nổi bật, như thể rồng giữa loài người.

Đặc biệt là người trẻ tuổi.

Khuôn mặt của hắn đẹp đẽ như ngọc bích, anh tuấn khôi ngô, trong cử chỉ có một loại khí chất ung dung và uyên đình nhạc trĩ*.

*Uyên đình nhạc trĩ: đạo đức của một người sâu như nước sâu, cao ngất như núi.

Từ khí độ và vị trí hắn ngồi, có thể thấy đây là người có địa vị cao.

Còn về nam hài mười sáu mười bảy tuổi, trên người đầy mụn thịt, ngồi đó như một con nghé con khỏe mạnh cường tráng, nét mặt ngây ngô chất phác. Tiểu tử này không đáng chú ý, chắc chắn không thể nào là vương công quý tử được.

Khi Bích Liên phu nhân đang không chút kiêng nể gì đánh giá bọn họ.

Tầm mắt của bọn họ cũng tập trung vào đoàn người của Bích Liên phu nhân.

Vương Thủ Triết hơi cau mày, không nhanh không chậm nói:

“Các vị đi nhầm phòng sao?”

m thanh này vang lên.

Lập tức như kim đâm vào lòng Bích Liên phu nhân, ánh mắt nàng ta sáng rực nhìn Vương Thủ Triết, liên tiếp cười lạnh:

“Đúng là ngươi, Vương Tử Đằng.”

Vương Tử Đằng?

Đám người Vương thị nhìn nhau, có lẽ là nhận nhầm người?

Đến Vương Thủ Triết cũng có phần ngạc nhiên, Vương Tử Đằng? Đây không phải là tên lúc ở Đông Hải vệ, vì để che dấu hành tung khi mua đồ, hắn thuận miệng nói bừa à?

Hiện tại.

Hắn quan sát Bích Liên phu nhân, trong giọng nói có phần khó hiểu:

“Vị đại… Tỷ này, chúng ta biết nhau sao?” Trong phút giây ngắn ngủi, hắn nuốt hai chữ đại nương vào bụng. Phương án thay thế tốt nhất là dùng một từ khác cũng coi như hợp lý.

Đại tỷ?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right