Chương 398: Giật mình! Có người tặng bữa ăn miễn phí (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,686 lượt đọc

Chương 398: Giật mình! Có người tặng bữa ăn miễn phí (2)

Cơn thịnh nộ của Bích Liên phu nhân, không nhịn được phừng phừng bốc lên. Vốn nàng ta cũng chẳng phải chủ nhân có tính tình tốt, không nói nương gia hay phu gia, đến cả đối tác buôn bán cũng đều phải nhường nàng ta.

Vẫn chưa bao giờ nghe thấy xưng hô đại tỷ này.

Với lại Vương Tử Đằng này, vậy mà không có chút ấn tượng nào với nàng ta, điều này khiến cho nàng ta tự nhận là người có sức quyến rũ có một không hai, làm sao mà chịu?

“Họ Vương kia, ngươi làm chuyện như vậy với ta ở Đông Hải vệ.” Bích Liên phu nhân tức đến nở nụ cười: “Ta cho là ngươi đã sớm cúp đuôi chạy về quận Lĩnh Bắc rồi, không ngờ lại chạm mặt ngươi ở đây.”

Làm chuyện như vậy?

Sau đó ánh mắt đám người Vương thị, đều tập trung trên người Vương Thủ Triết, vẻ mặt phức tạp.

Trái lại Liễu Nhược Lam vẫn giữ dáng vẻ không hề bị lay động, đương nhiên nàng hiểu tính cách của phu quân, dù tạm thời không dám đảm bảo hắn có ăn vụng hay không, nhưng nàng dám đảm bảo người này không phải khẩu vị của hắn.

“A~.” Vương Thủ Triết chợt nhận ra: “Ngươi là cái, đúng đúng, Bích, cái gì, đúng, Bích Lạc phu nhân của Bách Bảo các. Hóa ra là ngươi, hân hạnh gặp gỡ.”

“Là Bích Liên phu nhân.” Bích Liên phu nhân cực kỳ phẫn nộ sửa lời hắn.

“Đúng đúng, ta nhớ rồi.” Vương Thủ Triết gật đầu nghiêm túc: “Là Bích Liên phu nhân, hân hạnh gặp gỡ.”

Sau đó hắn nhìn nàng ta với ánh mắt ngạc nhiên: “Ngài, tìm ta có việc gì?”

“Tìm ngươi có việc gì?” Bích Liên phu nhân một bụng tức giận, nụ cười càng thêm diêm dúa:

“Lần trước không mời được Vương công tử, hôm nay ngươi đã đến cửa tiệm của ta, người làm chủ như ta nên thiết đãi ngươi một bữa.”

Chủ?

Vương Thủ Triết có phần ngạc nhiên: “Hóa ra ngươi là, vị kia của Vũ Văn thế gia…” Trước đó nếu không phải đã nghe qua lời giới thiệu của Vương Thủ Tâm, thì đúng là hắn chẳng biết, Bích Liên phu nhân này là chủ nhân của Bách Vị các.

“Đúng là bản phu nhân.” Bích Liên phu nhân cười khẩy hai tiếng:

“Lúc này không biết ta đã có tư cách, mời Vương công tử một bữa ăn hay chưa?”

“Đa tạ ý tốt của phu nhân. Có điều chúng ta không quen biết, nên thôi đi, ta vẫn tự mình trả tiền cơm được.” Vương Thủ Triết chắc là biết thanh danh của nàng ta không tốt, không muốn có chuyện dây dưa mơ hồ với nàng ta.

Nghe thế, Liễu Nhược Lam lén lút nhìn phu quân, coi như âm thầm khen ngợi, phu quân rất ngoan.

Bích Liên phu nhân đang tức giận, nhưng dù sao nàng ta cũng xuất thân là thương nhân. Nhìn nhóm người này ai nấy đều mặc trang phục dệt bằng Linh tằm, nhất là đôi nam nữ kia, trên tay đeo nhẫn trữ vật, mọi dấu vết đều cho thấy lai lịch của Vương Tử Đằng này chỉ e không nhỏ.

Chẳng qua tính khí nàng ta cũng không nhỏ.

Dù không muốn trở thành cừu nhân với đối phương, nhưng tức giận thì vẫn phải xả, ánh mắt nàng ta vừa nói vừa đảo mắt: “Vương công tử, không muốn nhận lời mời ăn cơm của ta cũng được. Nhưng dù sao cũng phải nói cho ta biết, rốt cuộc lúc đó là ai tranh Tẩy Tủy đan của ta? Cũng để ta được mở mang tầm mắt, đến cùng là anh kiệt trẻ tuổi nào xứng dùng Tẩy Tủy đan? Cũng để Vũ Văn Kiến Nghiệp nhà ta nhìn một chút, bỏ tâm tư đó đi.”

Sau đó ánh mắt nàng, bắt đầu nhìn chăm chú vào nhóm người trẻ tuổi.

Ai dùng tẩy tủy đan? Đương nhiên là tự dùng cho mình rồi.

Chỉ có điều Vương Thủ Triết sẽ không nói điều này cho nàng ta, sau đó hắn nhìn hai nam tử đứng sau lưng Bích Liên phu nhân.

Trong đó có một người khoảng hai mươi tuổi, nhìn qua có vẻ khí chất phi phàm, có thể là Vũ Văn Kiến Nghiệp mà nàng ta nói đến.

Vương Thủ Triết mở miệng khen ngợi: “Tiểu tử ngày nhìn cũng không tồi đâu, rất có linh khí, phu nhân đã sinh ra một nhi tử rất giỏi.”

Nhi tử cái mẹ gì!

Vẻ mặt Bích Liên phu nhân tối lại: “Vương Tử Đằng, ngươi đừng có nói hươu nói vượn, đây là tiểu thúc tử của bản phu nhân.”

“A, hóa ra là tiểu thúc tử của ngươi.” Vương Thủ Triết chẳng sao cả nói: “Hài tử này, rất xuất sắc. Chỉ có điều Tẩy Tủy đan, ai ra giá cao thì người ấy được.”

Nghĩ thầm trong bụng, hài tử này trừ việc có phần hơi ngại ngùng ra thì không có tật xấu gì cả. Dùng thuật nhìn khí, phát hiện tuổi của hắn ta còn trẻ đã có tu vi Luyện Khí cảnh tầng tám rồi.

Rõ ràng là huyết mạch và tài nguyên không tầm thường, thảo nào sốt ruột mua Tẩy Tủy đan cho hắn.

Nhóm người Vương thị, cũng không để kẻ khác nhìn thấu đơn giản như vậy. Ba người Linh Đài cảnh có đeo cao giao Liễm Tức Bội trên người. Mấy người Vương Lạc Thu, Vương Lạc Tĩnh và Vương Tông Thịnh cũng đeo phổ thông Liễm Tức Bội.

Trừ khi là tu vi chênh lệch quá lớn, hoặc là tự bản thân để lộ hơi thở, bằng không cũng khó xác định thực lực của bọn họ.

“Hừ. Lời này ngươi nói ngược lại rất có lý, có điều trong lòng lão nương không phục.” Ánh mắt Bích Liên phu nhân tiếp tục xoay tròn:

“Không thì vậy đi, ta thấy mấy người trẻ tuổi trong nhà ngươi, có lẽ cũng muốn gia nhập Học Cung đúng không?”

“Vậy thì để mấy người bọn hắn bàn luận một chút với tiểu thúc tử của ta. Miễn là tuổi xấp xỉ, chỉ cần một người có thể thắng hắn. Hóa đơn hôm nay của các ngươi đều được miễn, còn tặng thêm một thẻ khách quý có tổng giá trị lên đến ba nghìn càn kim. Đây không tính là ta mời ngươi, là các ngươi đánh thắng nhận được.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right