Chương 399: Giật mình! Có người tặng bữa ăn miễn phí (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3,099 lượt đọc

Chương 399: Giật mình! Có người tặng bữa ăn miễn phí (3)

“Miễn hóa đơn?” Vẻ mặt Vương Thủ Triết buồn bực, hắn nhắc nhở: “Phu nhân có biết, hóa đơn của chúng ta là bao nhiêu không? Chúng ta còn chưa gọi món xong, chút nữa còn muốn gọi thêm món.”

“Bản phu nhân không cần biết ngươi có bao nhiêu giấy tờ, có gọi món thêm hay không! Chỉ cần các ngươi gọi món và ăn ngay tại đây, không đóng gói mang về. Không cần biết nhiều hay ít đều tính hết lên người bản phu nhân.” Dáng vẻ của Bích Liên phu nhân khí phách xung thiên. Giống như để xả cơn giận, bỏ ra mấy ngàn vạn lượng càn kim cũng chẳng sao hết.

“Chuyện này…” Ngay lập tức trong lòng Vương Thủ Triết có chút động lòng.

Thành thật mà nói, giá trị của bữa ăn này cũng không thấp.

Không đợi hắn ra quyết định.

Vương Lạc Thu đã nhảy ra nói chen vào: “Tứ ca, huynh còn kéo dài thời gian làm gì, đánh một trận thôi, không phải là có thể miễn hóa đơn à? Chuyện tốt thế này dễ tìm sao? Chúng ta đánh nhanh thắng nhanh, đừng kéo dài bữa cơm.”

Nàng xắn tay áo như chuẩn bị chơi khô máu.

Nói đùa, dự định của nàng khi đến Học Cung là vượt qua người cùng trang lứa, mạnh mẽ đánh thiên kiêu. Một mao đầu tiểu tử còn chưa nhập Học Cung, có cái gì mà phải sợ?

“Lục cô cô, là hắn nói, chỉ cần cùng tuổi thì ai đến cũng không từ chối.” Vương Tông Thịnh đứng lên:

“Để ta lên thăm dò đáy của hắn trước, ít nhiều gì cũng cho ta cơ hội rèn luyện một chút.”

Đừng nhìn dáng vẻ cả người toàn mụn thịt của tiểu tử này, thực tế hắn là nhi tử của thương nhân Vương Thủ Nghĩa, mưa dầm thấm đất từ nhỏ nên vô cùng khôn khéo.

Cũng không hề chất phác như vẻ bên ngoài, coi thường hắn ta thì sẽ chịu thiệt thòi. Riêng chuyện từ nhỏ học bảng cửu chương, cũng vượt trội hơn người cùng trang lứa.

Đúng lúc này, Vương Thủ Tâm vội nói: “Thủ… Hiền đệ. Nếu đệ không muốn so bì, chúng ta có thể cự tuyệt. Ta không tin, trong nội thành của Lũng Tả quận này, có người dám cưỡng ép người khác đánh nhau?”

Hai thân phận khác của hắn ta cũng không thể khinh thường, một khi nghiêm túc lên thì vẫn có sức ảnh hưởng nhất định.

“Vậy ý kiến của nàng thì sao, Nhược Lam?” Cuối cùng Vương Thủ Triết nhìn Liễu Nhược Lam.

“Phu quân, nếu mấy người Tông Thịnh và Lạc Thu muốn chơi đùa một chút, thì tùy bọn họ thôi.” Liễu Nhược Lam không có cảm tình tốt với Bích Liên phu nhân, nếu nàng ta chủ động đưa đầu đến cho người ta chặt.

Liễu Nhược Lam nàng là đại phụ Vương thị quản lý tiền tài, cũng nên vì cả nhà tiết kiệm một chút.

Dù hiện nay Vương thị sung túc, nhưng những khoản cần chi tiêu của một đại gia tộc vẫn rất lớn, tiết kiệm được chút nào thì hay chút ấy.

“Được, chú ý một chút, đừng chơi quá đà.” Sau khi trầm ngâm suy nghĩ Vương Thủ Triết đồng ý. Suy cho cùng sau này mấy đứa nhỏ này đều phải đến Học Cung học tập, hắn làm ca ca và thúc thúc, không có khả năng che chở chúng cả đời.

Bọn họ cần có trải nghiệm của riêng mình, mới có thể thực sự trưởng thành.

“Làm phiền Tứ thẩm thẩm, lấy vũ khí ra giúp ta.” Vương Tông Thịnh cung kính nói.

Vì muốn dạo phố ăn cơm, nên Liễu Nhược Lam nhân tiện cất vũ khí giúp hắn.

Lập tức, bàn tay ngọc ngà của nàng vuốt nhẹ, trong tay xuất hiện hai thanh bát lăng đại chùy nặng trĩu, nàng duyên dáng đưa cho Vương Tông Thịnh và bảo: “Hài tử ngươi điểm nào cũng tốt, chỉ có điều vũ khí này thì quá nặng.”

Vương Tông Thịnh nhận hai cây bát lăng đại chùy, không dám tiếp lời Liễu Nhược Lam.

Nghĩ bụng, Tứ thẩm thẩm mà tức lên, chắc chắn ngươi sẽ chê hai cái này nhẹ. Nếu nói ai có địa vị cao nhất trong gia tộc, đương nhiên chắc chắn là Tứ thẩm thẩm. Đây là uy danh nàng đánh ra đấy.

Tiếp đó mọi người cùng nhau đi đến khán đài nằm ở trung tâm Bách Vị các, khán đài được xây dựng rất chắc chắn, cũng thường xuyên tổ chức các trận đấu luận võ.

Vương Tông Thịnh nhảy lên lôi đài trước, tay hắn ta nhẹ nhàng nâng hai thanh đại chùy, khua tay một chút đã phát ra uy lực mạnh mẽ, làm không khí cũng bùng nổ.

“Được!”

Hành động đó quấy rầy không ít thực khách, xem náo nhiệt, nhìn Vương Tông Thịnh thể hiện thực lực, đều bảo rất tốt.

Người có khả năng dùng bữa tại Bách Vị các đương nhiên không phú thì quý, nhãn lực không tệ chút nào.

Hài tử này nhìn qua thì thấy mới mười sáu mười bảy tuổi, có khí tức mạnh mẽ, hơn nữa lực lượng lại khiến người ta ngạc nhiên.

Hỏi thăm một chút, đã biết đây là một trận đánh cược.

Theo các quy định trong Luật pháp Đại Càn quốc, trước nay không cho phép tư đấu.

Nhưng nếu hai bên ước định thắng thua là phụ, thì vẫn hoan nghênh và khuyến khích. Kiểu bàn luận này thường lấy lời nhận thua của một bên làm căn cứ đánh giá, thông thường thì có thêm một chút tiền thưởng để giúp vui.

“Đây là hài tử nhà ai?” Một vị tu sĩ Linh Đài cảnh giật mình nói: “Đã đến Luyện Khí cảnh bảy tầng rồi! Lại thêm lực lượng này, e là đã thức tỉnh một loại Chiến Thể huyết mạnh nào đó? Lợi hại hơn cả ta trước đây.”

“Nghe nói là thân thích của Lũng Tả Vương gia.” Có người trả lời: “Thời gian này có lẽ là lúc Học Cung bắt đầu nhận đệ tử, chắc hẳn là gửi đến Học Cung.”

“Hài tử này chỉ cần duy trì tình thế của bản thân, vị trí đệ tử hạch tâm không chạy được.”

Mọi người đều đang bàn luận, những thực khách này không phải người bình thường, không ít người đều có tầm mắt xuất chúng.

Cứ như vậy.

Nhóm người Bích Liên phu nhân, biểu tình cũng trở nên nghiêm túc.

Không ngờ tiểu tử này nhìn thì chất phác,vậy mà lại đeo Liễm Tức Bội, đúng là nhìn nhầm rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right