Chương 405: Thương Lan thượng nhân! Lấy lực phục người (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,313 lượt đọc

Chương 405: Thương Lan thượng nhân! Lấy lực phục người (1)

Sau đó Vũ Văn Kiến Nghiệp cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Lạc Thu cô nương, chúng ta có thể ăn cơm cùng với ngài không?”

Vương Lạc Thu nhìn dang bọn hắn, thấy trong ánh mắt bọn họ đều tràn ngập chờ mong, bèn gật đầu đáp: “Dù sao cũng là nương ngươi trả tiền, vậy thì cùng ăn đi.”

“Là tẩu tẩu!” Bích Liên phu nhân cắn răng nghiến lợi sửa lại.

Nhưng hai người trẻ tuổi kia đều không quan tâm đến phản ứng của nàng ta.

Mà tung tăng tung tẩy chạy theo Vương Lạc Thu, giống như chuyện có thể ăn cơm với Vương Lạc Thu là niềm vinh hạnh lớn nhất vậy.

Ba người thuận miệng trò chuyện.

“Ồ? Lạc Thu cô nương, vậy mà ngươi lại nhỏ hơn ta một tuổi?”

Sau khi hàn huyên một hồi, ba người họ đã có chút quen thuộc. Vũ Văn Kiến Nghiệp ngạc nhiên không thôi nói: “Trời ạ, rốt cuộc là ngươi tu luyện kiểu gì thế? Quá dữ dội rồi.”

“Cho ta ta nhỏ tuổi, nhưng sau này vẫn phải nhớ kỹ, gọi ta là học tỷ biết chưa. Cũng không có biện pháp tu luyện đặc biệt gì. Chỉ cần thường xuyên đến ngoại vực đánh hung thú là được.” Vương Lạc Thu luôn nghe thấy Chung Hưng Vượng gọi Lung Yên lão tổ là học tỷ, cảm thấy cách xưng hô này rất có thể diện.

“Đi ngoài vực đánh nhau hung thú á?” Vũ Văn Kiến Nghiệp và Lưu Vân Lãng đều khiếp sợ không thôi, chúng ta vẫn còn là tiểu hài tử đó? Mà lại muốn đi ngoại vực đấu chiến với hung thú ư!!!

Điều này gần như là chuyện không thể xảy ra ở Thiên Nhân thế gia.

“Đây đã là gì đâu?” Vương Lạc Thu dùng giọng điệu bình thản nói:

“Lúc ta mười một tuổi, đã bắt đầu đánh chiến sinh tử với các tán tu cao hơn ta một giai rồi. Ta còn đi ngoại vực đọ sức với mãnh thú, đi săn hung thú. Mấy năm gần đây, không biết đã có bao nhiêu tội phạm và hung thú bị ta đánh chết.”

Chẳng có cách nào khác, Bình An Vương thị thân là gia tộc ở sát rìa ngoại vực, vốn cũng chẳng phải nơi thái bình. Bởi vậy, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng Vương Lạc Thu đã muốn gánh vác nhiệm vụ quang trọng của gia tộc.

Bởi cái gọi là hài tử nhà nghèo sớm biết lo liệu việc nhà, bản năng chiến đấu của nàng, là một lần lại một lần tôi luyện mới thành.

Vả lại nàng còn thích cùng Vương Thủ Triết đánh nhau, mặc dù mỗi lần đều thua, nhưng luôn có thể học được rất nhiều chiến thuật quỷ dị từ Tứ ca ca.

“Ngươi như vậy cũng… Quá hung tàn rồi. Học tỷ thì học tỷ, dù sao ngươi cũng rất lợi hại.” Vũ Văn Kiến Nghiệp và Lưu Vân Lãng đều không có ý phản đối. Bắt đầu nhao nhao gọi học tỷ.

“Vậy thì được, về sau trong Học Cung học tỷ sẽ bảo kê cho các ngươi. Có điều cái tính bảo nam của mẹ, bảo bối của cha này của các người cần phải sửa đổi một chút, ta nhìn không quen.” Vương Lạc Thu nói.

“Là tẩu tẩu…..” Bích Liên phu nhân lại lặng lẽ ở phía sau cãi lại.

“Hả? Đại thẩm… Ngươi đuổi theo đến đây làm gì? Chúng ta đều là người trẻ tuổi đang tụ họp.” Vương Lạc Thu kỳ quái nhìn nàng ta.

Sau đó, Bích Liên phu nhân và Lưu Khang Bình bị gạt ra ngoài, bọn họ chỉ đành đưa mắt nhìn nhau.

Luôn cảm thấy như thể thế hệ trẻ mà mình vất vất vả vả vun đắp bồi dưỡng sắp bị bắt cóc đi vậy?

Chính xác mà nói, là đã bị bắt cóc đi rồi.

Vương Thủ Triết thấy cảnh này cũng có chút cạn lời, Lục muội muội của hắn thật đúng là không phải đèn cạn dầu.

Quả nhiên nàng đang chuẩn bị thu tiểu đệ. Nàng vào Học Cung rồi, chỉ sợ Học Cung sẽ không còn quá thái bình.

Bữa cơm này đương nhiên được hoan nghênh với tâm trạng vui vẻ.

Đặc biệt là Vương Ly Từ, lần này trong lòng nàng hoàn toàn không hề cố kỵ, dù sao cũng là Bích La phu nhân gì gì đó thanh toán mà.

Mấy canh giờ sau.

Đúng lúc đang ung dung nằm trên tháp quý phi, uống linh trà từ Linh Phong Hoàng Mật, Bích Liên phu nhân nhận được hóa đơn từ chưởng quỷ, nàng ta không thèm liếc mắt nhìn thử dù chỉ một cái, nói: “Không phải đã bảo cứ tính hết vào sổ sách của ta rồi sao?”

Chưởng quỹ kia cười khổ không thôi đáp: “Phu nhân, tốt nhất vẫn là nên coi thử trước một chút.”

Sau đó Bích Liên phu nhân cũng không sao cả liếc nhìn: “Ăn nhiều một chút cũng không quan… Phụt!” Nửa ngụm mật trà nàng vừa uống trực tiếp phun ra ngoài, trợn mắt tròn vo:

“Đây là đang đùa ta à? Bọn họ gói mang về!?”

Chưởng quỹ lắc đầu nói: “Chúng ta đã phái gã sai vặt đi xem rồi, không có gói mang về, đều là ăn tại đây.”

Nghe xong Bích Liên phu nhân nhìn lên trời, trong đầu toàn là @%$#, rơi vào hỗn loạn, đầu óc trở nên trống rỗng.

Đang êm đẹp, nàng không có việc gì lại đi gây sự với Vương Tử Đằng làm gì hả trời?

Bữa cơm này cũng đủ khiến nàng ta đau lòng, đáng sợ cỡ nào?

Xem ra, sau này nên cách xa Vương gia này một chút.

Không đúng, không xa được.

Kính Nghiệp nhà chúng ta hình như là đã bái tiểu cô nương nhà người ta làm đại tỷ đầu rồi….

Bích Liên phu nhân nhất thời khóc không ra nước mắt, là mất cả chì lẫn chài đó.

Thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh.

Mấy ngày sau.

Thời gian ăn uống thoải mái ở Lũng Tả quận đã kết thúc.

Sau khi Huyên Phù lão tổ đánh trước một trận nhỏ trở về, mới bắt đầu dẫn đám người rời Lũng Tả quận thành, tiến vào Tử Phủ Học Cung.

Đội xe chậm rãi lái ra khỏi Lũng Tả quận thành, một đường đi về hướng Bắc, chỉ sau khoảng hai ba ngày đã đến phạm vi của Tử Phủ Học Cung.

Tử Phủ Học Cung dựa lưng vào Tử Phủ Thánh Sơn cao hơn hai ngàn trượng.

Khu kiến trúc tọa lạc giữa mấy tòa linh phong, rắc rối phức tạp, trên đỉnh linh mạch cực kì to lớn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right