Chương 406: Thương Lan thượng nhân! Lấy lực phục người (2)
Rất nhiều tòa kiến trúc đều được xây nên sau khi đã cắt bỏ mất nửa ngọn núi.
Khu kiến trúc cực kì khổng lồ, gác cao tầng dưới tinh tế đan xen vào nhau, toàn bộ diện tích ước chừng chiếm đến nửa Trường Ninh vệ.
Đây là lần đầu tiên Vương Thủ Triết nhìn thấy một quần thể kiến trúc đơn lẻ không lồ mà lại có kết cấu phức tạp đến thế.
Thật không hổ là Tử Phủ Học Cung! Thật không hổ là Huyền Vũ thánh địa bên trong Lũng Tả quận.
Cho dù là người xuyên việt như Vương Thủ Triết, cũng phải thu liễm lại rất nhiều tâm thái kiêu ngạo, không dám tỏ ra nửa phần khinh thường Học Cung.
Gần nửa ngày sau.
Đám người đi đến một quảng trường lớn dưới chân núi.
Quảng trường này khổng lồ như vậy, như thể cả vùng mênh mông bát ngát. Khoa trương hơn nữa là có vô số người đang tụ tập ở đây.
Có con cháu thế gia mang theo người, dẫn theo cả đoàn xe, cũng có một số tán tu kết bè kết đội.
Nhưng bọn hắn cũng không thể tiến vào bên trong Tử Phủ Học Cung dễ dàng như vậy.
Học Cung không phải là địa điểm du lịch, muốn vào là vào được?
Không phải học tử Học Cung thì nhất thiết phải cầm theo thư mời, hoặc giấy chứng nhận thông báo phục thí, mới có thể vào Học Cung. Hơn nữa chỉ có thể chờ trong khu vực được chỉ định, không được đi lung tung.
Lúc trước, nếu không phải Vương Định Nhạc xảy ra chuyện, Vương Thủ Triết buộc lòng phải tiếp quản gia tộc thì năm ấy đã cầm giấy chứng nhận thông báo phục thí, gia nhập Học Cung tiến hành vòng thi thứ hai rồi.
Có điều hắn cũng biết rằng dựa vào tư chất và thực lực của hắn lúc đó, tỷ lệ vượt qua bài phục thí chỉ gần một nửa. Nếu có Huyên Phù lão tổ chống lưng phía sau mà nói, cũng miễn cưỡng có thể chui vào.
Nhưng nếu vậy cũng chỉ có thể ở vị trí một học tử phổ thông.
Nhưng cho dù là học tử phổ thông, cũng có không ít người muốn chen chân, chui rúc đầu vào.
Chỉ vì câu nói ấy, rằng một khi vào Học Cung tất sẽ trở thành Linh Đài.
Tử Phủ Học Cung sẽ không để những kẻ không thể trở thành Linh Đài bước vào, cũng không mặc kệ cho học tử của mình không thể tiến đến Linh Đài.
Mà lần này Vương Thủ Triết đến đây, tình hình vẫn không có khác biệt mấy như trước. Nhìn thấy đám người đông đúc kia, trong lòng hắn cũng vạn phần cảm khái.
Sau đó, vì được Huyên Phù lão tổ chiếu cố, còn có đệ tử nòng cốt Vương Thủ Tâm ở đây, Vương Thủ Triết và một số người ngược lại có thể dễ dàng bước qua cửa chính của Học Cung.
Đồng thời còn được phân đến ở tạm thời trong mấy viện tử dành cho khách bên ngoài.
……
Cùng lúc đó, ở phía sau Tử Phủ Học Cung, có một tòa Huyền Băng Linh Phong.
Tọa lạc trên đỉnh núi Đại Bình Đài là quần thể điện đường cực lớn màu trắng óng ánh. Ngọn núi này cao hơn 1500 trượng, trên đỉnh đầu chính là tầng mây dày đặc.
Không biết liệu có phải đỉnh cấp Huyền Băng linh mạch trong đỉnh núi này phát huy tác dụng hay không. Mà trên núi, tuyết lớn trắng ngần che phủ quanh năm, đóng băng cả trăm dặm. Dường như hàn khí trong khắp đất trời đều bao phủ tại nơi đây.
Đối với người bình thường mà nói, đây chính là Địa Ngục hàn băng. Nhưng đối với những Huyền Vũ giả tu luyện Huyền Băng hệ công pháp Huyền Băng, nơi này chính là thánh địa trời ban.
Tụ Linh trận pháp to lớn khổng lồ, khoá chặt linh khí của Huyền Băng linh mạch, cống hiến hết thảy cho cả tòa băng điện.
Ở chỗ cao nhất trên điện đường màu trắng, có một tòa lầu các Băng Tinh Bàn, đây là vị trí trung tâm của cả tòa Huyền Băng Điện.
Ngay bên trong lầu các Huyền Băng ấy, một vị cung trang nữ tử đeo mạng che mặt màu trắng đứng cạnh Băng Tinh Bàn trơ trụi.
Đôi mắt đẹp sâu thẳm của nàng tựa như hàn băng vạn năm, nhìn về phía xa dưới chân núi.
Xung quanh nơi ấy là tầng mây dày đặc cùng màn tuyết rơi hùng vĩ, dường như cảm nhận được ý chí của nàng, tới tấp tản sang hai bên, lộ ra khung cảnh nơi chân núi cực kỳ xa xôi.
Ngay cả một tia nắng trời cũng xuyên thấu vào, phủ kín lên cả tòa Băng Điện một tầng sáng vàng.
Nàng chỉ đứng lặng mình, hướng người về nơi đó, như thể đã hóa thân vào băng tuyết trong đất trời, hòa làm một thể với tòa Huyền Băng lầu các này, thậm chí là cả tòa Huyền Băng Điện.
Tu vi đạt đến cảnh giới như vậy
Đã vượt xa khỏi thể xác phàm thai, vừa chạm đến quy luật huyền ảo đến hư vô mờ mịt ngày ấy, lại vừa thần bí khó lường.
Ở sau lưng nàng, còn có một thanh niên áo trắng phong thần tuấn lãng, phong thái lạnh lùng. Hắn khoanh tay đứng đó, không dám có chút quầy rầy.
Sau một hồi lâu, cung trang nữ tử toàn thâng trắng xóa ấy mới thu hồi ánh mắt, tầng mây và tuyết lớn lại cuộn vào trong lần nữa, tia nắng mặt trời vàng chói bị ngăn cách ra bên ngoài lần nữa.
Giọng điệu của nàng lạnh như băng nói: “Lung Yên hài tử kia, đã đến Học Cung hai ngày nay rồi nhỉ? Hữu An, ngươi đi đón nàng đi.”
“Vâng, sư tôn.” Phòng Hữu An cung kính hành lễ, dừng một lúc, hắn mới hơi do dự tiếp lời:
“Sư tôn, Lung Yên sư muội bẩm báo rằng, nàng ấy đã tu luyện m Sát chi khí…”
“Ta đã biết chuyện này rồi.” Cung trang nữ tử nhàn nhạt hỏi:
“Có vấn đề gì nữa không?”
“Cái này…” Vẻ mặt Phòng Hữu An đầy vẻ lo sợ bất an thưa:
“Có thượng nhân… Ý kiến về việc chiêu mộ Lung Yên sư muội quay trở về môn tường, nói rằng Tử Phủ Học Cung ta là chính đạo trong thiên hạ, Huyền Vũ mẫu mực. Huống hồ Học Cung và m Sát Tông vốn không đội trời chung, Lung Yên sư muội tu luyện m Sát chi độc, vì vậy không nên thu nàng trở lại Học Cung.”