Chương 407: Thương Lan thượng nhân! Lấy lực phục người (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,052 lượt đọc

Chương 407: Thương Lan thượng nhân! Lấy lực phục người (3)

“Có thượng nhân nêu ý kiến sao? Là Trường Xuân, hay là Huyền Diêu?” Ánh mắt cung trang nữ tử không có bất kỳ biến hóa nào, chỉ thản nhiên nói tiếp:

“Thôi thôi, bất kể là ai, cứ để cho bọn hắn ý kiến, đến tìm ta rồi nói.”

“Ta sẽ đánh phục bọn hắn.” Nàng nhẹ nhàng bổ sung thêm.

Đánh, đánh phục!

Phòng Hữu An đổ một giọt mồ hôi lạnh, sư tôn vẫn bá khí như mọi khi, luôn thích 【 Lấy lực phục người 】, trước sau như một.

Có điều trong lòng hắn cũng có chút cảm khái, Lung Yên sư muội ơi Lung Yên sư muội. Sư tôn đối xử với ngươi tốt như thế, chớ để lão nhân gia nàng thất vọng lần nữa.

Đương nhiên, trong lòng Phòng Hữu An cũng thấy hơi kỳ quái.

Mặc dù thiên phú của Lung Yên sư muội không tồi, nhưng cũng không đến mức được Lệnh sư tôn ân sủng như vậy chứ? Hay là trong đó còn có điều ẩn tình?

……

Ngày hôm sau.

Sau khi nghỉ ngơi một thời gian ngắn, hôm nay, đám người Vương Thủ Triết đã tách ra làm việc.

Ở các hướng khác chủ yếu là Huyên Phù lão tổ giúp dẫn dắt, bà ấy dẫn mọi người nối nhau rời đi.

Về phần Vương Thủ Triết, Vương Thủ Tâm đã dẫn theo hắn đến Trường Xuân cốc.

Trên danh nghĩa thì hắn thuộc về học tử ngoại đạo của môn hạ Trường Xuân thượng nhân, Trường Xuân Chân Quyết chỉ tu luyện Luyện Khí thiên. Bây giờ cảnh giới Linh Đài cảnh của hắn đã ổn định, bắt tay vào Trường Xuân Chân Quyết Linh Đài thiên, đã trở thành ưu tiên hàng đầu.

Chưa đến nửa giờ.

Vương Thủ Tâm đã đưa hắn đến bên ngoài một khe núi, sau khi đến đây, hắn ta chắp tay áy náy xin: “Thủ Triết hiền đệ, để tránh hiểu lầm, ta sẽ không tiễn đệ đi vào nữa. Môn hạ Trường Xuân chân nhân, tính tình rất tốt, chỉ cần hỏi một chút là có thể tìm được Thụ Đạo điện.”

Tránh hiểu lầm ư?

Vương Thủ Triết khá ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi đến cùng, đáp lễ trả lời: “Đa tạ Thủ Tâm huynh.”

Sau đó, Vương Thủ Tâm bổ sung thêm một câu: “Còn một điều nữa cần nhớ. Trong Học Cung không bàn thân thế, nên Thủ Triết ngươi cũng nhất định không được tùy tiện để lộ gia thế của mình ra. Thứ nhất là Học Cung cấm việc này. Thứ hai, sẽ không vì mâu thuẫn giữa các học tử mà ảnh hưởng đến gia tộc.”

Về điều này, lúc trước Vương Thủ Triết cũng từng nghe nói rồi. Thậm chí có thể thay đổi tên nếu ngươi muốn. Nhưng mà, nếu đổi tên thì cũng không có ý nghĩa gì nhiều.

Lập tức chắp tay đáp: “Thủ Tâm huynh, ta biết rồi.”

Cứ như thế, hai người bái biệt từ đây.

Vương Thủ Triết đi vào trong Trường Xuân cốc kia, chỉ chớp mắt mà tầm nhìn trở nên rộng mở.

Bên trong hẻm cốc rộng lớn này, mặt trời chói chang nhưng không bỏng rát.

Thảm thực vật trở thành rừng, cây cối xanh tươi, những loài kỳ hoa dị thảo trong cánh đồng hoa đung đưa theo gió.

Còn có từng đám, từng đám Linh Phong đã được thuần dưỡng, bay tới bay lui giữa những Linh hoa, hái lấy Linh mật để truyền thụ phấn, nơi nơi đều là một cảnh hoa thơm chim hót.

Một khí tượng nông gia tốt lành.

Không, nói chính xác là khí tượng tiên nông.

Ngay khi người ta bước vào cốc này, đã cảm thấy luồng khí tức tràn đầy sức sống khắp nơi, ngay cả hơi thở cũng thấy đặc biệt tươi mát.

Nghe nói Trường Xuân cốc, nằm trên Mộc hệ linh mạch đỉnh cấp. Vì vậy ở đây một thời gian dài, sẽ có thể kéo dài tuổi thọ, chống lại mọi bệnh tật.

Trường Xuân cốc có rất nhiều đệ tử, nhưng bọn họ ai làm việc nấy, đều bận rộn nơi đồng ruộng. Gieo trồng đủ loại Linh thực, Linh quả, Linh hoa, Linh thảo.

Cách đó không xa, có một vị lão nông ở trên đồng.

Với bộ râu bạc, đầu đội mũ, ông ấy đang cẩn thận từng li từng lí mà làm cỏ giữa Linh điền.

Vương Thủ Triết đi lên chắp tay hỏi: “Vị sư trưởng này, xin hỏi làm thế nào để đến Thụ Đạo điện Trường Xuân cốc chúng ta vậy ạ?”

Lão nông kia ngẩng đầu liếc mắt đánh giá Vương Thủ Triết, cười ha ha hỏi: “Tiểu hỏa tử, ngươi tìm Thụ Đạo điện để làm gì?”

Vương Thủ Triết khách khí trả lời: “Tại hạ là học tử ngoại đạo của Trường Xuân cốc, đã tu luyện đến Linh Đài cảnh, theo quy định đi đến tham gia khảo hạch, và cũng để nhận Linh Đài thiên của Trường Xuân Chân Quyết.”

Trong lúc hắn đang nói, đưa tay quệt qua, trong tay có thêm một tửu hồ lô nhỏ, rót mấy cân linh tửu tốt nhất bên trong ra.

Hắn kín đáo đưa cho lão nông kia rồi xin xỏ: “Còn xin sư trưởng chỉ đường cho.”

Ánh mắt lão nông sáng lên, mở tửu hồ lô ra rồi uống hai hớp rượu, hài lòng hà hơi nói: “Rượu rất bình thường. Nhưng tiểu tử ngươi tuổi còn trẻ, mà lại khá biết điều, hợp khẩu vị của ta.” Nói xong, thuận miệng chỉ đường cho hắn.

Sau khi bái biệt lão nông.

Vương Thủ Triết đi bộ dọc theo những cánh đồng, rồi lại băng qua những con suối nhỏ trên núi, rừng Linh hoa đào, hồ Linh ngư…

Phải mất chừng nửa canh giờ mới đến nơi như lời lão nông.

Đến đây, thật ra cũng khiến cho hắn lãnh hội được chỗ bất phàm của Trường Xuân cốc, cứ ba bước là một Linh điền, đưa mắt một cái toàn là linh chủng.

Trước mắt.

Chính là một căn Đại điện đậm chất cổ xưa, cũng rất phù hợp với phong cách của Trường Xuân cốc.

Kết cấu bên trong của hành lang bằng gỗ, đều là một khoảng cây xanh sum suê tươi tốt, điểm xuyết một số kỳ hoa dị thảo mỹ lệ.

Phía trên đầu gần cửa chính đại điện, có một tấm biển to lớn, sắc màu rực rỡ ở giữa, mờ mờ ảo ảo hiện ra ba chữ mạ vàng lớn ——【 Thụ Đạo điện 】.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right