Chương 412: Nhìn mà xem! Thủ đoạn của Thủ Triết (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,652 lượt đọc

Chương 412: Nhìn mà xem! Thủ đoạn của Thủ Triết (2)

“Trong bình màu xanh da trời đó là【 Loạn Điệp Bách Hoa Hương 】, chuyên dùng để bảo vệ tóc, phù hợp với việc gìn giữ sự bóng mượt sáng mềm của tóc ngài, đồng thời tản ra mùi thơm từ trăm loại hoa, sẽ dẫn những con bướm kia tới tấp bay đến.”

“Lợi hại như vậy á? Bao nhiêu càn kim?” Tiểu học tỷ trợn cả mắt lên, đây cũng là Thánh phẩm đó.

“Tiểu học tỷ cứ nói chuyện tiền nong, đàm luận về mấy thứ tiền của tầm thường ấy với ta làm gì? Coi như ta vì nhân loại vệ sĩ cống hiến đi.” Vương Thủ Triết ra vẻ đại nghĩa lẫm nhiên nói:

“Giá trị chưa đến năm ba ngàn kim, đều là chuyện nhỏ thôi.”

“Không được, ta không thể chiếm tiện nghi của ngươi được, đây là năm ngàn càn kim, học đệ ngài nhất định phải nhận lấy.”

“Tiểu học tỷ ngươi thật là… Ai!” Sau mấy lần từ chối, Vương Thủ Triết lại bất đắc dĩ thu về năm ngàn càn kim lần nữa. Trong lòng cảm khái, người trong Học Cung thánh địa này đúng là có tiền thật!

Quả là hào khí ngút trời.

Sau khi thấy mấy thao tác này, những sư huynh trốn đi âm thầm xem náo nhiệt đều trợn mắt há mồm, khiếp sợ không thôi. Còn có thể có loại thao tác này ư?

Tiểu học tỷ, không phải ngươi hẳn nên… Mau mau bắt nam tử khôi ngô này lại, sau đó thực hành mấy thí nghiệm vừa đáng sợ vừa gian ác kia sao?

Làm sao chỉ trong chớp mắt đã bắt đầu ăn mấy tiểu Linh thực này?

Rồi còn cùng hắn bắt đầu nghiên cứu làm sao bảo dưỡng làn da, giữ gìn mái tóc nữa?

Những học tỷ còn lại, ai nấy đều không ngừng hâm mộ. Học đệ Thủ Triết kia, không những có dáng vẻ anh tuấn oai hùng, mà còn rất ôn nhu, rất tinh tế tỉ mỉ. Nếu như hắn có thể giúp mình xoa Băng Cơ Tuyết Phu Tư Nhuận cao, vậy đó chính là chuyện quá đỗi hạnh phúc.

Chỉ tiếc Thủ Triết niên đệ những vật kia quá đắt, bọn họ lại không giống tiểu học tỷ có tiền như vậy.

Chỉ tiếc những thứ đó của học đệ Thủ Triết quá đắt, bọn họ lại không có nhiều tiền như tiểu học tỷ.

Cứ như vậy, thời gian trôi qua gần nửa canh giờ sau.

Tiểu học tỷ có nhiều thêm một đống bình bình lọ lọ, túi tiền Vương Thủ Triết cũng trở nên căng phồng.

Thấy bầu không khí được ấp ủ đủ vui vẻ rồi, Vương Thủ Triết mới nói:

“Nương tử của tại hạ còn đang chờ tại hạ trở về, tiểu học tỷ ngươi cứ từ từ sử dụng những vật này, không đủ thì cứ bảo ta đưa cho bất cứ lúc nào.”

“Chờ một chút, ngươi đi rồi, thí nghiệm của ta làm sao bây giờ?”

Thật đúng là vẫn không chịu buông tha mà. Vương Thủ Triết suy nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra người như ta, tư chất đần độn, ước số sinh mệnh bình thường chẳng có gì lạ đâu.”

“Ta thấy ngoại hình của ngươi khôi ngô lắm, nào đâu bình thường chẳng có gì lạ?” Tiểu học tỷ làm vẻ “ngươi đang gạt người”.

“Tiểu học tỷ, ngươi đã ở Trường Xuân cốc làm chuyện cống hiến cho toàn nhân loại suốt thời gian dài, hơn nữa trải đời không sâu. Chúng ta ngàn vạn không thể dựa vào bề ngoài của một người mà phán đoán hắn có ưu tú hay không được. Có câu nói rất hay, chính là cái gọi là bên ngoài tô vàng nạm ngọc, còn bên trong thì thối rữa, ta chính là loại người này.” Vương Thủ Triết trịnh trọng khuyên giải nói:

“Ta ngược lại cảm thấy tuy rằng bề ngoài Cẩm Sơn sư huynh xấu xí nhưng cũng không ngăn được những linh quang trí tuệ tản ra từ trong xương cốt hắn, phát tán ra ngoài.”

“Bởi vậy, ta trịnh trọng đề cử Cẩm Sơn sư huynh với ngài. Tiểu học tỷ, ngươi cũng không muốn thụ nhân của mình chỉ có vẻ ngoài đẹp mắt, trong đầu lại trống rỗng một mảnh chứ?”

“Ngươi nói rất có đạo lý.” Khiến học tỷ tỏ vẻ đã bị thuyết phục, tiếc hận nói:

“Nhưng Cẩm Sơn học đệ hắn không có ở đây mà, cũng không biết chạy đi đâu rồi.”

Cẩm Sơn sư huynh đang núp sau tủ sách, âm thầm chà xát xem náo nhiệt, lập tức thầm nghĩ không ổn: “Tiểu tử thúi này đang hố ta.”

“Tiểu học tỷ đừng nóng vội, đây là Cẩm Sơn sư huynh vẫn chưa mất hết tính trẻ con, đang chơi trốn tìm cùng ngươi đấy, ngươi đến sau giá sách kia tìm thử xem sao.”

Sau đó tiểu học tỷ bèn chạy tới, một tay đẩy giá sách ra, sau đó rất ngạc nhiên kêu lên: “Cẩm Sơn học đệ, thì ra ngươi ở chỗ này. Lại đây lại đây, mau trở về làm thí nghiệm với ta.”

“Cứu mạng với, không muốn, tiểu học tỷ ngươi buông tha cho ta đi.” Cẩm Sơn sư huynh sắp rơi nước mắt đến nơi:

“Cầu xin ngươi buông tha cho ta đi, ta còn chưa cưới vợ sinh con nữa mà.”

“Cẩm Sơn học đệ, ngươi đây chính là vì toàn nhân loại mà cống hiến đó. Nếu ngươi không có giác ngộ này, học tỷ cũng chỉ có thể dùng sức mạnh với ngươi.”

Nói xong hai tay tiểu học tỷ vung lên, một luồng huyền khí màu xanh dồi dào tràn ra.

Một loại dây leo trông như Phàn Viên Sắc Vi bay vút lên từ trong ống tay áo của nàng, phóng về phía Cẩm Sơn sư huynh.

Cẩm Sơn sư huynh quát to một tiếng không ổn.

Sau đó hắn ta thi triển thân pháp định chạy trốn, chỉ tiếc hắn đã chậm một bước. Phàn Viên Sắc Vi đã vững vàng bắt được một chân hắn ta.

Tiếp đến dây leo mọc đầy hoa ấy, lập tức nhanh chóng quấn quanh người Cẩm Sơn sư huynh, giơ hắn ta lên không trung, trói thành một chữ đại (大).

Cẩm Sơn sư huynh kêu la thảm thiết không thôi, Phàn Viên Sắc Vi kia cũng không chỉ là dây leo bình thường. Bên dưới vẻ ngoài xinh đẹp của nó mọc đầy vô số gai ngược.

Sau khi trói hắn ta lại, từng chiếc gai ngược đâm vào cơ thể.

Đồng thời rót vào kịch độc đau đớn, khiến cho thân thể Cẩm Sơn sư huynh cũng dần dần tê liệt, không thể sinh ra khí lực giãy dụa nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right