Chương 413: Nhìn mà xem! Thủ đoạn của Thủ Triết (3)
Cảnh tượng như thế khiến Vương Thủ Triết âm thầm kinh hãi không thôi, Phàn Viên Sắc Vi của tiểu học tỷ này, nhìn qua cũng không phải thứ đơn giản. Hẳn là linh chủng nào đó.
Cũng không biết so sánh với dây leo Thị Huyết Đằng của hắn, rốt cuộc cái nào lợi hại hơn?
Đồng thời trong lòng Vương Thủ Triết vừa cảm khái muôn vàn, vừa xin lỗi Cẩm Sơn sư huynh, ta cũng không muốn sau khi trở về bị nương tử đánh chết, đành phải để ngươi chịu oan vậy.
“Ôi chao! Đây chính là cách người trưởng thành giải quyết vấn đề.”
“Không nhất định phải một lời không hợp, trực tiếp khai chiến, đổi sang một góc độ khác sẽ có thể xử lý tốt sự việc.”
Trong lòng Vương Thủ Triết thầm nghĩ như vậy. Hắn đang chuẩn bị lén lút rời khỏi nơi thị phi này, mắt không thấy tâm không phiền thì bỗng nhiên, một giọng nói ôn hòa mang theo khiển trách vang lên: “Lục Vi, đủ rồi, không cho phép bắt nạt Cẩm Sơn học đệ nữa.”
Không biết từ khi nào, trong Thụ Đạo điện đã có thêm một vị lão giả, trong tay ông ấy cầm cuốc chim và mũ rộng vành. Đây chính là vị lão nông làm cỏ mà Vương Thủ Triết nhìn thấy trong Linh điền Trường Xuân cốc.
Vương Thủ Triết hơi sửng sốt, lúc này mới quay lại đứng xem một chút, trong lòng nghi ngờ không thôi. Chẳng lẽ lão nông thoạt nhìn không có gì đặc biệt này chính là Trường Xuân thượng nhân trong truyền thuyết?
“A, sư tôn, sao người lại tới đây?” Tiểu học tỷ Lục Vi lập tức có chút luống cuống:
“Con có khi dễ Cẩm Sơn học đệ đâu, đây là hắn chuẩn bị giúp con làm thí nghiệm đấy chứ.”
“Ngươi đó, đừng nhìn một số hí nghiệm kỹ thuật lung tung lộn xộn từ Thần Vũ vương triều trong di tích kia rồi bắt đầu làm loạn.” Trường Xuân thượng nhân phê bình nói:
“Con người và thực vật kết hợp là chuyện trái với Thiên Đạo luân lý. Ngươi đã quên, Thần Vũ vương triều cường đại như vậy, cuối cùng lại bị hủy diệt thế nào rồi sao?”
“Hu hu~” Tiểu học tỷ Lục Vi lập tức uất ức không thôi:
“Con cũng chỉ muốn thử một chút thôi mà?”
“Điều Trường Xuân cốc chúng ta coi trọng chính là không nghịch Thiên Đạo, thuận thế mà làm.” Trường Xuân thượng nhân lạnh nhạt nói:
“Thí nghiệm kia của ngươi sau này không được phép nhắc lại. Huống hồ còn liên quan tới ước số sinh mệnh, ngươi có hiểu ước số sinh mệnh là gì không?”
“Trong kỹ thuật của di tích Thần Vũ vương triều có nói, nam nhân đều có…” Tiểu học tỷ Lục Vi biện hộ đáp.
Trường Xuân thượng nhân đen mặt.
Vừa nhìn thấy sư tôn biến sắc, tiểu học tỷ Lục Vi vội vàng buông Cẩm Sơn sư huynh ra, sau đó chạy vụt đi như một làn khói, trước khi đi còn nói với Vương Thủ Triết một câu: “Thủ Triết học đệ, ta dùng hết đồ rồi lại tới tìm ngươi.” Sau đó, thân ảnh của nàng đã chẳng còn tăm hơi.
Cẩm Sơn sư huynh sống sót sau kiếp nạn, bái tạ Trường Xuân thượng nhân: “Đa tạ ân cứu mạng của sư tôn.”
“Ngươi cũng đừng cả ngày không làm chính sự, giống lúa mạch Vương thị số bảy của người ta tất nhiên là trải qua hơn cả đời người mới vất vả nghiên cứu phát minh mà ra.” Trường Xuân thượng nhân phê bình nói:
“Ngươi lại tùy ý phá giải, đặt công sức lao động cực khổ của người khác ở đâu?”
“Vâng, sư tôn.” Cẩm Sơn sư huynh mồ hôi đầm đìa.
Trường Xuân thượng nhân cũng không để ý tới hắn ta nữa mà là mỉm cười đánh giá Vương Thủ Triết từ trên xuống dưới, ý vị thâm trường nói: “Đứa nhỏ này, ngược lại ngươi rất có bản lĩnh.”
…
…
Nghe nói như vậy, trong lòng Vương Thủ Triết bỗng dưng trầm xuống.
Tuy rằng Trường Xuân thượng nhân này cũng không có triển lộ uy áp của Tử Phủ cảnh, cũng không có cố ý áp chế hắn. Nhưng một câu nói nhẹ nhàng của đối phương vẫn làm cho lưng hắn tự động đổ mồ hôi lạnh, cảm giác như sắp có đại nạn.
“Thượng nhân, ta đây cũng chỉ là đùa giỡn cùng tiểu học tỷ, sao có thể thật sự muốn tiền của tỷ tiểu học chứ?” Vương Thủ Triết xấu hổ cười cười, quyết định lấy ra hơn một vạn càn kim đưa cho Trường Xuân thượng nhân, “Làm phiền thượng nhân đem số tiền này trả lại cho tiểu học tỷ. ”
“Những thứ kia của ngươi tuy rằng đắt hơn một chút, nhưng lại tràn ngập kỳ tư diệu tưởng. Nếu Lục Vi thích, tự nhiên để nàng ấy cầm đi.” Trường Xuân thượng nhân không để bụng, đến cấp bậc này, ông ta đã sớm không quan tâm một ít tiền nhỏ đó. Huống chi, đó là tiền Lục Vi tự mình kiếm được, muốn tiêu như thế nào đều là do nàng lựa chọn.
“Vậy ý của thượng nhân là?” Vương Thủ Triết có chút khó hiểu.
“Đều đi ra ngoài đi.”
Trường Xuân thượng nhân lại không trực tiếp trả lời mà nhìn lướt qua những người khác, tùy ý phân phó một câu.
Chư vị đệ tử Trường Xuân cốc lập tức thức thời hành lễ cáo lui.
Trong Thụ Đạo điện tức khắc chỉ còn lại hai người Trường Xuân thượng nhân cùng vương Thủ Triết.
Trường Xuân thượng nhân nhìn lướt qua Vương Thủ Triết một cái làm Vương Thủ Triết cảm giác như bị nhìn thấu, tất cả ý nghĩ ở trước mặt ông ta đều không có chỗ che giấu.
Thần kinh Vương Thủ Triết lập tức căng thẳng.
Nhưng ngay khi hắn cho rằng Trường Xuân thượng nhân muốn trách cứ, ông ta lại đột nhiên thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Lục Vi cùng các sư huynh đệ khác không giống nhau. Nàng ấy cũng không phải là con cháu thế gia, mà là hài tử ta nhặt được trong tự nhiên. Bởi vì từ nhỏ đã lớn lên ở Trường Xuân cốc, nhận thức của nàng đối với rất nhiều chuyện không giống với người trưởng thành.”