Chương 414: Vui mừng khôn xiết! Huyền Diêu nhất mạch ta muốn quật khởi (1)
Dừng một chút, ngữ khí của ông ta đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Vừa rồi nàng có nhiều chỗ đắc tội, ta làm sư tôn thay nàng nói lời xin lỗi.”
“Thượng nhân nặng lời rồi.” Vương Thủ Triết vội vàng chắp tay hoàn lễ, nghiêm túc nói:
“Tôi và tiểu học tỷ Lục Vi chẳng qua chỉ là nói giỡn thôi ~ tính cách tiểu học tỷ ngây thơ hồn nhiên, cũng không làm người khác cảm thấy chán ghét.”
“Ừ. Bao dung khoan dung, có dũng có mưu, ngược lại là một mầm mống tốt.”
Thấy hắn như vậy, tâm tình Trường Xuân thượng nhân cũng tốt hơn không ít.
Ông ta cười tủm tỉm nhìn Vương Thủ Triết, khen ngợi: “Học tử ngoại đạo của ngươi còn ưu tú hơn so với rất nhiều đệ tử cốt cán của ta, tuổi còn trẻ đã đem《Trường Xuân Chân Quyết》luyện đến mức điêu luyện như thế. Quả nhiên là thương hải di châu~”
“Thượng nhân quá khen, quá khen ~” Vương Thủ Triết khiêm tốn nói:
“Chênh lệch giữa ta và chư vị học trưởng sư huynh còn rất lớn.”
“Lúc trước nghe ngươi nói, giống lúa Vương thị số bảy từ trên gốc liền không có khả năng bồi dưỡng lần thứ hai.” Trường Xuân thượng nhân gọi Vương Thủ Triết sang một bên ngồi xuống, thái độ hấp dẫn:
“Có thể nói cho ta biết không?”
Vương Thủ Triết thầm nghĩ mãi.
Chẳng lẽ Trường Xuân thượng nhân này đã biết được giống lúa mạch Vương thị số bảy chính là do hắn tạo ra?
Tuy rằng chủng lúa mạch Vương thị số bảy không tệ nhưng trong mắt Học Cung cũng chỉ là một món đồ chơi nhỏ, Trường Xuân thượng nhân hẳn là không đến mức ngấp nghé đâu chứ.
Phải, chắc là tò mò.
Nghĩ như vậy, hắn thành thành thật thật trả lời: “Khởi bẩm thượng nhân, giống lúa mạch này chính là đệ tử trong lúc vô ý phát hiện ra. Không giống như các gia tộc trước trồng trọt các giống ngũ cốc, theo suy nghĩ của ta, bước đầu tiên nuôi dưỡng chỉ cần ngâm hạt giống trong chất lỏng đặc biệt, thì sẽ không có khả năng nhân giống thứ hai, sau đó trên cơ sở này không ngừng tối ưu hóa nó, nâng cao năng suất.”
“Thì ra là như thế.”
Trường Xuân thượng nhân bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nhịn không được cười nói: “Tư tưởng của đứa nhỏ như ngươi rất đặc biệt, lấy phòng ngừa người khác phá giải là ưu tiên. Lại cân nhắc sản lượng hạt giống, suy nghĩ không tệ, nhưng không quá mức phóng khoáng, kết cấu không đủ cao.”
“Khởi bẩm thượng nhân, chính là cái gọi là đạt tắc kiêm tế thiên hạ, tận tắc thì độc thiện kỳ thân.” Vương Thủ Triết khoanh tay đứng, bình tĩnh nói:
“Đệ tử là tiểu môn tiểu hộ, toàn bộ dựa vào hai loại này duy trì sinh kế, tự nhiên là trước tiểu nhân, sau đó quân tử*.”
*giàu thì lo cho thiên hạ, nghèo thì chỉ lo cho bản thân.
Ngụ ý, nếu Vương thị có thực lực giống như Tử Phủ Học Cung, ý nghĩ cùng kết cấu tự nhiên sẽ không giống nhau.
“Những gì ngươi nói rất hợp lý. Ý tưởng cũng độc đáo, không phải là kẻ bảo sao nghe vậy.” Trường Xuân thượng nhân tán thưởng gật gật đầu:
“Ngươi có nguyện ý gia nhập Học Cung, trở thành đệ tử cốt cán môn hạ của ta không?”
Nghe nói như vậy, Vương Thủ Triết bỗng dưng sửng sốt.
Người khác đều là chen lấy đến vỡ đầu vì muốn trở thành đệ tử cốt cán nhưng cầu mà không được, hắn thì ngược lại, còn chưa nói hai câu Trường Xuân thượng nhân cư nhiên chủ động vươn cành ô liu về phía hắn.
Nếu bị những người khác biết đãi ngộ này, sợ là sẽ ghen tị chết mất.
Vậy hắn nhận, hay là không nhận đây?
Còn phải suy nghĩ nữa không?
“Đệ tử bái tạ mỹ ý của Trường Xuân thượng nhân.” Vương Thủ Triết chắp tay với Trường Xuân thượng nhân, khom người thi lễ:
“Tuy nhiên, Thủ Triết là trưởng tộc, trên vai gánh vác trọng trách gia tộc, chỉ sợ không có cách nào trường kỳ ở lại Học Cung học tập, mong người thứ tội.”
“Dù vậy, phàm là nơi thượng nhân cần đến đệ tử, chỉ cần một tiếng phân phó đệ tử đương nhiên cố hết khả năng.”
Đây tự nhiên là một lời từ chối.
Vương Thủ Triết đối với việc học tập trong Học Cung, thật đúng là không có hứng thú gì.
Trường Xuân thượng nhân bất ngờ nhìn hắn một cái, biểu tình có chút tiếc hận, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
“Đã như thế, thì thôi vậy.”
Ông ta cũng là nhìn thấy lời Vương Thủ Triết nói có chút tiềm lực, không đành lòng minh châu bị long đong mà thôi. Nếu chí đối phương không ở đây, lấy uy nghiêm của thượng nhân ông ta cũng sẽ không nhiều lần mời.
“Dù thế đứa nhỏ này ngược lại có chút tiềm lực.” Trường Xuân thượng nhân lại nói:
“Nếu hôm nay đã có duyên, ta cũng uống Linh tửu của ngươi, vậy sẽ cho ngươi nửa canh giờ. Về mặt tu luyện ngươi có chỗ nào không hiểu?”
Vương Thủ Triết kinh hỉ không thôi.
Hắn còn tưởng rằng cự tuyệt Trường Xuân thượng nhân có thể sẽ chọc giận ông ta, không nghĩ tới ông ta lại có thể dễ nói chuyện như vậy, không chỉ không tức giận, mà còn nguyện ý chỉ điểm hắn.
Lúc này Vương Thủ Triết sắp xếp lại suy nghĩ, nói ra từng hoang mang, khó hiểu, mờ mịt nhất hắn gặp phải trong những năm gần đây tu luyện Trường Xuân Chân Quyết.
Mà Trường Xuân thượng nhân cũng giống như đôn hậu sư trưởng, kiên nhẫn trả lời câu hỏi của Vương Thủ Triết.
Ông ta nói chuyện có trật tự, chỉ hai ba câu liền cởi bỏ nghi hoặc trong lòng Vương Thủ Triết, làm cho hắn có loại cảm giác thông suốt sáng tỏ.
Theo thời gian trôi qua, kính trọng trong lòng Vương Thủ Triết đối với Trường Xuân thượng nhân càng ngày càng sâu.
Thật không hổ là thượng nhân.
Nghe nói còn là một vị thượng nhân lớn tuổi.
Hai người vừa hỏi một đáp, nửa canh giờ rất nhanh đã trôi qua.
Tất cả những vấn đề tích góp trong lòng Vương Thủ Triết đều được giải đáp thỏa đáng, các loại trăm tư không thể giải thích được, chỗ tối nghĩa đều trở nên rõ ràng.