Chương 417: Hoàng Điểu! Cuối cùng đã giương cánh bay cao (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,110 lượt đọc

Chương 417: Hoàng Điểu! Cuối cùng đã giương cánh bay cao (1)

Nội dung lời nói thì khiêm tốn nhưng giọng điệu lại mang theo cảm giác hưng phấn không giấu được, như thể trong lòng đã sớm không kìm nén nổi với chuyện sắp xảy ra.

Trên khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng của Trường Xuân thượng nhân bỗng nhiên có hơi biến đổi.

Huyền Diêu thượng nhân? Lần này sao ông ta lại đích thân đến đây? Chẳng lẽ là…

Vương Thủ Triết thấy thế bèn dừng chân lại, chắp tay nói: “Trường Xuân thượng nhân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lòng hắn lo nghĩ không thôi, chẳng lẽ Huyền Diêu thượng nhân kia có thù với Trường Xuân thượng nhân chăng?

Trường Xuân thượng nhân thở dài một hơi: “Ôi chao, đây là truyền thống không tốt trong Học Cung.”

Sau đó ông ta giải thích rõ ràng tình huống bằng vài ba câu.

Chậc…

Ngược lại Vương Thủ Triết đã nhìn rõ chân tướng.

Hoá ra sau khi Học Cung thu nhận đệ tử cốt cán còn chơi một màn này nữa. Có điều ngẫm lại thì thấy cũng bình thường, thu nhận đệ tử mới mà, dù sao cũng phải khoe khoang một phen. Xem ra giữa các thượng nhân vẫn có quan hệ cạnh tranh.

Trường Xuân thượng nhân bất đắc dĩ nói: “Trường Xuân nhất mạch ta từ trước đến nay không thích tranh đấu với người khác. Lần nào cũng đều do các mạch khác lần lượt đến đây gặp mặt bái phỏng. Lần này Huyền Diêu thượng nhân có thể tự mình đến đây chứng minh rằng hắn nhất định đã thu được một đệ tử cực kì hài lòng.”

“Thôi thôi, dù sao cứ cách mỗi ba năm đều sẽ có một lần thế này.”

Nếu là bình thường thì Trường Xuân thượng nhân còn có thể tránh đi, mắt không thấy tâm không phiền.

Nhưng lần này Huyền Diêu thượng nhân tự mình tới cửa, dựa theo cấp bậc lễ nghĩa thì Trường Xuân thượng nhân muốn tránh cũng không tránh được.

Thấy sắc mặt Trường Xuân thượng nhân không tốt, Vương Thủ Triết phụ họa: “Loại truyền thống này đúng là không tốt. Không có lợi cho sự phát triển ổn định.”

Nghe hắn nói thế, Trường Xuân thượng nhân lập tức liếc Vương Thủ Triết bằng một ánh mắt kỳ lạ, ẩn ý nói: “Vương Lung Yên của quý tộc là người nhiệt tình với truyền thống này nhất. Nhớ hồi đó, cứ cách mỗi ba năm, Vương Lung Yên là đệ tử cốt cán của Huyền Băng nhất mạch đều sẽ mang theo đám đệ tử mới đến Trường Xuân cốc của ta mở mang kiến thức một lần.”

“Ôi…”

Vương Thủ Triết im lặng, cũng thấy hơi xấu hổ.

Cuối cùng hắn đã rõ tại sao khi Trường Xuân thượng nhân nhắc đến Lung Yên lão tổ lại làm vẻ mặt như vậy.

Hắn cũng nghĩ ra lý do lúc trước khi Lung Yên lão tổ nhắc đến Trường Xuân nhất mạch lại do dự chần chừ như thế. Bà chỉ nói Trường Xuân thượng nhân sống đã lâu, và nhắc tới một vị sư huynh của Trường Xuân nhất mạch, dường như là một người có thể gánh vác được mọi chuyện.

Trừ điều đó ra thì nói chung không có lời tốt gì cả.

Hóa ra là thế à…

Trong lòng Vương Thủ Triết thấy hơi dở khóc dở cười.

Lung Yên lão tổ nhà chúng ta hồi còn trẻ hình như thật sự không phải là một người hiền lành gì.

Đang lúc nói chuyện, Trường Xuân thượng nhân đã vượt qua hắn đi tới cổng Thụ Đạo điện, chắp tay hướng về phía trên bầu trời nói một câu.

“Đã là truyền thống của khánh điển, đương nhiên Trường Xuân cốc hoan nghênh. Ngươi cứ mang đệ tử đến là được.”

Cũng không thấy Trường Xuân thượng nhân dùng lực gì mà giọng nói hồn hậu của ông ta lại xuyên thấu tầng mây, quét qua các tầng bầu trời truyền ra phía xa.

Giọng điệu ông ta nghe không hề bận tâm, sang sảng mà thoải mái, nhưng Vương Thủ Triết lại cảm nhận được sự bất đắc dĩ cô quạnh trong đó.

Nếu như Trường Xuân chân nhân thật sự không để tâm thì lúc trước khi ông ta nhắc đến Lung Yên lão tổ đã không dùng giọng điệu ẩn ý như thế.

Vương Thủ Triết vốn định rời đi nhưng nhất thời đổi ý, chí ít xem tình huống đã rồi nói sau.

Nếu như môn hạ của Trường Xuân thượng nhân thật sự không có người ngăn cản, vậy hắn sẽ ra tay trợ giúp lấy lại một ít thể diện, cũng coi như là trả ân huệ khi nãy.

Huyền Diêu thượng nhân mới vừa cười dài một tiếng tương đương với hạ bái thiếp.

Giờ phút này, bên ngoài Thụ Đạo điện của Trường Xuân cốc là một vùng xanh um tươi tốt, trên quảng trường sắc màu rực rỡ bắt đầu liên tục có người đến. Tất cả đều là đệ tử nhất mạch của Trường Xuân thượng nhân nhận được tin tức nên chạy tới từ bốn phương tám hướng.

Trong chốc lát, toàn bộ Trường Xuân cốc tràn đầy cảm giác như gió thổi mưa giông trước cơn bão.

Chả mấy chốc trên quảng trường rộng lớn đã tụ tập không ít người.

“Ôi? Học đệ ngươi cũng tới à.” Người nói chuyện chính là học tỷ mà Vương Thủ Triết chỉ đường cho khi nãy.

“Còn chưa thỉnh giáo tên họ của học tỷ.” Vương Thủ Triết chắp tay hỏi.

“Ta tên Lưu Ngọc Cầm, là tộc nhân trực mạch của Xuất Vân Lưu thị.” Lưu Ngọc Cầm đỏ mặt nói nhanh:

“Năm nay hai mươi tám tuổi, trung đoạn Luyện Khí cảnh tầng tám, chưa có hôn phối.”

Vương Thủ Triết hơi hơi kinh ngạc, sắc mặt có chút cảm thán không nói nên lời

Vị học tỷ này, ta chỉ hỏi tên ngươi thôi, làm gì mà ngay cả gia thế hôn phối cũng nói hết ra thế? Không phải nói Học Cung cấm chỉ chuyện này sao?

Có điều loại thực lực này của nàng mới là phương thức tháo gỡ chính xác.

Trên thực tế, đa phần đệ tử của Tử Phủ Học Cung đều ở trình độ thế này. Có thể dưới ba mươi lăm tuổi trở xuống trở thành Linh Đài cảnh đã được coi là đệ tử ưu tú, rốt cuộc hắn cũng có cơ hội nhìn thấy thân phận của đệ tử cốt cán.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right