Chương 418: Hoàng Điểu! Cuối cùng đã giương cánh bay cao (2)
Sắc mặt Lưu Ngọc Cầm bỗng nhiên biến đổi như thể nghĩ tới điều gì đó, vội vàng nhỏ giọng nói: “Học Cung không cho nói sinh từ thế gia nào, học đệ nghe xong thì cho qua thôi, tuyệt đối đừng truyền bá ra ngoài.”
“Học tỷ yên tâm, đương nhiên ta sẽ giữ kín như bưng.” Vương Thủ Triết trịnh trọng đáp.
Nói rồi hắn chợt nhớ tới một chuyện: “Xuất Vân Lưu thị hình như có một người tên là Lưu Vân Lãng, hắn là gì của ngươi?”
“Ơ, học đệ còn biết Vân Lãng tộc đệ của ta à?” Lưu Ngọc Cầm có phần ngoài ý muốn:
“Người đệ đệ ấy của ta không tệ, chỉ tiếc là tư chất hơi kém.”
Bây giờ tư chất cũng không còn kém nữa.
Vương Thủ Triết thầm nghĩ.
Đoán chừng gia tộc bọn họ vẫn chưa kịp thông báo cho nàng.
Nhưng thông báo cũng không có tác dụng quá lớn. Lưu Ngọc Cầm này chỉ là một đệ tử bình thường, vẫn chưa tới trình độ có thể trông nom người khác.
Ngoài ra vừa rồi trong Thụ Đạo điện cũng có một vài học tỷ nhận ra Vương Thủ Triết, vừa bắt chuyện với hắn vừa cảm thán những mỹ phẩm dưỡng da này dường như quá đắt.
“Xin các vị học tỷ yên tâm, những cái khi nãy đều là ‘phiên bản cao cấp sang trọng’. Trong tương lai gần chúng ta sẽ cho ra mắt ‘phiên bản cao cấp’ có hiệu quả tương tự không hề kém hơn.” Vương Thủ Triết giải thích.
Chớ xem thường những học tỷ nhìn thì bình thường, thực lực không ra sao này.
Nếu như nâng các nàng lên trên, ai nấy đều được xem như là tiểu nhân vật tinh anh. Hơn nữa có thể đến Học Cung đi học thì trong gia tộc cũng có chút địa vị và sức ảnh hưởng.
Trong lúc nói chuyện, hắn còn lấy ra một vài hàng mẫu cho các học tỷ đến đây tìm hiểu dùng thử một phen.
Lúc này Vương Thủ Triết bị một nhóm yến oanh vây lại, gọi học đệ, ta cũng muốn ta cũng muốn.
Chọc cho nhóm sư huynh kia phải trợn trắng mắt nhìn Vương Thủ Triết..
Các sư huynh của Trường Xuân cốc chúng ta lăn lộn thật chẳng dễ dàng.
Dù sao đa số các nữ đệ tử của Trường Xuân cốc đều thích những sư huynh biết đánh nhau ở mấy nơi gì mà Huyền Băng điện, Tiêu Dao phong này kia.
Ai ngờ bây giờ lại còn có một tiểu tử thối có dáng vẻ anh tuấn, gia thế không tệ, các phương diện đều hết sức ưu tú, nhảy ra tranh đoạt tài nguyên với bọn hắn?
Về phần tại sao họ biết tiểu tử này có gia thế không tệ. Nguyên nhân rất đơn giản, gia thế hơi kém một chút thì có thể tiện tay mang theo nhẫn trữ vật hay sao?
Thế gian này ấy à, sao lại bất công thế chứ?
Ngay tại lúc này, trên bầu trời bỗng nhiên truyền đến một tiếng xé gió chói tai.
Sau một khắc, kiếm khí lẫm liệt xẹt qua trên bầu trời mênh mông, chỉ trong chớp mắt đã phá vỡ mây tầng, gào thét rơi xuống chỗ Trường Xuân cốc.
Kiếm khí kia cuồn cuộn sắc bét, như thể đã ẩn chứa một loại uy thế hào hùng từ lúc khai thiên lập địa đến nay.
Trong nháy mắt, toàn bộ Trường Xuân cốc gần như đều bị bao phủ ở trong kiếm khí.
Đám người hội tụ ở Trường Xuân cốc lập tức có chút rối loạn.
“Là Khai Sơn kiếm quang của Huyền Diêu thượng nhân!”
Sắc mặt Lưu Ngọc Cầm biến hóa, không nhịn được thấp giọng hô một tiếng, trong giọng nói tràn đầy nỗi hoảng loạn cùng kính sợ.
Vương Thủ Triết cũng không kiềm được mà bị kiếm quang kia hấp dẫn lực chú ý. Quả nhiên cường giả Tử Phủ cảnh là oai dũng sừng sững, khó mà địch nổi. Sự uy phong của thượng nhân thật khiến hắn mê mẩn, hi vọng một ngày nào đó bản thân cũng có thể đạt tới trình độ như vậy, sẽ không uổng công một cuộc xuyên không.
Cũng không biết Trường Xuân thượng nhân chuẩn bị ứng đối như thế nào? Liệu có thể ứng phó được hay không?
Trong lúc nhất thời, Vương Thủ Triết ngược lại bắt đầu có chút bận tâm thay Trường Xuân thượng nhân.
Dù sao hắn cũng có mấy phần hảo cảm với Trường Xuân thượng nhân.
Nhưng mà, chưa đợi kiếm quang kịp rơi vào Trường Xuân cốc, bầu trời trên Trường Xuân cốc đã xuất hiện một lồng năng lượng rất dày màu nâu đậm, trực tiếp ngăn kiếm quang ở bên ngoài.
Thấy cảnh này, Vương Thủ Triết mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, Trường Xuân cốc lớn như vậy, sao lại không có trận pháp thủ hộ được chứ?
Hộ Sơn Đại Chính như vậy khiến hắn nhìn mà thèm khát không thôi.
Chỉ thấy kiếm quang đó của Huyền Diêu thượng nhân quay tít một vòng trên bầu trời, thoáng cái đã rơi xuống khu đất trống bên ngoài Trường Xuân cốc.
Rất nhanh, kiếm quang tản đi, hàng loạt bóng người đông đúc xuất hiện trong khu đất trống.
Người trung niên khoác áo xanh dẫn đầu, thần sắc ông ta uy nghiệm, phong thái lại nổi bật, đương nhiên đó là Huyền Diêu thượng nhân.
Sau lưng hắn, là mấy vị đệ tử cốt cán của Tiêu Dao điện cùng với hai, ba mươi vị đệ tử mới vào.
Lúc bấy giờ, trên mặt bọn họ đều mang theo nét tươi cười phấn khích, cũng không biết là bởi vì thấy bản lĩnh phi thường của Huyền Diêu thượng nhân, hay là do đang tràn đầy mong chờ với chuyện sắp xảy ra tiếp theo.
“Huyền Diêu, phương thức chào hỏi này của ngươi thật đúng là trăm năm như một ngày, không hề thay đổi.” Giọng nói Trường Xuân thượng nhân bỗng chợt truyền đến từ trong sơn cốc:
“Đây cũng chính là “Xuân Hoa Thu Thực đại trận ” ở Trường Xuân cốc bọn ta, nếu đổi thành đại trận trong phong cốc khác, đâu có cái nào trải qua được sự hành hạ như thế của ngươi.”
Khi âm thanh vang lên, giọng nói của Trường Xuân thượng nhân vẫn còn ẩn sâu trong thung lũng, nhưng khi vừa dứt lời, bóng người ông ấy đã xuất hiện trước cổng Trường Xuân cốc.