Chương 419: Song xu gặp gỡ! Vui vẻ gấp đôi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 721 lượt đọc

Chương 419: Song xu gặp gỡ! Vui vẻ gấp đôi (1)

Ánh mắt Huyền Diêu thượng nhân nhìn Vương Lạc Thu, chính là càng nhìn càng hài lòng, cũng có phần không nỡ rời mắt.

Chưa tới hai trăm năm, ông ta đã đạt đến Tử Phủ cảnh, hiển nhiên cũng từng thu nhận hai, ba đệ tử kinh tài tuyệt diễm, thậm chí lúc đó khi bọn họ bằng tuổi, tu vi đã cao hơn Vương Lạc Thu.

Nhưng thứ nhất, bây giờ bọn họ đã lớn tuổi, không còn phù hợp để tham gia vào tình cảnh này, thứ hai là khi bọn họ còn trẻ, chưa hẳn đã có loại Đế Lộ chi tâm thẳng tiến không lùi này như Vương Lạc Thu.

Thiên phú cao là chuyện tốt, nhưng tâm cường giả cũng vô cùng quan trọng.

“Trường Xuân thượng nhân.” Huyền Diêu thượng nhân nhìn Trường Xuân thượng nhân, không kiềm được lại khoe khoang: “Đồ đệ này của ta, vừa vào mắt thượng nhân chứ.”

“Nhìn bên ngoài quả là khí thế bất phàm. Tuổi còn trẻ đã có tu vi như vậy, cùng với tư tưởng không quan tâm thắng thua, thật sự hiếm thấy.” Trường Xuân thượng nhân nhận xét cũng rất đúng sự thật:

“Nếu nàng ấy có thể duy trì tình trạng này, Thiên Nhân chi lộ cũng không ngăn được nàng, thậm chí còn có thể có tư cách xông đến Tử Phủ cảnh.”

“Ha ha ha! Tử Phủ cảnh gì đó quá xa xôi. Con đường cường giả thủy vu túc hạ*, nàng vẫn còn kém xa.” Huyền Diêu thượng nhân chững chạc đàng hoàng nói một câu khiêm nhường.

*Thủy vu túc hạ: hành trình dài hàng ngàn dặm, phải đi từng bước một. Cần nỗ lực một chút để đạt được những mục tiêu đầy tham vọng.

Đáng tiếc, vẻ đắc ý trong mắt đã khiến những lời ông ta nói ra hoàn toàn không có sức thuyết phục.

“Hai lão già chúng ta, hôm nay hãy nhìn xem bọn trẻ tỏa sáng thế nào đi. Nào nào lại đây, đây là Linh trà “Tiêu Diêu Tiên” quý hiếm mà Tiêu Diêu phong ta sản xuất đấy.”

Huyền Diêu thượng nhân vừa nói chuyện vừa lấy ra ghế dựa, bàn trà và mấy món trà cụ nguyên bộ.

Điều kỳ diệu vô cùng là, chúng đều được môt luồng sức mạnh thần bí nâng đỡ, trôi nổi trong không trung.

“Nào đến đây, mời thượng nhân ngồi.”

Huyền Diêu thượng nhân ra vẻ giọng khách át giọng chủ, ngược lại còn mời Trường Xuân thượng nhân ngồi xuống uống trà.

Trường Xuân thượng nhân cũng có phần bất đắc dĩ, hôm nay đến cả trân phẩm Linh trà Tiêu Diêu Tiên mà Huyền Diêu thượng nhân cũng mang ra, hiển nhiên là đầy tự tin, định bụng xem kịch vui đây mà.

Nhưng truyền thống này của Tử Phủ Học Cung cũng không phải một sớm một chiều, tránh qua mùng một không tránh được mười lăm.

Trường Xuân thượng nhân không có cách nào, đành phải ngồi xuống uống Linh trà “Tiêu Diêu Tiên”.

Với tư cách là thượng nhân, ông ấy rất hiếm khi để ý đến việc tuyển chọn đệ tử mới vào, thật đúng là không biết chất lượng đệ tử lần này do Trường Xuân cốc lựa chọn thế nào.

Chỉ hy vọng khóa đệ tử mới nhận lần này xuất sắc một chút, đến lúc đó, dù không đánh thắng vẫn có thể biểu hiện ưu việt một phen, ít nhiều cũng có thể giữ lại một phần mặt mũi cho Trường Xuân cốc.

Gác lại hai vị thượng nhân cao cao tại thượng này không nói đến, các đệ tử của Trường Xuân cốc đều đang tụ lại bàn luận sôi nổi.

“Rốt cuộc cô nương ra sân khí thế như vậy là ai? Xem dáng vẻ dường như quả thật không tầm thường.”

“Nhìn tư thái đó chỉ sợ là một thiên kiêu.”

“Lần này khí thế của Tiêu Diêu phong dào dạt, tình hình có vẻ không ổn lắm!”

“Cẩm Sơn sư huynh, ngươi mau nghĩ cách đi, chúng ta không thể cứ tiếp tục thua mãi như vậy được.”

“Đúng đó, Cẩm Sơn sư huynh lần nào chúng ta cũng thua, thua đến mức tất cả mọi người cũng không còn lòng tin.”

Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Cẩm Sơn sư huynh.

Vương Thủ Triết đứng cách đó không xa. Khi nghe những lời này, hắn cũng dời tầm mắt xa xăm nhìn Cẩm Sơn sư huynh kia.

Nói thế nào đi chăng nữa, hiện tại hắn cũng là học tử ngoại đạo của Trường Xuân cốc, không muốn Trường Xuân cốc phải thua quá mức thê thảm.

Bị các huynh đệ vây quanh, nét mặt Cẩm Sơn sư huynh nghiêm nghị, cau mày nói: “Đừng hoảng sợ, bình tĩnh lại hết cho ta. Người phụ trách tuyển nhận để tử mới lần này là ai?”

“Ngọc Trạch sư đệ.” Có người trả lời:

“Ngươi xem ngươi xem, bọn người Ngọc Trạch sư đệ đã về rồi.”

“Gọi Ngọc Trạch sư đệ đến đây, hỏi tình hình về đệ tử mới lần này một chút.” Cẩm Sơn sư huynh nói có phần điềm tĩnh.

Nghe vậy, lập tức có đệ tử đi mời Ngọc Trạch sư đệ.

Thế nhưng không đợi Ngọc Trạch sư đệ dẫn nhóm đệ tử mới vào đến, trên bầu trời bỗng sinh ra dị tượng.

Chư vị đệ tử của Trường Xuân cốc và Tiêu Diêu phong đều bị dị tượng kia thu hút mà rối rít ngẩng đầu lên nhìn.

Chỉ thấy trên bầu trời, chẳng rõ từ lúc nào đã xuất hiện một con bướm màu tím.

Chúng nhanh nhẹn bay, giống như tinh linh bay ra từ trong u cốc, lân phấn nhỏ vụn rắc xuống từ trên bầu trời như ánh sao, đan dệt thành một khoảng không quang ảnh mộng ảo.

Tiên nhạc du dương truyền đến trong hư không.

m thanh đó tựa như nước chảy róc rách, lại như tiếng sơn ca hót vang, làm tâm trí người ta đều bị nó cảm nhiễm trong vô thức, bình tĩnh trở lại.

Bên trong ảo ảnh mê ly, một bóng người thướt tha xuyên qua màn sáng rực rỡ, từ trong bầu trời chầm chậm đi đến.

Đó là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp.

Bà ta có nước da mềm mại như thiếu nữ đôi mươi, lại có đường cong động lòng người như nữ nhân trưởng thành.

Một mảnh lụa mỏng che khuất dung mạo bà ta, nhưng không che nổi khí chất đặc biệt kia trên người bà ta.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right