Chương 422: Sư muội! Mời đánh tùy thích (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,322 lượt đọc

Chương 422: Sư muội! Mời đánh tùy thích (1)

Tiếng nói vừa dứt, chỉ thấy một thân hình màu xanh lục từ trên trời giáng xuống trước mặt Cẩm Sơn sư huynh.

Nữ tử nhảy ra vào đúng thời khắc mấu chốt này chính là Lục Vi tiểu học tỷ mới vừa chạy trốn khi nãy.

Nàng ấy đứng chống nạnh, yêu kiều nói với chúng đệ tử Huyền Diêu nhất mạch: “Trương Tu Bình, Mộ Nguyên Bạch, chẳng phải các ngươi có bản lĩnh lớn lắm sao? Nào tới đi, để Lục Vi học tỷ nhà ngươi dạy các ngươi làm người thế nào.”

“Tiểu học tỷ!”

“Tiểu học tỷ ngươi đến rồi!”

“Tiểu học tỷ uy vũ, tiểu học tỷ khí phách! Dạy bọn họ cách làm người đi!”

Lục Vi tiểu học tỷ vừa ra mặt, đám người Trường Xuân cốc lập tức bừng bừng khí phách, mặt mũi người nào cũng hồng hào đầy sức sống như có người làm chỗ dựa.

Vô cùng rõ ràng, mặc dù bởi vì những thí nghiệm kỳ kỳ quái quái kia mà Lục Vi tiểu học tỷ bị mọi người ở Trường Xuân cốc né còn không kịp.

Nhưng không thể phủ nhận sức chiến đấu của nàng ấy thật sự rất mạnh.

Nghe thấy tiếng hoan hô hưng phấn của các sư đệ sư muội, Lục Vi tiểu học tỷ không khỏi ưỡn thẳng sống lưng, ngẩng cao cằm lên, khí thế càng thêm hung hăng bức người.

Hai vị môn hạ thuộc thế hệ đệ tử tinh anh trẻ tuổi của Huyền Diêu thượng nhân - Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch vừa nhìn thấy nàng ấy, sắc mặt cả hai đều thay đổi.

Bọn hắn sánh vai tiến lên cùng chắp tay hành lễ nói: “Tu Bình, Nguyên Bạch, bái kiến Lục Vi tiểu học tỷ.”

Chỉ bằng bọn hắn thì không có lá gan đắc tội với Lục Vi. Hơn nữa thủ đoạn của nàng ấy quỷ quyệt, một khi đã đắc tội với nàng, ai cũng không nói chắc được liệu sau đó sẽ xảy ra chuyện gì không tốt.

“Nếu hai người các ngươi muốn đánh thì cứ để ta tiếp các ngươi.” Dáng vẻ Lục Vi tiểu học tỷ tỏ ra khí thế rất nổi bật.

Hai người Trương Tu Bình, Mộ Nguyên Bạch đưa mắt nhìn nhau.

“Chúng ta không dám đánh chiến cùng Lục Vi tiểu học tỷ.” Trương Tu Bình vẫn là người lên tiếng:

“Hơn nữa tiểu học tỷ thân là đệ tử thân truyền, lại tới tham gia buổi lễ truyền thống của đệ tử cốt cán trẻ tuổi chúng ta và đệ tử mới nhập môn, e rằng không được thích hợp cho lắm?”

Mộ Nguyên Bạch cũng không kiềm được mà phụ họa: “Nếu như Lục Vi tiểu học tỷ có hứng thú, Huyền Diêu nhất mạch chúng ta cũng có sư huynh thân truyền có thể chơi với tiểu học tỷ một phen ra trò.”

“Các ngươi!”

Lục Vi tiểu học tỷ bị bọn hắn chọc giận tức đến giậm chân, nhưng cũng không thể nói gì hơn.

Bởi vì bọn hắn nói xác thực có lý.

Nhà ai mà không có mấy đệ tử thân truyền chứ? Nếu đệ tử thân truyền đều chạy ra ngoài chơi, vậy chẳng phải hỗn loạn rồi ư?

“Tiểu học tỷ.” Cẩm Sơn sư huynh đi ra phía trước, cười khổ không thôi nói:

“Tỷ tới tham gia quả thật có phần không thích hợp. Không sao không sao, chúng ta quen rồi. Dù sao chỉ cần nhắm mắt, cắn răng một cái, việc gì qua rồi cũng sẽ qua thôi. Muốn chơi thế nào thì chơi thế đó, dù sao qua mấy năm sau, ta cũng sẽ qua sáu mươi tuổi, không còn tư cách tham gia nữa.”

Lý Ngọc Trạch ở bên cạnh lại biểu hiện vẻ mặt bi ai.

Sức chiến đấu Trường Xuân cốc không tốt, thật đúng là truyền lại từ đời này sang đời khác mà. Đến khi Cẩm Sơn sư huynh lui về, chẳng phải tiếp theo sẽ đến phiên Lý Ngọc Trạch hắn hay sao?

Quy củ chính là quy củ, truyền thống chính là truyền thống.

Lục Vi cũng hết cách, đành phải hung dữ trừng mắt lườm hai người kia, giọng điệu cảnh cáo nói: “Hai người các ngươi coi chừng ta đấy.”

Không còn cách nào khác, nàng chỉ có thể lui xuống.

“Tới đi.” Cẩm Sơn sư huynh đi ra phía trước, vẻ mặt bình tĩnh nói:

“Dựa theo lệ cũ như năm trước, mở đầu đều là đệ tử cốt cán trẻ tuổi ra luyện trước. Trương Tu Bình, Mộ Nguyên Bạch, lần này hai người các ngươi ai lên đầu đây? Không thì cùng lên cũng được, hôm nay Cẩm Sơn ta sẽ không thèm đếm xỉa gì nữa, chơi tới cùng với các ngươi.”

Đúng như lời hắn ta nói, nên tới rồi sẽ tới, những việc đã qua rồi sẽ qua.

Không phải chỉ là bị đánh thôi à? Dù sao hắn ta cũng có thể gánh gồng được.

Cẩm Sơn sư huynh cởi áo khoác ra rồi lên lôi đài, trực tiếp bày ra dáng vẻ “mặc người hái xuống”, nghiễm nhiên là vò mẻ không sợ nứt.

Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch liếc mắt nhìn nhau, đều không mấy hào hứng.

“Được rồi được rồi, lần nào cũng chơi với Cẩm Sơn sư huynh, chẳng thú vị gì cả.” Trương Tu Bình thở dài.

“Ngươi nói đúng, Trường Xuân cốc cũng chỉ có mình Cẩm Sơn sư huynh là chơi được, nhưng chơi nhiều rồi cũng chán.” Mộ Nguyên Bạch cũng thở dài:

“Thôi vậy, thêm mấy năm nữa là Cẩm Sơn sư huynh đã sáu mươi, để hắn an an ổn ổn sống cho qua đi…”

Hai người này kẻ xướng người hoạ, vẻ ghét bỏ lộ rõ trên mặt.

Cẩm Sơn sư huynh ở trên lôi đài lảo đảo một cái, suýt nữa bổ nhào ngã chết.

Tư thế hắn ta đã bày xong, tâm lý cũng xây dựng sẵn sàng, chuẩn bị nhắm hai mắt lại cắn răng một cái, nghênh đón trận mưa rền gió dữ.

Kết quả bọn hắn đã không chơi với hắn ta thì thôi, thế mà còn ghét bỏ!

Chuyện này làm sao hắn ta chịu nổi!

Mắt thấy Cẩm Sơn sư huynh tức đến nỗi sắp quyết đấu với Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch đến nơi, Lý Ngọc Trạch và một sư đệ khác vội vàng đưa tay níu hắn ta lại, vừa khuyên nhủ vừa lôi kéo hắn ta xuống lôi đài.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right