Chương 423: Sư muội! Mời đánh tùy thích (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,302 lượt đọc

Chương 423: Sư muội! Mời đánh tùy thích (2)

“Sư huynh đừng nóng giận, đừng nóng giận. Bọn hắn không chơi thì không chơi, huynh còn tránh khỏi phải chịu một trận đòn nữa cơ mà.”

Cùng lúc đó, ở một bên khác, Trương Tu Bình không thèm để ý phản ứng của Cẩm Sơn sư huynh, dứt lời bèn xoay người nói với Vương Lạc Thu: “Lạc Thu sư muội, sư tôn dặn hôm nay hết thảy đều lấy muội làm chủ. Hay là muội quyết định đi, hôm nay học hỏi thế nào?”

Thái độ của hắn ta vô cùng hòa nhã khiêm nhường, chỉ vì hắn ta hiểu rõ, có lẽ thực lực hiện giờ của hắn ta vượt xa Vương Lạc Thu. Nhưng sớm muộn gì cũng đến một ngày, thực lực của vị sư muội thiên kiêu này sẽ trên cơ mình.

Sư tôn đã từng ám chỉ rằng chỉ cần Lạc Thu sư muội vừa đến Linh Đài cảnh sẽ nhận nàng làm đệ tử thân truyền ngay.

“Tu Bình sư huynh khách khí rồi.”

Vương Lạc Thu chắp tay đáp lễ, ngay sau đó bình tĩnh nhìn về phía mười mấy đệ tử mới nhập môn của Trường Xuân cốc.

Nhưng mà những đệ tử của Trường Xuân cốc người thì nhìn trời, người thì cúi đầu, không ai dám đối mặt với nàng.

Vương Lạc Thu nhíu mày, chậm rãi lắc đầu: “Tu Bình sư huynh, bọn họ quá yếu, thắng cũng không tốn chút sức lực nào.”

Trương Tu Bình tỏ vẻ cạn lời.

Ngươi không đánh bọn họ thì ngươi còn muốn đánh ai?

Ánh mắt Vương Lạc Thu quét qua đám người Trường Xuân cốc, lập tức rơi vào trên người Cẩm Sơn sư huynh, bình tĩnh nói: “Nghe nói Cẩm Sơn sư huynh rất lợi hại, chọn hắn đi.”

Cái gì?!

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều kinh hãi.

Vương Lạc Thu lại muốn đánh Cẩm Sơn sư huynh? Thế này quá điên cuồng rồi đó?

Ta biết ngay mà.

Vương Thủ Triết vỗ trán một cái, trong lòng cũng chẳng biết nên nói gì.

Không thể không thừa nhận, tính cách của Lục muội muội này nhà bọn hắn từ nhỏ đến lớn đều không thay đổi, nếu đánh thì phải đánh với kẻ mạnh.

Hắn còn nhớ rõ, năm đó Vương Lạc Thu tụ tập một đám các đệ đệ muội muội tiến hành vây công hắn.

Cẩm Sơn sư huynh cũng không ngờ rằng mình sẽ bị chỉ đích danh, trong lúc sững sờ, lại giận quá hóa cười: “Tốt tốt tốt, nếu vị sư muội này cảm thấy hứng thú với ta, vậy thì tới đi!”

Nói rồi hắn ta vung tay áo chuẩn bị lên đài lần nữa.

Làm vậy là quá làm nhục người khác! Đối thủ cũ Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch nói muốn đánh hắn ta, hắn ta còn có thể hiểu. Nhưng một tiểu nha đầu vừa mới nhập môn vậy mà cũng dám to mồm nói muốn đánh hắn?

Hôm nay dù hắn ta phải ném cái mặt già này đi cũng muốn dạy cho tiểu nha đầu này cách làm người thế nào!

Nhưng mà chân hắn ta còn chưa bước ra đã bị mấy sư đệ bên cạnh túm mạnh về.

“Sư huynh, không được đâu!”

“Cẩm Sơn sư huynh, đừng manh động! Manh động là ma quỷ!”

“Ừm, Lạc Thu sư muội…” Bên kia, Mộ Nguyên Bạch cũng vội vàng kéo Vương Lạc Thu sang một bên, nhỏ giọng khuyên:

“Cẩm Sơn sư huynh đã sắp sáu mươi, ngươi nể mặt hắn đi. Hay là chúng ta hạ tuổi xuống một chút?”

Vương Lạc Thu ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy sư huynh nói cũng có đạo lý, bèn gật đầu đáp: “Vậy cũng được, thế thì năm mươi tuổi trở xuống đi.”

Trương Tu Bình sư huynh thầm run trong lòng, vội vàng tiến lên nói: “Lạc Thu sư muội, ngươi mới hai mươi tuổi, đánh năm mươi tuổi trở xuống không phù hợp lắm thì phải? Hay là ba mươi tuổi?”

Người sư muội này thiên phú trác tuyệt, chướng mắt bạn đồng lứa rất bình thường.

Nhưng Tử Phủ Học Cung cũng không phải bên ngoài, số lượng người ba mươi đến bốn mươi tuổi đạt được Linh Đài cảnh cũng không ít. Năm mươi tuổi là cũng thấm nhuần ở Linh Đài cảnh rất lâu, một Luyện Khí cảnh như ngươi thì đánh thế nào?

Vả lại, Trương Tu Bình hắn cũng đã sắp năm mươi tuổi, trong số những đệ tử cốt cán cũng được coi là trẻ tuổi, tu vi đã đạt tới Linh Đài cảnh tầng ba. Lạc Thu sư muội nói đánh người năm mươi tuổi trở xuống, chẳng phải cũng là đánh được hắn ư? Điều này làm sao hắn chịu nổi?

Nghe Tu Bình sư huynh nói vậy, hàng lông mày thanh tú của Vương Lạc Thu hơi nhíu, có phần không tình nguyện lắm.

Nhưng nghĩ đến Tu Bình sư huynh và Nguyên Bạch sư huynh bình thường đều rất dễ “nói chuyện”, nàng cảm thấy vẫn nên nể mặt hai người họ.

Nàng do dự một lát, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ hơi nhượng bộ một bước: “Ba mươi tuổi quá trẻ. Thôi ba mươi lăm tuổi đi, nhỏ hơn thì chẳng còn thú vị nữa.”

Ba mươi lăm tuổi!

Dù vậy Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch vẫn cứ thấy không thể tưởng tượng nổi. Luôn cảm thấy liệu có phải Lạc Thu sư muội nói hơi quá không?

Bọn hắn vô thức ngẩng đầu nhìn về phía ba vị thượng nhân trên bầu trời.

Huyền Diêu thượng nhân cũng hơi nghiêm túc lên nhưng nếu nàng muốn thử thì cứ để nàng thử vậy. Cho dù đánh thua cũng không mất mặt.

“Đồ nhi ngoan, vậy thì đánh đi.” Huyền Diêu thượng nhân bình tĩnh nói:

“Mặc kệ là xảy ra bất cứ chuyện gì, sư tôn đều sẽ làm chỗ dựa cho con.”

“Đa tạ sư tôn.”

Vương Lạc Thu không vui không buồn đáp lễ rồi lập tức quay người nhìn về phía đám người Trường Xuân cốc, cao giọng nói: “Chọn ra một người ba mươi lăm tuổi trở xuống.”

Vừa cất lời, đám người Trường Xuân cốc tức giận vô cùng.

Quá là ngang ngược ngông cuồng!

Lý Ngọc Trạch phụ trách tuyển người mới lần này không nhịn được nhảy ra: “Tiểu nha đầu, năm nay ta ba mươi tư tuổi, vừa tấn thăng Linh Đài cảnh khô ng đến hai năm, vậy để ta tới lĩnh giáo sự lợi hại của Tiêu Diêu phong đi!”

Dứt lời, hắn ta nhảy lên lôi đài trước.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right