Chương 424: Sư muội! Mời đánh tùy thích (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,669 lượt đọc

Chương 424: Sư muội! Mời đánh tùy thích (3)

Vương Lạc Thu lại dường như không hề chú ý tới cơn giận của hắn ta, chỉ thong thả lên lôi đài, chắp tay nói với Lý Ngọc Trạch: “Tiêu Diêu nhất mạch Vương Lạc Thu, mời sư huynh chỉ giáo.”

Lý Ngọc Trạch giận quá hóa cười: “Lạc Thu sư muội, ta lớn hơn ngươi mười mấy tuổi, không định bắt nạt ngươi. Chỉ cần ngươi có thể phá được phòng ngự của ta, coi như ngươi thắng.”

Nói rồi hắn ta bèn lấy ra một mảnh vỏ cây to chừng bàn tay.

Mặt ngoài mảnh vỏ cây hiện đầy nếp xù xì, thoạt nhìn mộc mạc và tang thương, vô cùng tầm thường.

Nhưng khi Lý Ngọc Trạch liên tục truyền Huyền khí vào, mảnh vỏ cây trong nháy mắt to ra, thoáng cái biến thành một bộ áo giáp vỏ cây nặng nề bao trùm toàn thân hắn ta lại, chỉ lộ ra một đôi mắt.

Huyền khí Ất Mộc màu xanh lục chậm rãi lưu chuyển ở mặt ngoài bộ giáp vỏ cây, thậm chí ngay cả những nếp uốn xù xì trên vỏ cây cũng như hiện lên ánh sáng nhạt, khí tức sâu và nặng.

“Lạc Thu sư muội, đây là bí thuật của Trường Xuân cốc - Áo Giáp Cổ Thụ.” Tu Bình sư huynh nhắc nhở:

“Không những có sức phòng ngự cực kì đáng sợ mà còn biết tự sinh trưởng chữa trị nếu không thể nhanh chóng đánh vỡ nó.”

Vương Lạc Thu gật đầu tỏ vẻ đã biết.

Mà lúc này, Lý Ngọc Trạch lại thôi động Huyền khí của mình lần nữa, một luồng năng lượng màu xanh lục ngưng tụ lại như thực chất bay ra từ trên người hắn ta, nháy mắt khoác lên một tầng lá chắn bảo vệ nặng nề màu xanh lục Huyền khí bên ngoài thân thể của hắn ta.

“Ất Mộc Linh Thuẫn có thể sinh sôi không ngừng bổ sung năng lượng.” Nguyên Bạch sư huynh cũng nghiêm túc nhắc nhở:

“Cái Linh Thuẫn này cực kì khó chơi, có tiếng tăm kẹo da trâu là ‘Huyền khí bất diệt, Linh Thuẫn không phá’. Nếu lực bộc phát của Lạc Thu sư muội không đủ chỉ sợ rất khó đánh vỡ cái Linh Thuẫn này.”

Trong đám người, Vương Thủ Triết xem chiến thấy thế cũng không nhịn được thầm líu lưỡi.

Bảo sao trước đó Lung Yên lão tổ nhận xét Trường Xuân cốc từng nói rằng bọn hắn “Sức chống đỡ mười phần”. Giờ xem ra chỉ sợ không phải là “có thể chống đỡ” bình thường.

“Đa tạ hai vị sư huynh nhắc nhở.” Vương Lạc Thu quay đầu gật đầu cảm ơn, biểu cảm cũng hơi nghiêm túc hơn:

“Vị sư huynh Trường Xuân cốc này. Ngươi chuẩn bị xong chưa?”

“Chờ đã, ta còn có một thứ.”

Lý Ngọc Trạch lấy ra một cái lá non xanh biếc như ngọc đang phát ra sức sống dồi dào ngậm trong miệng.

Một luồng khí tức năng lượng màu xanh lục có thể nhìn thấy bằng mắt thường phát ra từ chiếc lá non, chảy khắp toàn thân hắn ta.

“Lý Ngọc Trạch, ngươi có biết xấu hổ không thế?” Tu Bình sư huynh thấy thế thì tức giận buột miệng mắng:

“Ngươi lấy cớ phòng ngự là để mình chậm rãi gia tăng à? Giao đấu với một sư muội nhỏ hơn mình mười mấy tuổi, thế mà ngay cả Trường Sinh Thụ Diệp ngươi cũng đem ra, có thấy mất mặt không hả?”

Đệ tử Trường Xuân cốc vốn am hiểu phòng ngự mà không sở trường tiến công. Nếu là đệ tử khác tới giao đấu, bình thường sẽ không cho đối phương nhiều cơ hội gia tăng phòng ngự như thế.

Chúng đệ tử còn lại của Tiêu Diêu phong cũng không nhịn được lớn tiếng khiển trách Lý Ngọc Trạch vô sỉ.

“Ngọc Trạch sư huynh đã chỉ chịu đánh mà không hoàn thủ rồi, còn muốn thế nào nữa?” Đám người Trường Xuân cốc cũng không phục, lập tức trả đũa lại.

Hai bên cãi lộn khiến Vương Lạc Thu khẽ nhíu mày.

Nàng đưa một tay ra.

Xung quanh lập tức yên tĩnh lại.

“Sư huynh chuẩn bị xong chưa?” Vương Lạc Thu bình tĩnh nhìn Lý Ngọc Trạch.

Thấy Vương Lạc Thu tỏ ra bình tĩnh như vậy, Lý Ngọc Trạch lại hơi xấu hổ, nghĩ thầm liệu có phải mình có phần quá đáng hay không.

Nhưng nghĩ đến lời ngông cuồng khi nãy của Vương Lạc Thu, lòng hắn ta lập tức lại trở nên cứng rắn.

Hắn ta cảm thấy mình có trách nhiệm để tiểu nha đầu này biết cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn, người tài còn có người tài hơn, không thể để cho nàng xem thường Trường Xuân nhất mạch.

“Sư muội! Mời đánh tùy thích!”

Miệng hắn ta ngậm Trường Sinh Thụ Diệp, miệng lúng búng gật gật đầu, trong lòng tràn đầy tự tin.

Vừa dứt lời.

Vương Lạc Thu lập tức ra tay.

Chỉ trong thoáng chốc, nàng đã thôi động chiến thể đến cực hạn.

Lần này không những hai tròng mắt mà ngay cả toàn thân nàng cũng phủ một tầng khí tức năng lượng màu đỏ thẫm, như thể phủ thêm một tầng lửa đang bùng cháy.

Mặc dù mỏng nhưng lại tản ra uy thế cực mạnh, lúc này cả người nàng như một con sồ hoàng uy phong lẫm liệt, cho dù còn nhỏ tuổi song không thể khinh thường.

Đây chính là trạng thái nàng đã thức tỉnh huyết mạch nhị trọng. Không chỉ tiến vào trạng thái chiến thể càng nhẹ nhàng hơn mà uy lực cũng hơn vô số lần so với lúc ban đầu.

“Oành!”

Nàng đánh một quyền vào Ất Mộc Linh Thuẫn.

Trên Linh Thuẫn lập tức dập dờn tầng tầng gợn nước như sắp vỡ nát.

Thân thể Lý Ngọc Trạch nháy mắt bị một quyền này của nàng đánh bay ngược ra ngoài.

Không đợi hắn ta rơi xuống đất, Vương Lạc Thu lại đuổi theo hắn ta nhanh như tia chớp. Hai tay nàng túm lấy hắn ta rồi thuận thế ném đi, Lý Ngọc Trạch liền “vụt” một tiến g bay lên trên không trung.

Bay cao tận mười mấy trượng.

Trong lúc đầu óc quay cuồng, Lý Ngọc Trạch rốt cuộc đã không còn điều khiển được thân thể.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right