Chương 425: Sư muội! Mời đánh tùy thích (4)
Cùng lúc đó, Vương Lạc Thu đạp mạnh lên mặt đất, trong nháy mắt “đùng” một tiếng bay vọt lên, thoáng cái đã tới gần Lý Ngọc Trạch ở trên không, ngay sau đó nàng hạ xuống, hai chân giẫm mạnh lên người hắn ta.
“Rầm!”
Lý Ngọc Trạch đập mạnh xuống lôi đài tựa như một quả đạn pháo.
Lôi đài luận võ chỉ dùng đá bình thường để đẽo gọt thành nên chịu lần va đập này lập tức bị vỡ, đá vụn bay tứ tung.
Sắc mặt Lý Ngọc Trạch trắng bệch, miệng trực tiếp hộc ra máu.
Nhưng đây vẫn chưa phải kết thúc.
Giữa không trung, Vương Lạc Thu mượn lực giẫm mạnh khi nãy lại bay lên tiếp, thẳng tới độ cao gần hai mươi trượng thì thân mình lập tức đảo ngược, tăng tốc độ rơi xuống.
Mượn thế giáng xuống từ trên trời, nàng đấm ra một quyền.
Trong lúc tụ lực, trên quả đấm của nàng nhất thời toát ra ánh sáng lửa, cả người cũng bị bao phủ trong một chùm ánh sáng màu đỏ chói mắt, giống như sao băng rơi xuống, thế không thể đỡ.
“Rầm!”
Trong tiếng nổ đinh tai nhức óc, nắm đấm trắng nõn như ngọc của Vương Lạc Thu hung hăng đập trúng Lý Ngọc Trạch.
Toàn thân Lý Ngọc Trạch chấn động.
Gần như trong tích tắc, Ất Mộc Linh Thuẫn trên người hắn ta liền bị một quyền đập nát, Áo Giáp Cổ Thụ nhìn như không thể phá vỡ cũng rạn nứt từng mảnh, khiến lôi đài dưới người hắn ta bị lún xuống thành một cái hố to, bắn ra vô số đá vụn.
“Phụt!”
Lý Ngọc Trạch phun ra một ngụm máu tươi, Trường Sinh Thụ Diệp trong miệng cũng bay lên không trung.
Dường như Vương Lạc Thu đã sớm đoán được tất cả chuyện này.
Đánh xong một quyền, nàng cũng không tiếp tục truy kích nữa mà bình tĩnh tự nhiên thu quyền lại đứng sang bên cạnh, giọng điệu bình tĩnh nói: “Ngọc Trạch sư huynh, xin nghiêm túc hơn được không? Hiện giờ chúng ta có thể chính thức bắt đầu so tài chưa?”
Dưới lôi đài, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm.
…
…
Sao lại có thể như thế đây?
Mặc dù Lý Ngọc Trạch vừa mới tấn thăng Linh Đài cảnh chưa đầy hai năm nhưng dù sao cũng là Linh Đài cảnh. Một thân phòng ngự kia coi như để một Linh Đài cảnh bình thường đến đánh thì cũng tuyệt đối không có khả năng phá vỡ nhanh chóng đến vậy.
Cô nương này mới là Luyện Khí cảnh tầng chín thôi mà lực bộc phát và sức mạnh lại đáng sợ như thế?
Các đệ tử lần đầu tiên nhìn thấy Vương Lạc Thu ra tay, giờ phút này tất cả đều đang chấn động, trên mặt tràn đầy sự không thể tin nổi.
Các đệ tử mới của Tiêu Diêu phong nhất mạch thì lại co rúm người, nháy mắt bị màn trước mặt gợi lại hồi ức. Từng có lúc, bọn họ cũng cảm thấy mình rất lợi hại, mãi đến khi đụng phải Vương Lạc Thu…
Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, suy nghĩ nhiều cũng toàn là nước mắt.
Vương Thủ Triết không khỏi thầm gật đầu.
Nha đầu này sử dụng chiến thể càng ngày càng thành thạo, tiến bộ nhanh chóng đã vượt xa khỏi dự tính của hắn. Cứ theo đà này, nếu nha đầu này tấn thăng đến Linh Đài cảnh, sức chiến đấu sẽ đáng sợ cỡ nào?
Chậc, xem ra hắn thật sự cần phải chăm chỉ hơn.
Đánh không lại bà xã còn chưa tính, đừng để đến ngay cả muội muội và đại điệt nữ cũng đánh không lại, vậy thì quá mất mặt!
“Đồ đệ Lạc Thu của ta không những thiên phú xuất sắc mà ngay cả ý thức chiến đấu cũng mạnh mẽ, hiểu được lợi dụng các loại hoàn cảnh để tạo ra lực sát thương lớn nhất. Trẻ nhỏ dễ dạy, trẻ nhỏ dễ dạy mà!”
Trên không trung, Huyền Diêu thượng nhân khẽ vuốt râu, hài lòng gật đầu.
Trên mặt ông ta vẫn giữ biểu cảm nghiêm túc uy nghiêm nhưng trong ánh mắt lại mang sự đắc ý không thể che giấu, thấy mà Trường Xuân thượng nhân thầm phiền muộn.
So với Vương Lạc Thu, Lý Ngọc Trạch hoàn toàn là một ví dụ xấu không nên học theo. Rõ ràng có được tu vi cảnh giới mạnh hơn, ý thức chiến đấu lại yếu kém như thế, vừa nãy cứ như một con rùa đen bị chim ưng bắt lên bầu trời, sau đó ngã xuống tảng đá vỡ mai rùa.
Hắn ta không thể thử động não sao?
“Ha ha ha, nha đầu này đúng là khá thú vị!” Huyễn Điệp phu nhân ở bên cạnh che miệng cười khẽ:
“Có điều quá chính trực, vậy mà không trực tiếp truy kích giành lấy chiến thắng.”
Huyền Diêu thượng nhân cười nói: “Chắc là chưa chơi chán.” .
“Có lẽ là vậy rồi.”
Huyễn Điệp phu nhân và Huyền Diêu thượng nhân ngươi một câu ta một câu, khiến sắc mặt Trường Xuân thượng nhân càng trở nên khó tả.
Nhóm thượng nhân nói chuyện không ảnh hưởng đại cục phía dưới. Lúc này, Lý Ngọc Trạch trên lôi đài rốt cuộc cũng tỉnh lại từ trạng thái nghi ngờ cuộc đời.
“Khụ khụ!”
Hắn ta hộc máu, sắc mặt tái nhợt: “Lạc Thu sư muội, ta thừa nhận ta xem nhẹ ngươi. Ta thu hồi lời trước đó, ngươi đợi ta khôi phục lại chút đã rồi đánh tiếp với ngươi.”