Chương 426: Ngọc Trạch sư huynh! Hai mỹ nhân luân phiên đánh (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1,978 lượt đọc

Chương 426: Ngọc Trạch sư huynh! Hai mỹ nhân luân phiên đánh (1)

“Ngọc Trạch sư huynh xin cứ tự nhiên.” Vương Lạc Thu cũng không vội, cứ chắp tay đứng ở bên cạnh, thong thả chờ đợi.

Lý Ngọc Trạch vừa hộc máu vừa nhặt Trường Sinh Thụ Diệp của mình về, lại ngậm trong miệng.

Năng lượng chữa trị của Trường Sinh Thụ Diệp chảy cuồn cuộn không ngừng trong ngũ tạng lục phủ của hắn ta, sắc mặt Lý Ngọc Trạch nhanh chóng trở nên hồng hào hơn.

Áo Giáp Cổ Thụ trên người hắn ta cũng chẳng mấy chốc mà lại sinh trưởng lấp đầy, chỗ bị nứt cũng mọc ra rồi khép lại, khôi phục trạng thái phòng ngự toàn lực như ban đầu.

“Sư muội chờ một lát đã.”

Sau khi Lý Ngọc Trạch thở hổn hển mấy hơi, Huyền khí trong cơ thể lại tràn ra ùn ùn, ngưng tụ thành Ất Mộc Linh Thuẫn.

“Không biết xấu hổ, quá không biết xấu hổ!”

Thấy hắn ta làm vậy, chúng đệ tử của Tiêu Diêu phong nhất thời tức giận chửi ầm lên.

Vẻ mặt của đám người Trường Xuân cốc cũng hơi xấu hổ.

Nhưng dù sao đi nữa Lý Ngọc Trạch cũng là người nhà, dù cho có hơi vô sỉ nhưng nên bênh vực thì vẫn phải bênh vực một phen.

Thế là hai bên lại đấu khẩu lần nữa.

Có điều dù sao bên này vẫn là sân nhà của Trường Xuân cốc, chẳng mấy chốc tiếng bên Tiêu Diêu phong nhất mạch đã bị áp xuống, đành phải im lặng.

“Lạc Thu sư muội, tới đi!”

Lý Ngọc Trạch không hổ là đệ tử của Trường Xuân cốc, chỉ cho hắn ta chút thời gian mà đã hoàn toàn khôi phục, lại có thể nguyên khí tràn đầy bắt đầu chiến đấu.

“Sư huynh chú ý, ta tới đây.”

Vương Lạc Thu vừa dứt lời thì lập tức xông lên như một con Báo Vương dũng mãnh, thân pháp tốc độ nhanh chóng, thậm chí còn tạo ra tàn ảnh tại chỗ.

Trong nháy mắt, nàng đã giá lâm đến bên cạnh Lý Ngọc Trạch, trọng quyền nặng cước liên tục không dứt đánh vào hắn ta.

Lần này Lý Ngọc Trạch đã học được bài học, không chỉ dựa vào mình Ất Mộc Linh thuẫnphòng ngự nữa mà tung ra từng quyền từng cước ngăn cản Vương Lạc Thu, thực sự không ngăn được thì dùng Ất Mộc Linh thuẫnchắn lại.

Làm như vậy dù Ất Mộc Linh thuẫnhao tổn không nhỏ nhưng lại có thể mau chóng bổ sung về, Lý Ngọc Trạch có thể ở trong trạng thái phòng ngự toàn lực từ đầu đến cuối. Vương Lạc Thu muốn bắt được Lý Ngọc Trạch không còn dễ dàng nữa.

“Lạc Thu sư muội.” Vẻ mặt Lý Ngọc Trạch mang sự đắc ý:

“Lần này ngươi thấy được năng lực phòng ngự của Trường Xuân cốc nhất mạch rồi chứ?”

Thấy thế, chúng đệ tử của Tiêu Diêu phong đều thấy hơi lo lắng.

Trường Xuân cốc nhất mạch khó chơi chính là ở chỗ này.

Nếu như ngươi không thể cấp tốc đánh vỡ tất cả phòng ngự của hắn thì sẽ rơi vào tình trạng đánh lâu dài. Mà bàn về đánh lâu dài, Trường Xuân cốc nói thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất.

Lý Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch thoáng nhìn nhau, cả hai đều không khỏi tiếc hận.

Lạc Thu sư muội thiên phú hơn người, ý thức chiến đấu cũng mạnh, nhưng chung quy còn quá trẻ và cũng quá tự tin.

Trong chiến đấu, khinh thường chính là điều tối kỵ. Sao có thể để cho tên Lý Ngọc Trạch kia có cơ hội tạm nghỉ lâu như vậy?

Huyền khí bất diệt, sinh sôi không ngừng, chiến đấu với ngươi đến thiên hoang địa lão. Đây cũng không phải là nói đùa.

Nhưng mặc kệ bọn hắn có cảm tưởng gì, từ đầu đến cuối Vương Lạc Thu đều không sợ không giận, vẫn vững vàng chiến đấu thu phóng. Những nghị luận xung quanh, tiếc hận thở dài, thậm chí là một vài lời giễu cợt đều không thể khiến nội tâm nàng Diêu động một chút nào.

Toàn bộ lực chú ý của nàng đều tập trung vào trong chiến đấu.

Dần dần, thời gian trôi qua từng giờ.

Một khắc đồng hồ… Hai khắc đồng hồ…

Mồ hôi trên người Vương Lạc Thu ngày càng nhiều, trang phục Huyền Vũ kiểu nữ màu vàng nhạt của nàng bất giác đã ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng mà phòng ngự của Lý Ngọc Trạch vẫn trong trạng thái sung mãn như cũ, dáng vẻ như dù chiến đấu mười canh giờ cũng không sao cả.

“Lạc Thu sư muội, không kiên trì nổi à?” Lý Ngọc Trạch cười khà khà nói:

“Ta thừa nhận ngươi rất lợi hại. Chờ đến Linh Đài cảnh, ta chắc chắn không phải đối thủ của ngươi, nhưng dù sao ngươi bây giờ vẫn quá trẻ. Nhận thua đi, tiếp tục đánh cũng không có ý nghĩa.”

“Đúng vậy, đã đến lúc kết thúc. Đa tạ sư huynh giúp ta luyện tập lâu như vậy.”

Giọng nói Vương Lạc Thu mang theo chút thở dốc nhưng giọng điệu vẫn bình tĩnh như trước, lãnh đạm vô cùng.

Dứt lời, còn không đợi Lý Ngọc Trạch kịp phản ứng, nàng ra tay ngay.

Chỉ thấy nàng đạp lên mặt đất, thân hình vọt về phía Lý Ngọc Trạch tựa như tia chớp.

Trong lúc huyết dịch sôi trào, khí tức năng lượng màu đỏ sẫm bao trùm toàn thân, khí thế cả người nàng nháy mắt tăng vọt, như thể tích tắc biến thành người khác.

Cùng lúc đó, trong đôi mắt bình tĩnh của nàng bỗng nhiên thoáng qua sát khí đáng sợ.

Một luồng sát khí như thực chất bao phủ Lý Ngọc Trạch như đang bóp lấy cổ họng hắn ta khiến nụ cười đắc ý của hắn ta cứng lại trên mặt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right