Chương 428: Ngọc Trạch sư huynh! Hai mỹ nhân luân phiên đánh (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,669 lượt đọc

Chương 428: Ngọc Trạch sư huynh! Hai mỹ nhân luân phiên đánh (3)

Đối lập với náo nhiệt bên Tiêu Diêu phong chính là Trường Xuân cốc bên này.

Đỉnh đầu đám người Cẩm Sơn sư huynh như thể bao phủ một tầng mây đen, sĩ khí xuống thấp.

Những đệ tử mới thì mặt mũi tràn đầy ngỡ ngàng, cực kỳ hoài nghi lựa chọn gia nhập Trường Xuân cốc của mình đến tột cùng có chính xác không.

Trường Xuân cốc nhất mạch sao lại yếu như vậy?

“Trường Xuân cốc chúng ta đều thích nghiên cứu thực vật, rất ít tập trung vào chuyện chiến đấu. Vả lại quy tắc lôi đài thi đấu có hơi không công bằng với đệ tử của Trường Xuân Cốc.” Lục Vi tiểu học tỷ không nhìn nổi, mở miệng cứu vãn tôn nghiêm:

“Đệ tử Trường Xuân cốc chúng ta am hiểu nhất thật ra là phòng ngự trận địa, chỉ cần cho chúng ta chút thời gian, chúng ta có thể sắp xếp một trận địa như thùng sắt, ai dám tiến vào đều chỉ có một chữ ‘chết’.”

Cũng phải.

Vương Thủ Triết nghe vậy thầm gật đầu.

Năng lực thôi phát thực vật của những đệ tử Trường Xuân cốc mặc dù kém xa hắn, không thể nhanh chóng thúc đẩy thực vật sinh trưởng trong trạng thái chiến đấu nhưng chỉ cần cho bọn họ đầy đủ thời gian thì bọn họ cũng có thể thúc đẩy sinh trưởng ra số lượng lớn thực vật dùng cho chiến đấu.

Nếu như cho bọn họ một mảnh trận địa, để bọn họ từ từ tổ chức sắp xếp. Bọn họ có thể sắp xếp trận địa thành một khối ống sắt giống như trò chơi thủ thành. Nếu như tu sĩ cùng cấp bậc Huyền Vũ lọt vào, cơ bản chỉ có nước bị đánh.

Nhìn cái viện kia của Vương Thủ Triết là biết.

Cái viện kia bây giờ đã được hắn từ từ sắp xếp thành một nơi khá đáng sợ, cho dù là tu sĩ Huyền Vũ Linh Đài cảnh dám xông bừa vào thì kết cục cũng sẽ khá thảm.

Lục Vi tiểu học tỷ nói một phen cuối cùng cũng cứu vãn một chút lòng tin từ nhóm đệ tử mới.

Cùng lúc đó.

Trên bầu trời, biểu hiện của Huyền Diêu thượng nhân đối với Vương Lạc Thu cũng là hài lòng vô cùng: “Đồ đệ Lạc Thu của ta quả nhiên không phụ công bồi dưỡng vất vả, ân cần dạy bảo của ta.”

Ánh mắt của Trường Xuân thượng nhân đầy ẩn ý: “Cô nương này hôm nay mới nhập môn mà nhỉ? Huyền Diêu ngươi khi nào vất vả bồi dưỡng ân cần dạy bảo thế?”

“Ha ha ha!”

Huyễn Điệp phu nhân nghe vậy thì buồn cười, lập tức cười run cả người.

Sắc mặt của Trường Xuân thượng nhân lập tức càng đen hơn.

Qua một hồi lâu, tiếng cười của Huyễn Điệp phu nhân cuối cùng mới ngừng lại.

Bà ta vén tóc lên, phong tình vạn chủng liếc hai vị thượng nhân bên cạnh: “Đệ tử mới thu này của Huyền Diêu thượng nhân đúng là không tệ. Có điều hiện giờ đến phiên đệ tử nhà ta ra sân nhỉ?”

“Ha ha ha ha ha! Sau khi được chứng kiến thực lực của đồ đệ ta mà phu nhân vẫn muốn để đệ tử ra sân, xem ra có lòng tin vô cùng.” Huyền Diêu thượng nhân cao giọng cười một tiếng, trong ánh mắt lập tức lộ ra vẻ chờ mong:

“Như vậy thì bản thượng nhân liền rửa mắt mà đợi.”

Trường Xuân thượng nhân nghe vậy mặt càng đen hơn.

Huyền Diêu vừa mới học hỏi xong, Huyễn Điệp phu nhân này lại lập tức vội vàng muốn lên, đây là thật sự coi Trường Xuân cốc của ông ấy như quả hồng mềm mà bóp hả?

Nhưng ai bảo sức chiến đấu Trường Xuân cốc của ông ấy là kiểu từ từ tích lũy, năng lực chiến đấu trên lôi đài trong lúc tu luyện sơ kỳ hoàn toàn không có chứ. Cho dù ông ấy giận nhưng cũng chẳng có cách nào.

Sắc mặt Trường Xuân thượng nhân càng không tốt, Huyễn Điệp phu nhân lại càng hưng phấn hơn. Bà ta cười khanh khách không thôi.

“Đồ nhi bảo bối, đến phiên con ra sân. Nhất định phải ‘học hỏi’ thật tốt các sư huynh của Trường Xuân cốc.” Bà ta vẫy vẫy tay xuống dưới đài.

“Dạ, sư tôn.”

Vương Lạc Tĩnh nghe vậy, chậm rãi ra khỏi hàng, thong thả đi lên lôi đài.

Khác biệt với khí tức ngang ngược và sự mạnh dạn kiên quyết của Vương Lạc Thu, khí chất của nàng điềm tĩnh như nước, nhưng lại lộ ra một sự lạnh lùng chân chính từ trong xương cốt.

“Đệ tử Vạn Điệp cốc, Vương Lạc Tĩnh.” Vương Lạc Tĩnh thản nhiên nói:

“Xin mời Lý Ngọc Trạch sư huynh khôi phục một phen rồi lại chỉ giáo.”

Cái gì?

Tiểu cô nương tới từ Vạn Điệp cốc này, vậy mà cũng muốn khiêu chiến Lý Ngọc Trạch sư huynh?

Dưới lôi đài lập tức xôn xao.

Lý Ngọc Trạch vừa mới giãy giụa đứng lên, nghe vậy lập tức lảo đảo sắp ngã, đầu óc cũng có phần mơ màng.

Thế đạo này là sao? Trước kia hắn ta cũng không hề được hoan nghênh như thế, hiện giờ các sư muội thế mà người nào cũng đứng xếp hàng đánh hắn ta.

Lý Ngọc Trạch hắn có tài đức gì mà có được vinh hạnh đặc biệt này?

Trong đám người, Vương Thủ Triết không nhịn được nâng trán.

Làm sao hắn lại quên câu cửa miệng của nha đầu Lạc Tĩnh kia là: Lạc Thu có thể làm được, ta cũng có thể làm được.

Cho nên Lạc Thu có thể đánh bại Lý Ngọc Trạch, nàng chắc chắn cũng có thể.

Ở chuyện này, sợ là ai cũng không khuyên được nàng. Đúng là khổ Lý Ngọc Trạch, bị Lạc Thu đánh xong một lần, còn phải bị Lạc Tĩnh đánh thêm một lần nữa.

Hắn không khỏi có chút thông cảm cho Lý Ngọc Trạch.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right