Chương 429: Muội muội kinh hãi! Tứ ca muốn tới đánh chúng ta (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,662 lượt đọc

Chương 429: Muội muội kinh hãi! Tứ ca muốn tới đánh chúng ta (1)

Lý Ngọc Trạch giận quá hóa cười: “Được, được lắm, các ngươi đều coi ta là bùn nặn. Tiểu cô nương, nếu ngươi đã muốn khiêu chiến ta, vậy thì động thủ đi!”

Vương Lạc Tĩnh nhàn nhạt liếc hắn ta một cái, lắc đầu nói: “Còn xin Ngọc Trạch sư huynh cố gắng khôi phục một phen đã.”

Lý Ngọc Trạch sững sờ, thật sự không khỏi vừa buồn cười vừa tức giận.

Thế này là rõ ràng chê trạng thái hắn không tốt, đánh không đủ đã ghiền đây mà.

Các đệ tử khác của Trường Xuân cốc cũng đều không ngừng than khóc. Thói đời kiểu gì thế nào? Đệ tử mới vào trẻ tuổi người nào người nấy đều tùy tiện.

Các đệ tử Tiêu Diêu phong và Vương Lạc Thu đang ở bên kia chúc mừng, nhìn thấy một màn ấy ở bên này, đều âm thầm tặc lưỡi.

Ai da, khẩu khí của tiểu cô nương này cũng chẳng kém Lạc Thu của chúng ta là bao.

Ánh mắt Vương Lạc Thu khẽ động, hừ lạnh một tiếng: “Quỷ ấu trĩ.”

Trương Tu Bình bỗng chợt nghĩ đến điều gì đó: “Chờ một chút! Vừa rồi nàng ấy bảo mình tên là Vương Lạc Tĩnh.”

Lời vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều nhìn sang Vương Lạc Thu, ai nấy nghi ngờ không thôi. Không thể nào? Không phải thật sự giống như bọn hắn nghĩ đấy chứ?

“Các ngươi đoán không lầm. Nàng ấy chính là tỷ tỷ quỷ ấu trĩ của ta, lớn hơn ta một tuổi.”

Đối mặt với ánh mắt của mọi người, Vương Lạc Thu vẫn bình tĩnh tự nhiên như cũ, giọng nói tùy ý như thể chỉ đang thảo luận xem cơm trưa hôm nay ăn có ngon hay không.

Chúng đệ tử Tiêu Diêu phong lập tức lặng ngắt như tờ.

Bọn họ nhìn Vương Lạc Tĩnh trên đài, rồi lại nhìn Vương Lạc Thu, trong lòng mỗi người là một mảnh oán than.

Tình huống này là thế nào vậy? Chẳng lẽ hai tỷ muội đều là thiên kiêu ư?”

Hai cái tên tương tự chẳng những khiến người của tdp chú ý tới, mà ngay cả chúng đệ tử txc cũng nghị luận sôi nổi, ví dụ như “Hóa ra là một đôi tỷ muội” “Chẳng trách”, tiếng bàn luận bên tai không ngừng.

Nghe thấy tiếng nghị luận dưới đài, Lý Ngọc Trạch trên lôi đài cũng chợt phản ứng lại, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng.

Muội muội đã lợi hại đến vậy vậy, chẳng phải tỷ tỷ còn lợi hại hơn sao?

Lúc bấy giờ, hắn ta không còn dám chủ quan nữa, thành thật nói: “Nếu sư muội muốn khiêu chiến, vậy thì chờ ta hồi phục chút đã.”

Dứt lời, hắn bèn đàng hoàng luyện khí, ngồi xuống khôi phục.

Đồng thời trong lúc Lý Ngọc Trạch đang khôi phục, lại có đệ tử Nguyên Thủy Thiên Hồ nhất mạch đến đây bái phỏng, tất nhiên là theo thói quen tới học hỏi một chút. Có điều Nguyên Thủy thượng nhân của bọn họ thì lại không đến. Hiển nhiên chỉ là định mở mang kiến thức thông thường.

Thấy thế, các đệ tử Trường Xuân cốc trái lại lại nhẹ nhàng thở ra.

Bọn họ thật sự sợ lại đến thêm một cái Vương Lạc Xuân, Vương Lạc Hạ, Vương Lạc Đông gì đó nữa, vậy thì Lý Ngọc Trạch sư huynh của bọn họ cũng quá thảm rồi.

Các đệ tử Nguyên Thủy Thiên Hồ nhất mạch cũng không ngờ rằng trong Trường Xuân cốc lại có đến ba vị thượng nhân ở đây, tư thế hùng hổ ban đầu trong nháy mắt đã tàn héo, bái kiến qua ba vị thượng nhân rồi sau đó thành thành thật thật đứng sang một bên xem chiến, cũng không dám tùy tiện làm ồn.

Huyên Phù lão tổ và Liễu Nhược Lôi vốn thuộc Nguyên Thủy Thiên Hồ nhất mạch, lần này bọn họ cũng đi theo tham gia náo nhiệt.

Liễu Nhược Lam cũng trong ở đám người, trước tiên nhìn Vương Lạc Thu bên lôi đài và Vương Lạc Tĩnh trên lôi đài một chút, rồi lại ngó quanh tứ phía.

Vương Thủ Triết vẫy tay với nàng: “Chỗ này.”

Rất nhanh, bốn người đã tụ tập cùng một chỗ.

“Nương tử, không phải là nàng cũng đến Trường Xuân cốc học hỏi một chút đấy chứ?” Vương Thủ Triết nhìn Liễu Nhược Lam cười nói.

Liễu Nhược Lam che miệng cười một tiếng: “Chuyện vừa nãy ta nghe kể hết rồi, Lạc Thu muội muội nhà chúng ta quả đúng là lợi hại. Chỉ là bản thân ta không thích chém chém giết giết, cũng không chính thức gia nhập Nguyên Thủy Thiên Hồ nhất mạch, ta chỉ tới xem náo nhiệt chút thôi.”

Không biết vì sao, Vương Thủ Triết âm thầm thở dài một hơi.

Chỉ cần nương tử không làm loạn, chuyện gì cũng dễ nói. Nếu như nàng ấy muốn ồn ào kiếm chuyện, Cẩm Sơn sư huynh xuống dưới cũng không dễ dàng.

“Bây giờ đến lượt Lạc Tĩnh muội muội học hỏi một chút sao?” Liễu Nhược Lam nhìn về phía lôi đài, gương mặt xinh đẹp trên tràn ngập cảm giác hứng thú và phấn khích.

Mặc dù nàng không có hứng thú với chuyện chém giết, nhưng vẫn rất thích xem náo nhiệt.

“Nương tử chú ý cảm xúc một chút.” Vương Thủ Triết nhắc nhở.

Dù sao bọn họ cũng đang ở trong Trường Xuân nhất mạch xem chiến.

Thấy xung quanh không ngừng có ánh mắt khác thường liếc tới, Liễu Nhược Lam len lén thè lưỡi, thanh tú động lòng người mà đứng cạnh Vương Thủ Triết, đàng hoàng xem náo nhiệt.

Thấy thế, nhóm Cẩm Sơn sư huynh lập tức không ngừng liếc xéo Vương Thủ Triết.

Tiểu tử này dụ dỗ các sư muội Trường Xuân cốc đã đành, bây giờ còn thông đồng với Nguyên Thủy Thiên Hồ nhất mạch.

Có điều, cho dù bọn hắn có ý kiến, cũng chỉ dám nuốt ngược vào trong bụng.

Bởi vì bọn hắn đều nhận ra vị kia bên cạnh Vương Thủ Triết, đó chính là Liễu Huyên Phù - đệ tử cốt cán của Nguyên Thủy Thiên Hồ nhất mạch. Mặc dù Liễu Huyên Phù không hiếu chiến, nhưng để thu thập bọn hắn một phen vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tạm thời không đề cập tới mấy lời ong tiếng ve nữa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right