Chương 430: Muội muội kinh hãi! Tứ ca muốn tới đánh chúng ta (2)
Bản lĩnh của các đệ tử khác trong Trường Xuân cốc tạm thời không nhắc đến, nhưng sức khôi phục này thật sự hết sức kinh người.
Chỉ trong vòng một khắc đồng hồ, Lý Ngọc Trạch sư huynh đã hoàn toàn khôi phục, lại bắt đầu trở nên sinh long hoạt hổ(*).
(*) Sinh long hoạt hổ: khoẻ như vâm; mạnh như rồng như hổ; sinh khí dồi dào.
“Lạc Tĩnh sư muội, ngươi không ngại để ta mặc cái giáp vào trước đã chứ?”
Lý Ngọc Trạch dứt khoát ghì sâu da mặt dày đến đáy.
“Xin sư huynh cứ tự nhiên.” Vương Lạc Tĩnh không để bụng, đáp.
“Vậy sư huynh sẽ không khách khí.”
Lý Ngọc Trạch lấy ra Cổ Thụ bì lần nữa, trút Huyền khí vào. Tàn giáp từ Cổ Thụ giáp trụ rất nhanh đã lan tràn khắp toàn thân hắn.
Trải qua thời gian dài chữa trị cho bản thân như vậy, thế mà Cổ Thụ giáp trụ này đã chữa lành đến bảy tám phần, ngoại trừ việc bên ngoài vẫn tồn tại không ít vết rạn nứt, nhưng trên nguyên tắc đã không còn mấy khác biệt so với lúc trước. Năng lực chữa trị cho bản thân của Cổ Thụ giáp trụ mạnh, bởi vậy có thể thấy được chút ít.
Sau đó chính là Ất Mộc Linh thuẫn và Trường Sinh Thụ diệp.
Sau khi trang bị nguyên bộ, hắn còn cảm thấy chưa yên tâm, bèn dứt khoát lấy ra mấy quả trái màu đỏ thẫm.
Những quả kia to cỡ nắm tay, bề ngoài hệt như được cấu thành từ từng mảnh từng mảnh vảy giáp xếp chồng, tản ra một luồng khí tức nóng bỏng.
Vừa lấy ra mấy quả này, trên mặt Lý Ngọc Trạch lập tức hiện lên vẻ đau lòng.
Hắn vất vất vả vả mười năm, cũng chỉ nuôi trồng được bảy quả này. Lần này lấy ra ba quả, hắn lại phải tiêu tốn thêm rất nhiều năm nữa mới có thể bổ sung vào chỗ thiếu hụt, sao có thể không đau lòng đây?
“Hỏa Long quả?!”
Song, vừa thấy cảnh này, sắc mặt các học tỷ Vạn Điệp cốc trong nháy mắt đã hoàn toàn biến đổi, rối rít tức giận mắng yêu kiều: ““Lý Ngọc Trạch ngươi có biết xấu hổ hay không? Thế mà lại cầm Hỏa Long quả đối phó với học muội!”
Cũng có học tỷ vội vàng nhắc nhở Vương Lạc Tĩnh: “Lạc Tĩnh sư muội, muôi nhất định phải cẩn thận Hỏa Long quả đó. Nó sẽ nổ tung, làm tràn ra chất nhầy mang thuộc tính Hỏa, còn có thể dính trên cơ thể, rồi thiêu đốt ra tầng tầng lửa đỏ, vô cùng khó chơi.”
“Đa tạ học tỷ đã nhắc nhở.”
Biểu tình Vương Lạc Tĩnh nghiêm nghị gật gật đầu.
Vương Thủ Triết nghe thấy ba chữ “Hỏa Long quả”, suýt chút nữa đã không nhịn được mà cười ra tiếng. Không còn cách nào khác, ai bảo ba chữ này thực sự quá xuất diễn(*).
(*) Xuất diễn: diễn nhiều hơn, quá lên so với kịch bản.
Có điều từ phản ứng của các học tỷ Vạn Điệp cốc xem ra, uy lực của Hỏa Long quả này e rằng không hề thấp. Sau khi hắn cười xong cũng lập tức thấy có hứng thú.
Xem ra, Trường Xuân cốc nhất mạch không phải là không có sức chiến đấu, mà là những thực vật có tính công kích và lực mạnh ấy để bồi dưỡng nên cũng cực kỳ không dễ dàng, ngày thường vốn không cam lòng lấy ra dùng.
“Ngọc Trạch sư huynh đã chuẩn bị xong chưa?” Vương Lạc Tĩnh hỏi.
Trong miệng Lý Ngọc Trạch đang ngậm Trường Sinh Thụ diệp, không tiện nói chuyện, đành phải ậm ờ nói chuyện gật gật đầu: “Lạc Tĩnh sư muội cứ việc xuất thủ.”
“Ừm.”
Vương Lạc Tĩnh gật đầu một cái, sau đó ra tay không chút do dự.
Phong cách tác chiến của nàng cùng Vương Lạc Thu hoàn toàn là hai thái cực. Còn chưa bắt đầu đánh, thân hình của nàng đã phi tốc lui về phía sau, cùng lúc đó, trong tay nàng cũng có thêm một cây Trùng Địch.
Nàng đặt cây Trùng Địch nằm ngang trước mặt, rồi chầm chậm thôi, tiếng sao với tần số cao lập tức vang lên trầm bổng trong không khí.
“Ong ong ong”
Trong tiếng vỗ cánh trầm thấp, một đoàn Tử Tinh Linh Phong xuất hiện trên bầu trời, như mây đen che khuất mặt trời, bay về phía Lý Ngọc Trạch.
Kích cỡ của tất cả những con Tử Tinh Linh Phong này đều lớn hơn nhiều so với Tử Tinh Linh Phong thông thường, trên thân phát ra từng tia sáng màu tím, chân kim như đao, giác quan chuyển động, mấy trăm con tụ họp lại một chỗ tưởng chừng như thể lấp kín bầu trời, không chỉ cực kỳ có lực trùng kính như trong mắt nhìn, mà sức chiến đấu cũng tương tự, khá kinh người.
Ở vùng ngoại thành, cho dù có là người tu hành Linh Đài cảnh, gặp phải bầy ong có cấp bậc như vậy cũng phải đi đường vòng.
“Linh Trùng sư!”
“Trời ạ, hóa ra là một Linh Trùng sư hệ chiến đấu.”
“Thế mà lại có thể khống chế được bầy ong có quy mô như vậy, linh thức của nàng phải mạnh đến trình độ nào cớ chứ?”
Nhìn thấy một màn này, chúng nhân Trường Xuân cốc lập tức biến sắc, rối rít kinh hãi không thôi.
Một đám nữ đệ tử Vạn Điệp cốc trước đó đã từng thấy phong cách chiến đấu của Vương Lạc Tĩnh, nhưng lúc này vẫn không kiềm được mà tấm tắc cảm khái: “Thật không hổ là Lạc Tĩnh học muội.”
Lý Ngọc Trạch cũng bị làm cho sợ hết hồn, không ngờ rằng Vương Lạc Tĩnh lại là Linh Trùng sư, mà hình như còn là Linh Trùng sư cực kỳ cường đại, mới chỉ ở Luyện Khí cảnh tầng chín vậy mà đã có thể chỉ huy bầy ong khổng lồ như thế.
Chỉ tiếc, đối với hắn bầy ong này cũng vô dụng thôi!
Lý Ngọc Trạch nở nụ cười.
Quả nhiên, toàn bộ những con ong ấy đều bị ngăn lại bên ngoài Ất Mộc Linh thuẫn, mặc cho bọn chúng có công kích Ất Mộc Linh thuẫn thế nào, đều không hề có tác dụng, chỉ là ở trên đó xô đẩy thành một vài hoa văn sóng nước, hệt như trút xuống một trận mưa.