Chương 433: Trụ Hiên! Thủ Tâm! Song linh bá đạo (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 195 lượt đọc

Chương 433: Trụ Hiên! Thủ Tâm! Song linh bá đạo (2)

Ông ấy cũng có phần bất ngờ với việc Vương Thủ Triết ra sân. Lại nói, cảm nhận của ông ấy với tiểu tử này rất không tệ, thậm chí trong đầu còn nổi lên suy nghĩ nhận hắn làm đệ tử hạch tâm. Nếu như không phải Vương Thủ Triết khước từ lời chiêu mộ của ông ấy, thì bây giờ tiểu tử này đã là đệ tử cốt cán rồi.

Người duy nhất làm ông ấy có chút lưu tâm chính là Vương Lung Yên.

Ấn tượng mà Vương Lung Yên để lại cho ông ấy vô cùng sâu sắc. Dẫu sao cứ ba năm một lần, ông ấy đều sẽ nghe nói Vương Lung Yên lại đánh mấy đệ tử nhà mình. Bàn về những tổn thương gây ra cho Trường Xuân cốc, có thể nói Vương Lung Yên chắc chắn mạnh hơn nhiều so với hai tiểu cô nương trước mắt này.

Đợi đã!

Bỗng Trường Xuân thượng nhân bỗng cảm thấy có chút không hợp lý.

Hai vị cô nương này đều họ Vương, Vương Lung Yên và Vương Thủ Triết cũng mang họ Vương, giữa bọn họ không có quan hệ gì đấy chứ?

Trên thế giới này rất nhiều người họ Vương, vốn dĩ nếu trong tình huống bình thường ông ấy sẽ không nghĩ như vậy. Nhưng tình huống hôm nay kỳ lạ, thật đúng là khó nói…

Trong đôi mắt Trường Xuân thượng nhân chợt lóe lên tia sáng.

Lúc này, trên lôi đài, Vương Lạc Tĩnh và Vương Lạc Thu rơi vào khiếp sợ và ngạc nhiên cuối cùng cũng đã phản ứng lại.

Trước tiên Vương Lạc Tĩnh chắp tay với Vương Thủ Triết nói: “Lạc Tĩnh bái kiến Tứ ca.”

Vương Lạc Thu cũng vội vàng hành lễ, sau đó chân mày nhíu chặt, trong giọng nói ngập tràn bối rối: “Tứ ca, vậy mà lại muốn ra mặt thay Trường Xuân cốc ư?”

Hai nàng vừa nói Hai tiếng “Tứ ca” ra, tuy bản thân các nàng không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng tất những người khác ở xung quanh thì đều choáng váng.

Sao có thể thế được, bọn họ vậy mà lại là người một nhà?!

Nhất là đám người Trường Xuân cốc nhất mạch, họ càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Một đệ tử ngoại đạo, mà lại là ca ca của hai thiên kiêu này?

Quả nhiên!

Trên bầu trời, trong lòng Trường Xuân thượng nhân có chút hồi hộp, hiển nhiên thật sự là người một nhà!

Huyền Diêu thượng nhân và Huyễn Điệp phu nhân bên cạnh cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Trước khi thu nhận đồ đệ, các nàng đã từng xem qua tài liệu xuất thân của đồ nhi, chính là sinh ra trong thế gia Bát phẩm tại khu thành ở vùng biên giới. Gia thế trong sạch, mấy chục đời tổ tiên cũng được điều tra rõ ràng.

Nhưng thế gia như vậy, sinh ra một thiên kiêu đã là vận khí ngút trời, bây giờ sinh ra hai người, xem như là tổ tiên thiêu cao hương(*).

(*) Tổ tiên thiêu cao hương: Tổ tiên đều thành kính với Phật, được Phật phù hộ độ trì cho con cháu đời sau.

Còn tên đệ tử ngoại đạo này, liệu rằng không thể lại là… Đúng vậy, không phải, không phải thế đâu.

Trên lôi đài, Vương Thủ Triết lại không hề bị ảnh hưởng bởi phản ứng của họ.

“Xem mấy lời các muội nói này.” Hắn dửng dưng cười một tiếng:

“Mặc dù ta là đệ tử ngoại đạo, nhưng cũng được xem như là Trường Xuân cốc nhất mạch, đương nhiên không thể nhìn các muội giương oai trên địa bàn của chúng ta được.”

Vương Lạc Thu phồng má, có phần tủi thân: “Tứ ca, đây là huynh đang bắt nạt người ta.”

“Đúng thế! Hiếm lắm bọn ta mới có cơ hội thể hiện một chút.” Ánh mắt Vương Lạc Tĩnh sầm xuống, như giận mà không phải giận, làm nũng nói:

“Huynh xuất hiện chẳng phải là đoạt danh tiếng của chúng ta hay sao? Quá bắt nạt người!”

Cái gì?

Toàn bộ đệ tử của hai mạch Vạn Điệp cốc và Tiêu Diêu phong đều trợn tròn mắt.

Có rất nhiều đệ tử mới nhập môn đã coi Vương Lạc Tĩnh, Vương Lạc Thu là thần tượng, cảm thấy các nàng khí phách và uy vũ như thế, có khí thế vô địch đẩy ngã những người cùng thời!

Có thể nói là hình mẫu của thế hệ này, nhưng không ngờ Tứ ca của các nàng vừa lên, hai nữ hài vô cùng khí phách lại bắt đầu làm nũng, chuyện này quả là đã lật đổ những điều trong tưởng tượng của bọn họ.

“Dù sao đi nữa, ta cũng dưới ba mươi lăm tuổi.” Vương Thủ Triết cười khẽ nói:

“Các muội có thể vì nhất mạch của bản thân, đến Trường Xuân cốc của ta học hỏi một chút. Đương nhiên ta cũng có thể vì Trường Xuân cốc ra mặt, để các muội mở mang kiến thức. Như vậy đi, Tứ ca không bắt nạt các muội, hai người các muội cùng lên đi.”

“Thủ Triết học đệ nói rất hay! Lời này quá khí phách!”

Vừa dứt lời, rất nhiều các học tỷ của Trường Xuân cốc nhất mạch đều hoan hô reo hò.

Cẩm Sơn sư huynh vốn cũng muốn cổ vũ hai tiếng, trông thấy một đám học muội dùng ánh mắt sáng ngời nhìn Vương Thủ Triết, lập tức nuốt ngược lời vào.

Ai ôi, các học muội này đúng là quá trẻ tuổi, không biết nam nhân có ngoại hình đẹp đều không đáng tin cậy.

Nhớ ngày đó, ôi chao…

Cẩm Sơn sư huynh âm thầm lắc đầu, dường như đã bị khơi gợi lên chuyện cũ gì đó, cả người đều trở nên tang thương mấy phần, một vẻ có chuyện xưa cần tâm sự…

Song, Trường Xuân cốc bên này thì vui vẻ, mà đệ tử hai mạch Vạn Điệp cốc và Tiêu Diêu phong lại không dễ chịu.

“Lạc Tĩnh sư muội, Lạc Thu sư muội, đừng quan tâm đến việc hắn là ca ca của các ngươi! Bây giờ chính là chuyện liên quan đến vinh dự của các phong các mạch, cần đánh thì đánh, đừng nương tay! Sư tôn đang ở trên trời nhìn xem đấy.”

Lúc này đệ tử hai mạch cũng bất chấp ganh đua tranh giành giữa hai bên, nhao nhao chĩa mũi nhọn về phía Vương Thủ Triết, ai nấy đều không phục mà gào thét.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right