Chương 434: Trụ Hiên! Thủ Tâm! Song linh bá đạo (3)
Nhưng mà, bọn họ có la lớn cũng chẳng có tác dụng gì.
Hai tỷ muội trên đài vẫn không nhúc nhích chút nào.
“Ta không muốn đánh với Tứ ca đâu, Tứ ca vẫn nên đi mở mang kiến thức với những người khác đi.” Ánh mắt Vương Lạc Tĩnh sâu kín liếc nhìn Vương Thủ Triết một cái, xoay người không chút do dự rời khỏi sân đấu.
Trái lại Vương Lạc Tĩnh vẫn còn chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Hôm nay thời cơ không thích hợp, vẫn nên để sau này muội muội lại thỉnh giáo cao chiêu của tứ ca sau. Cáo từ.”
Nói rồi, nàng cũng quay đầu xuống lôi đài.
Thực ra không phải không thể đánh, dù sao bình thường nàng cũng không ít lần luận bàn với Tứ ca ca, nhưng mà sau khi đánh xong, chắc chắn sẽ làm tổn hại đến hình tượng Nữ Đế tương lai của nàng… Bởi vì, thể nào kết quả cũng sẽ rất thảm!
Thấy hai nữ hài không nói hai lời mà đã xuống lôi đài, chúng nhân đều trợn mắt há hốc mồm.
Vạn Điệp cốc nhất mạch trầm mặc.
Tiêu Diêu phong nhất mạch cũng trầm mặc.
Chỉ có tinh thần của Trường Xuân nhất mạch phấn chấn hơn nhiều, cảm thấy Vương Thủ Triết giúp đã bọn họ lấy lại không ít thể diện. Mặc dù còn chưa đánh đã thắng, lại vẫn cảm thấy không quá dễ chịu, nhưng dù sao cũng tốt hơn là thua.
“Thôi thôi!” Trương Tu Bình chịu trách nhiệm dẫn đội nở nụ cười với Vương Lạc Thu: “Tóm lại là người một nhà, ngươi không muốn đánh với ca ca ngươi cũng bình thường. Hôm nay chúng ta cho hắn một phần thể diện. Đi đi đi! Mọi người đến Huyền Băng điện giao lưu học hỏi.”
Nói đến Huyền Băng điện, vẻ mặt các huynh đệ Tiêu Diêu phong cũng tràn đầy hưng phấn kích động.
Bởi vì trước giờ Huyền Băng điện rất hung hăng, nhiều khi đều là bọn họ đi giao lưu với người bên ngoài. Lần này có thể có cơ hội đến Huyền Băng điện học hỏi, chắc chắn là thời khắc tỏa hào quang của Huyền Diêu nhất mạch.
Nghe thấy bọn họ nói như vậy, Vạn Điệp cốc nhất mạch cũng không chịu rớt lại phía sau, lập tức vây quanh Vương Lạc Tĩnh nói: “Đi đi đi! Chúng ta cũng đến Huyền Băng điện.”
Hai đội ngũ đang cùng nhau chuẩn bị xuất phát.
Bỗng nhiên.
Giọng nói của Vương Thủ Triết từ lôi đài truyền tới.
“Các vị, xin dừng bước.”
“Vị huynh đệ này, không biết còn có gì chỉ giáo?”
Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhíu mày nhìn về phía Vương Thủ Triết.
Bọn hắn cũng là nể mặt Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh, mới có vài vần khách khí với vị Tứ ca ca này, nếu không dựa vào thân phận đệ tử cốt cán của Huyền Diêu nhất mạch, bọn họ căn bản không cần để một tên đệ tử ngoại đạo vào mắt.
“Chỉ giáo thì không dám.” Vương Thủ Triết cười nhẹ một tiếng, giọng điệu vẫn bình thản như trước:
“Các vị đã tới Trường Xuân cốc của ta mở mang kiến thức rồi. Đương nhiên ta cũng muốn đại diện Trường Xuân cốc học hỏi các vị một chút.”
Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch nghe vậy đều nở nụ cười.
“Vậy Thủ Triết hiền đệ, ngươi nói xem muốn học hỏi như thế nào?” Trương Tu Bình mở miệng, ngữ điệu nhẹ nhàng tự nhiên.
Hắn ta thầm nghĩ, chắc Vương Thủ Triết muốn lấy lại chút mặt mũi cho Trường Xuân cốc. Nể mặt Lạc Thu sư muội, phái một đệ tử lên phối hợp với hắn một chút cũng không phải là không thể.
Nào ngờ, ánh mắt của Vương Thủ Triết lại rơi trên người của hắn ta và Mộ Nguyên Bạch.
“Nghe nói sáu mươi tuổi trở lên thì không thể tham gia truyền thống này, chắc hẳn Tu Bình sư huynh và Nguyên Bạch sư huynh vẫn chưa tới sáu mươi tuổi đâu nhỉ.” Nét mặt Vương Thủ Triết bình thản, như thể đang nói một chuyện rất bình thường:
“Không biết trong hai vị sư huynh, ai có thể xuống đây chỉ giáo?”
“Cái gì?!”
Lời này vừa nói ra, Tiêu Dao phong nhất mạch đều đồng loạt khiếp sợ.
Ca ca của Lạc Thu hắn điên rồi sao? Vậy mà lại muốn khiêu chiến với hai vị đệ tử cốt cán!
Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch thì bị chọc cho tức giận không nhẹ.
Bọn hắn đều là người nổi bật trong thế hệ trẻ, vốn là người tâm cao khí ngạo, chưa từng có thói quen bấm bụng chịu đựng. Huống hồ gì, uy nghiêm của đệ tử cốt cán há lại để cho người khác chà đạp?
Vừa rồi bọn họ hoàn toàn là vì giữ mặt mũi cho Lạc Thu sư muội, nên mới có chút khách khí với ca ca nàng. Nếu tên tiểu tử này đã không biết tốt xấu, vậy thì không thể trách bọn họ rồi!
Trương Tu Bình và Mộ Nguyên Bạch nhìn nhau, lập tức ra quyết định.
Mộ Nguyên Bạch nhẹ nhàng nhảy lên, hai chân đạp không như giẫm trên mặt đất thật sự, nhàn nhã đi lên lôi đài.
Thấy thế, đệ tử của Trường Xuân cốc nhất mạch ở dưới lôi đài đều căng thẳng, ngay cả các nữ đệ tử của Vạn Điệp cốc nhất mạch cũng không kìm lòng được mà dừng bước.
Mộ Nguyên Bạch chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc, giữa lông mày mang theo một luồng khí lạnh đến thấu xương:
“Huynh đệ, nếu chúng ta đã là luận bàn, vậy ta sẽ không hạ thủ lưu tình.”
Biểu tình Vương Thủ Triết vẫn bình thản như thường, không nhanh không chậm chắp tay:
“Đó là chuyện đương nhiên, vẫn xin Nguyên Bạch huynh chỉ giáo.”
“Được!”
Mộ Nguyên Bạch lập tức trở nên hết sức nghiêm túc.
Một tay hắn ta chắp sau lưng, một tay hơi nâng lên, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một cây kiếm dài hơn thước.
Thanh kiếm này mỏng như cánh ve, toàn thân tỏa ra thanh mang trong suốt, nằm trong lòng bàn tay hắn ta tới lui bất định, linh động hệt như một con cá sống.