Chương 435: Trụ Hiên! Thủ Tâm! Song linh bá đạo (4)
Mũi kiếm xẹt qua không khí, phát ra âm thanh nhẹ nhàng êm tai.
“Thanh kiếm này tên là ‘Thiền Minh’.” Hắn ta cúi đầu nhìn thứ trong lòng bàn tay:
“Chính là do sư tôn của ta - Huyền Diêu thượng nhân ban tặng, nhanh nhẹn lại sắc bén, giết người trong vô hình, vẫn mong Thủ Triết lão đệ sẽ cẩn thận một chút.”
Vương Thủ Triết tỏ vẻ không hề bận tâm, dùng tay xoay một vòng trên chiếc nhẫn trữ vật, một thanh trường kiếm cổ xưa vừa nặng vừa dày vừa dài liền được hắn nắm trong lòng bàn tay.
Thanh kiếm này dài khoảng bốn thước ba tấc, toàn thân hiện lên màu đồng nặng nề, linh quang ẩn giấu, phù văn cổ xưa như ẩn như hiện, trong vẻ khiêm tốn lại lộ ra sự bất phàm.
Nhưng mà, những thứ này không phải là điều làm mọi người chú ý nhất.
Mà thứ mọi người để ý đến nhất chính là, nó dày hơn gấp ba lần trường kiếm bình thường, cùng với lưỡi kiếm rộng hơn nhiều so với kiếm thông thường, điều này làm nó thiếu mất mấy phần nhẹ nhàng, đồng thời lại tăng thêm vài phần khí thế mạnh mẽ nặng nề.
Nhìn không giống kiếm, ngược lại càng giống như một con dao hai lưỡi hơn.
Rất rõ ràng, đây là một linh kiếm vừa có thể công vừa có thể thủ, lại có sở trường chém giết.
Điều này cũng khó trách, trước kia khi Trụ Hiên lão tổ nhờ Luyện Khí đại sư chế tạo thanh kiếm này, tất nhiên đã nghĩ đến việc dùng thanh kiếm này chiến đấu với hung thú ở ngoại vụec, kiếm quá nhẹ thì không được.
“Kiếm này tên là ‘Trụ Hiên kiếm’, chính là linh khí trung phẩm gia truyền của nhà ta, kiếm quang trầm nặng bá đạo, có thể chém vàng phá núi.” Tay Vương Thủ Triết nắm Trụ Hiên kiếm, ánh mắt cũng dần trở nên hung hãn:
“Nguyên Bạch huynh, cẩn thận.”
Xuyên qua thân kiếm dày rộng của Trụ Hiên kiếm, dường như hắn có thể nhìn thấy cảnh năm đó Trụ Hiên lão tổ cầm Trụ Hiên trong tay, đánh giết hung thú.
Mấy năm nay, Trụ Hiên kiếm đều được cung phụng trong từ đường của Vương thị, chỉ có lúc Tiêu Hàn lão tổ đối đầu với kẻ thù, đã sử dụng nó để giết địch.
Vương Thủ Triết thân là tộc trưởng Vương thị, mới thật sự là người kế thừa Trụ Hiên kiếm, thứ này không đơn thuần chỉ tượng trưng cho sức mạnh, mà nó còn ngưng tụ bao cung phụng và tín ngưỡng của tất cả thành viên trong gia tộc, là biểu tượng cho uy thế của gia tộc.
Bất tri bất giác, Huyền khí trong người Vương Thủ Triết bắt đầu lưu chuyển, khí thế toàn thân lúc càng mạnh mẽ.
Thấy Trụ Hiên kiếm xuất hiện, biểu tình của hai vị muội muội Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh không ai bì nổi cũng trở nên nghiêm túc, trong ánh mắt lóe lên nét kính sợ.
Nếu như bình thường Tứ ca ca ở trước mặt các nàng phát ra sáu, bảy phần uy thế, thì một khi hắn cầm Trụ Hiên kiếm trong tay, phần uy thế này sẽ tăng lên đến mười phần.
Lúc này, ngay cả tranh luận hai người cũng không dám làm.
“Linh khí trung phẩm?”
Tuy Mộ Nguyên Bạch không thể lĩnh hội được ẩn ý sâu xa trong Trụ Hiên kiếm, nhưng ánh mắt hắn ta cũng thay đổi ngay lập tức, vừa là ngưng trọng, lại vừa là ghen tị.
Bất kể là độ quý hiếm của tài liệu, hay là độ khó trong việc luyện chế, tổng giá trị của linh khí trung phẩm cũng phải cao hơn gấp mấy lần linh khí hạ phẩm.
Người ca ca này của Lạc Thu sư muội vừa có nhẫn trữ vật, vừa có linh khí trung phẩm, quả thật cũng đủ kỹ lưỡng.
Hắn ta vừa chuẩn bị mở miệng nói bắt đầu luận bàn.
Bỗng nhiên, tay Vương Thủ Triết lại lật một cái, tay trái có thêm một tấm chắn.
Tấm chắn ấy có kích thước tương đương với cái chậu rửa mặt, mang hình dạng hệt như nắp nồi lật ngược, dày nặng nhưng không mất đi sự nhẹ nhàng, phù văn lưu chuyển giữa ánh sáng lập lòe, rõ ràng cũng không phải vật phàm.
“Tấm chắn này tên là ‘Thủ Tâm’.” Vương Thủ Triết giới thiệu:
“Nó là Linh thuẫn nửa vật lí, nửa năng lượng, sức phòng ngự toàn diện cực kỳ mạnh mẽ, Nguyên Bạch huynh hãy cẩn thận.”
Hai linh khí?
Nét mặt Mộ Nguyễn Bạch khựng lại, biểu tình nghiêm nghị, hơn cả là sự ngưỡng mộ không thôi.
Hắn ta sinh ra trong một gia tộc Bát phẩm, trong gia tộc trợ giúp không ít, để hắn ta tuổi còn trẻ mà đã trở thành đệ tử cốt cán, nhưng lại để cho gia tộc hỗ trợ một linh khí thì không khỏi quá đáng rồi.
Các đệ tử khác cũng đều dùng ánh mắt vô cùng thèm muốn nhìn Vương Thủ Triết, cảm thấy hắn quá nửa là truyền nhân đích mạch của Thiên Nhân thế gia, mức độ giàu có này thật khiến người ta ghen tị.
“Xin Nguyên Bạch huynh chỉ giáo.”
Vương Thủ Triết cầm kiếm thuẫn trong tay, bày ra tư thế chiến đấu.
“Vậy ta sẽ không khách khí nữa.”
Mộ Nguyên Bạch gằn giọng, thanh linh kiếm “Thiền Dực” trong tay hắn lập tức phát ra tiếng kiếm bén nhọn.
“Anh!”
Gần như chỉ trong nháy mắt, nó đã bay đến trước mặt Vương Thủ Triết, một kiếm đâm tới.
Tốc độ ấy nhanh đến nỗi người bình thường khó mà lia mắt theo được.
Nhưng mà, Vương Thủ Triết há lại là người bình thường?
Ngay khi linh kiếm đánh tới, cùng lúc đó linh thuẫn “Thủ Tâm” cũng nâng lên một chút, thuẫn mang trong suốt đột nhiên tỏa ra.
“Loong coong!”
Thuẫn mang dập dờn như Bích Hồ gợn sóng, dễ dàng ngăn chặn linh kiếm đang đánh tới.
Đùa sao, Linh thuẫn “Thủ Tâm” chính là linh khí thượng phẩm, há có thể dễ dàng phá vỡ bởi một Linh kiếm hạ phẩm được?
Không đợi Mộ Nguyên Bạch kinh ngạc, thân hình Vương Thủ Triết đã bay tới như tia chớp phóng kích, Trụ Hiên kiếm thuận thế chém xuống.