Chương 436: Thủ Triết giương oai! Gia chủ cường đại (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 4,870 lượt đọc

Chương 436: Thủ Triết giương oai! Gia chủ cường đại (1)

Kiếm mang sắc bén vô cùng lập tức xuyên qua kiếm bắn ra, đánh giết về phía Mộ Nguyên Bạch…

Hung hăng, bá đạo, lộ rõ tài năng!

Những nơi kiếm mang đi qua, không khí đều bị xé nứt.

Tiếng kêu thét chói tai ngay lập tức rạch thủng tầng không, vang vọng khắp lôi đài.

Quả là kiếm khí hùng mạnh!

Mộ Nguyên Bạch thay đổi sắc mặt, thầm hô một tiếng không ổn.

Trên bầu trời, Trường Xuân thượng nhân, Huyền Diêu thượng nhân, cùng với Huyễn Diệp phu nhân cũng không kiềm được mà hướng ánh mắt kinh ngạc tới.

Dưới lôi đài, các đệ tử Trường Xuân cốc nhất mạch đều đã ngây ngẩn cả người.

Trường Xuân cốc nhất mạch cũng không phải không có đệ tử tu luyện kiếm thuật, chỉ là những đệ tử nhất mạch chủ tu công pháp《Trường Xuân chân quyết》rất yếu trong việc gia tăng công kích, vậy nên tu luyện kiếm pháp cũng chỉ là phụ trợ, sẽ không quá đi sâu vào.

Như Vương Thủ Triết nghiêm túc tu luyện kiếm thuật mà ra tay sắc bén như vậy, quả thực có thể nói là của quý khó tìm. Thậm chí một số đệ tử nhỏ tuổi còn chưa nhìn thấy nó bao giờ.

Có điều, chung quy lại Mộ Nguyên Bạch đã là cường giả Linh Đài cảnh tầng ba, dù cho kiếm khí của Vương Thủ Triết có sắc bén đến đâu, muốn đả thương hắn ta trong một kiếm cũng rất khó.

Chỉ thấy thân hình hắn ta vụt qua một cái, lập tức bay đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng bay bổng, khó khăn lắm mới tránh được một nhát kiếm khí kia.

Kiếm khí sượt qua sát bên người hắn, rơi xuống lôi đài.

“Xoẹt!”

Kiếm khí chém vỡ mặt đất trên lôi đài, dễ dàng hệt như cắt mỡ bò, lôi đài bằng đá trong nháy mắt đã bị cắt ra một khe rãnh thật dài.

Uy lực như thế khiến Mộ Nguyên Bạch không kiềm được mà hít một hơi khí lạnh.

“Huyền Cương hộ thể!”

Sao hắn ta còn dám có chút buông lỏng nào, lập tức sử dụng bí thuật sư môn.

Huyền khí hùng hậu phun ra từ trong cơ thể hắn, làm nổi phồng bộ quần áo của hắn, tay áo tung bay.

Một luồng năng lượng nguyên bạch sắc ngưng tụ lại, trong khoảnh khắc hình thành một tầng hộ thể Huyền Cương như thực chất xung quanh cơ thể hắn ta, hệt như đã mặc cho Mộ Nguyên Bạch một tầng giáp năng lượng.

Tầng “Huyền Cương” này, nếu chỉ đơn thuần so về lực phòng ngự, thì kém hơn Ất Mộc Linh thuẫn nhiều, cũng không có hiệu quả sinh sôi liên tục.

Nhưng nó vừa người và linh động hơn, càng có lợi hơn trong việc thi triển Huyền Kỹ và thân pháp.

Có Huyền Cương hộ thể, trong lòng Mộ Nguyên Bạch lập tức ổn định không ít, thi triển thân pháp bắt đầu chạy đánh với Vương Thủ Triết.

Thân pháp của hắn ta cực kỳ hoạt bát, mang theo một loại cảm giác linh hoạt có nhịp điệu.

Mỗi bước của hắn ta đều tựa như đạp trên mỗi tọa độ không gian, gợi nên từng trận sóng gợn trong không khí dập dờn. Từ xa nhìn lại, thân hình hắn ta lơ lửng, nhẹ nhàng hệt như trích tiên.

“Keng! Keng! Keng!”

Linh kiếm “Thiền Minh” như thể loài cá bơi lội qua lại trên không trung, giống như một con rắn chờ thời cơ mà động, một khi bắt được cơ hội sẽ nhanh chóng xuất kích, phát động tiến công Vương Thủ Triết.

Hắn ta nắm được thời cơ rất chuẩn, bình thường không ra tay thì thôi, vừa động thủ sẽ đánh thẳng vào chỗ hiểm, nếu không phải có linh khí thượng phẩm “Thủ Tâm thuẫn”, chỉ e là Vương Thủ Triết đã sớm bị thương.

Giữa những đợt kình khí đánh nổ, từng tiếng sét thép va chạm không ngừng vang dội.

“Hay!”

Các đệ tử Tiêu Diêu phong kìm lòng không đậu bèn kêu lên.

“‘Phi Vân Cương Bộ’ của Nguyên Bạch sư huynh đã luyện đến mức thành thục, phiêu dật tiêu sái hệt như Tiêu Diêu Du tiên.”

“Hộ thể Huyền Cương của sư huynh cũng là hùng hậu đến nỗi ngưng lại như thực chất, bình thường khó có thể phá vỡ được.”

“Tuy rằng linh khí ca ca của Lạc Thu xuất chúng, nhưng chung quy cũng mới chỉ là Linh Đài cảnh tầng một, nếu tiếp tục duy trì chỉ sợ sẽ phải chịu thua.”

Các đệ tử Tiêu Diêu phong nghị luận sôi nổi, khâm phục không ngớt đối với thực lực mà Mộ Nguyên Bạch thể hiện.

Nhưng rất rõ ràng, không phải tất cả đệ tử đều cho rằng như vậy.

Trong số các đệ tử Trường Xuân nhất mạch, Cẩm Sơn sư huynh đang thẳng thắn nói chuyện, phê bình biểu hiện của hai người trên đài: “Ta rất hiểu rõ ‘Thiền Minh’ của Nguyên Bạch sư đệ, thông thường sẽ dùng thanh âm mê hoặc đối phương, trong lúc đối phương lơ đãng sẽ lấy góc độ xảo quyệt để đột nhiên phát động tập kích.”

“Năng lực phòng ngự của Linh thuẫn mà Thủ Triết học đệ dùng thì cực kỳ hơn người, tùy ý vung lên là đã có thể chắn đỡ đa số góc độ tiến công.”

“Mọi người nhìn kỹ, kiến thức cơ bản của Thủ Triết học đệ vô cùng vững chắc, hiển nhiên là đã trải qua khổ luyện chăm chỉ. Hắn tiến lùi có độ, không nóng không vội, hoàn toàn khống chế tiết tấu chiến đấu. Cũng không tùy tiện sử dụng kiếm khí, hiển nhiên là đang tích lũy sức mạnh chờ thời phát động, để khiến Nguyên Bạch sư đệ vẫn luôn chìm trong nguy hiểm từ đầu đến cuối. ”

“Mọi người lại nhìn mà xem, có phải ‘Phi Vân Cương Bộ’ của Nguyên Bạch sư đệ không dám dừng lại đúng không? Nếu như hắn dừng lại, tất sẽ bị kiếm khí công kích, dựa vào hộ thể Huyền Cương của mình, hắn chỉ có thể ngăn trở mấy cái thôi…”

Cẩm Sơn sư huynh phân tích vừa hợp lý vừa có chứn cứ, nghe có vẻ rất đáng tin cậy.

Các đệ tử Trường Xuân nhất mạch hưng phấn không thôi, nhao nhao bắt đầu kích động cổ vũ Vương Thủ Triết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right