Chương 437: Thủ Triết giương oai! Gia chủ cường đại (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2,894 lượt đọc

Chương 437: Thủ Triết giương oai! Gia chủ cường đại (2)

“Cẩm Sơn sư huynh, vậy dựa theo lời giải thích của huynh, ca ca của Lạc Thu lão đại nhà chúng ta thắng chắc rồi sao?” Lưu Vân Lãng ở một bên quan tâm hỏi.

“Cái đó cũng không chắc.” Cẩm Sơn sư huynh thành thật đáp:

“Dù sao Mộ Nguyên Bạch kia cũng không phải kẻ đèn đã cạn dầu, thắng bại đôi bên chia năm năm, xem ai có thể nắm bắt cơ hội.”

Tuy rằng thủ đoạn tiến công của Cẩm Sơn sư huynh có chút thiếu hụt, nhưng đã “luận bàn” cùng người khác trong thời gian dài, nên kinh nghiệm chịu đòn có thể nói là thập phần phong phú, quan sát thế cục rồi phán đoán cao thấp cũng có điểm độc đáo.

Dưới lôi đài mọi người căng thẳng nhìn chăm chú, bất tri bất giác, thời gian một khắc đồng hồ đã trôi qua.

Mộ Nguyên Bạch thì càng đánh càng kinh hãi, cũng càng đánh càng nóng vội.

Hắn thật sự không ngờ rằng ca ca của Lạc Thu sư muội lại khó đối phó đến vậy. Bất luận là tu vi Huyền Khí hay là thân pháp, kiếm pháp đều rất vững chắc, đều rất quang minh chính đại, lại phối hợp với lực phòng ngự xuất chúng kia, diện tích phòng ngự của Linh thuẫn cũng cực lớn, cho dù “Thiền Minh” của hắn tiến công từ góc độ nào đều sẽ dễ dàng bị cản lại.

Điều này khiến đối phương giống như là một tòa pháo đài, không có sơ hở cũng không thể bị công phá.

“Nguyên Bạch huynh, nếu ngươi không có sát chiêu lợi hại gì. Chỉ sợ sẽ sớm bị ta kéo chết.” Lúc này, giọng nói bình tĩnh của Vương Thủ Triết bỗng chợt vang lên:

“Tuy rằng Huyền khí của ngươi hùng hậu hơn ta, nhưng đừng quên ta là Ất Mộc huyết mạch, công pháp tu luyện chính là《Trường Xuân chân quyết》, đặc sắc lớn nhất đó là lực bền bỉ mạnh mẽ, không ngừng sinh sôi.”

Hỏng bét.

Mộ Nguyên Bạch kinh hãi một hồi.

Suýt chút nữa đã quên ca ca này của Lạc Thu là Trường Xuân nhất mạch!

Mặc dù nguyên khí của Mộ Nguyên Bạch còn dư lại sáu bảy phần, nhưng đánh lâu dài sớm muộn gì cũng sẽ bị tiêu hao không còn một mảnh. Mà nếu thời gian kéo dài càng lâu, ưu thế của đối phương lại càng rõ ràng.

Chẳng lẽ bản thân ỷ lớn hiếp nhỏ rồi còn phải chịu thua?!

Mộ Nguyên Bạch hoảng sợ, trong lòng cũng hạ quyết tâm một phen.

Thôi được! Xem ra chỉ có thể dùng một chiêu kia.

Vừa nghĩ đến đây, hắn ta đã vung tay lên, linh kiếm “Thiền Minh” lập tức xoay vòng vòng rồi bay trở về, rơi vào trong bàn tay hắn ta.

Cầm kiếm trong tay, thần sắc của Mộ Nguyên Bạch lập tức trở nên trịnh trọng.

“Ca ca của Lạc Thu, cẩn thận.”

Trong lòng hắn chính trực, còn cố ý nhắc nhở Vương Thủ Triết một câu.

Nói rồi, hắn ta mới thôi động kiếm ý.

Sau một khắc, một luồng uy thế sắc bén tràn trề nổi lên, khí thế cả người hắn ta cũng vì đó mà biến đổi.

Vào giờ khắc này, hắn ta hệt như đã hòa thành một thể cùng với linh kiếm trong tay, toàn thân phóng ra ngoài từng mũi nhọn sắc bén.

Sắc mặt Mộ Nguyên Bạch trắng bệch, rất rõ ràng, loại trạng thái hiện tại này đối với hắn ta mà nói là cực kỳ phí sức.

Nhưng ánh mắt hắn ta cực kỳ kiên nghị, tay cầm kiếm không hề run rẩy chút nào.

Chỉ có một luồng khí sắc bén vô hình, lấy hắn làm trung tâm rồi dần dần ngưng kết.

Một tia kiếm quang khổng lồ cao chừng mấy trượng, lớn gấp mấy lần hắn ta dần dần hiện lên phía sau Mộ Nguyên Bạch, tản ra phong mang sắc bén khó có thể dùng lời diễn tả.

“Nguyên Bạch sư huynh hắn…”

Thấy thế, chúng đệ tử Tiêu Diêu phong đồng loạt biến sắc.

Đây là chiêu bài Huyền Vũ chiến kỹ của sư tôn bọn họ - Huyền Diêu thượng nhân —— “Khai Sơn kiếm quang”!

Bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới Nguyên Bạch sư huynh vậy mà đã nắm giữ được chiêu này.

Mặc dù vẫn chỉ phát triển dựa trên nguyên lý cơ bản, uy thế cũng còn lâu mới so sánh được với Huyền Diêu thượng nhân, nhưng chung quy lại đây chính là Khai Sơn kiếm quang đó!

Cho dù là mấy vị thượng nhân đang đứng trên đỉnh đầu xem chiến cũng thoáng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Trường Xuân thượng nhân không nhịn được khen ngợi: “Huyền Diêu, đồ nhi này của ngươi ngược lại có vài phần oai hùng giống ngươi năm đó. Khai Sơn kiếm quang này cũng xem như ra dáng.”

“Đâu có đâu có!” Thượng nhân Huyền Diêu đắc ý vuốt vuốt râu một cái, ngoài miệng lại khiêm tốn không thôi:

“Tiểu tử này chỉ học được chút da lông thôi, làm mất hết thể diện của ta, sau khi trở về nhất định phải để cho hắn úp mặt vào tường hối lỗi một phen.”

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh cũng không kiềm được mà lộ ra vài phần lo lắng.

Cũng may từ nhỏ các nàng thường thấy Tứ ca ca thể hiện kỳ tích, biết chuyện hắn không nắm chắc thì sẽ không lên đấu.

Hơn nữa, cho dù là muội muội của hắn, các nàng cũng không biết bây giờ độ mạnh yếu chân chính của hắn thế nào, chỉ mơ hồ có một loại cảm giác tương đối hoang đường, đó chính là: Nếu như Tứ ca ca liều lĩnh, chỉ sợ ngay cả Thiên Nhân cảnh cũng phải chịu thiệt.

E rằng trong tay hắn thật sự có át chủ bài khiến Thiên Nhân cảnh phải kiêng dè.

Nghĩ đến đây, các nàng bèn thả lỏng.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh.

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, kiếm quang của Mộ Nguyên Bạch đã ấp ủ đến cực hạn. Trên mặt hắn ta cũng hiện lên một nét tái nhợt, hiển nhiên uy lực từ một chiêu này đã vượt qua năng lực khống chế của hắn ta.

“Đi!”

Theo tiếng gào giận dữ của hắn ta, “Khai Sơn kiếm quang” vĩ đại bỗng chợt bay ra, tràn trề khí thế phóng đến chỗ Vương Thủ Triết!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right